Đệ Nhất Danh Sách

Chương 42: Cửa Nát Nhà Tan




Nhìn thấy thì Lưu Bộ bất mãn vì Nhâm Tiểu Túc ăn bánh quy
Kỳ thật nội tâm Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ, bản thân hắn có ăn hay không thì thái độ Lưu Bộ cũng ác liệt như vậy
Cho nên đoàn xe sẽ không cho hắn ăn chúng, trong lòng Nhâm Tiểu Túc đã sớm nhận ra, chỉ là hắn không ngờ đối phương lại trở mặt trực tiếp như vậy
Thế cũng tốt, kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cũng thấy nhẹ nhõm hơn, bản thân cũng chẳng cần cố kỵ gì nữa
Với tình trạng hiện trại, Nhâm Tiểu Túc đã chuẩn bị tốt tâm lý
Hắn quay đầu đi về phía rừng rậm
Kết quả Lưu Bộ lại trở nên gấp gáp:
- Ngươi đi đâu, nếu bây giờ ngươi về, thị trấn hàng rào 113 sẽ không dung ngươi đâu
Nếu Nhâm Tiểu Túc đi, hôm nay bạn họ lãng phí cả ngày rồi, không có người dẫn đường, trên cơ bản họ sẽ không thể tới Cảnh Sơn
Không thể không nói, Nhâm Tiểu Túc bội phục đám người này
Để đi tới Cảnh Sơn chỉ mất có năm ngày, lần trước may mà họ lạc đường sớm mới quay về kịp, vạn nhất vào sâu hơn thì e rằng họ không thể rời khỏi cánh rừng đó đâu
Này không liên quan tới việc lãng phí thời gian, đám người này quen sống an nhàn sung sướng, căn bản họ sẽ không ý thức được đây là địa bàn của ai…
Đương nhiên Nhâm Tiểu Túc cũng hiểu được, tính cách tư duy theo cảm tính, sống trong hàng rào tị nạn lại coi rẻ lưu dân không phải được hình thành ngày một ngày hai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
như vậy cũng bình thường thôi
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhếch môi cười:
- Ta đi tìm thức ăn, ngươi sợ cái gì
- Ta không sợ
Lưu Bộ xấu hổ giải thích:
- Ta chỉ nhắc nhở ngươi thôi
Lần trước người dẫn đường chết ở gần đây
Ngươi đừng có học theo hắn làm chậm trễ thời gian chúng ta
Người dẫn đường kia chỉ bọn họ tới đi rồi lại lạc đường, kết quả đi mất vài ngày cũng chưa tìm được phương hướng
Vì vậy phải quay về Vân Lĩnh đi lại từ đây
Kết quả sáng sớm hôm qua khi hắn tới bờ sông rửa mặt lại chẳng thấy quay về
Đan nói chuyện, đột nhiên có người nói:
- Các người nhìn bên này, trên đất có dấu chân của dã thú
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, nơi này sao có thể có dã thú
Rất ít dã thú sống ven rừng
Hơn nữa con người xây nên hàng rào tị nạn, dã thú cỡ lớn đã sớm bị ngăn ở bên ngoài, không thể tới phạm vi của hàng rào 113
Coi như là đàn sói công kích nhà xưởng cũng là trường hợp rất hiếm thấy
Tất cả mọi người đều đi tới để xem dấu chân kia có hình dáng thế nào
Binh sĩ tư quân cũng không hoảng, họ có súng thì sợ cái gì
Kết quả vừa nhìn liền thấy một hàng dấu chân ta bằng nửa đầu người đi vào rừng rậm
Thấy thế, tư quân lập tức cần súng nhắm vào chỗ sâu của khu rừng
Không biết vì cái gì, bỗng nhiên đám binh sĩ trở nên cảnh giác hơn
Dù có súng cũng không cảm thấy an toàn nữa
- Lúc trước có thấy thứ này không
Có người run rẩy hỏi
- Không có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn dấu chân thì biết đó là con vật gì, nháy mắt hắn yên lòng lại
Sau đó Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn dàn nhạc hạ trại cách đó không xa, chợt thấy trên đất trống còn ít đồ mà lần trước cắm trại bỏ lại
Thậm chí còn rất nhiều thức ăn thừa
Vì thế hắn chợt nói:
- Đây là gấu, bị hấp dẫn bởi đồ ăn thừa lần trước lưu lại
Lưu Bộ nghi ngờ:
- Nói hươu nói vượn, ngươi từng thấy móng vuốt của gấu bao giờ chưa
Nhâm Tiểu Túc nhìn dấu chân hướng vào rừng
hắn không tốt bụng tới mức cái gì cũng nói cho đám người của dàn nhạc và tư quân biết:
- Khụ khụ, cũng có thể là heo rừng…
Đám người phía sau cứ thế trơ mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc đi vào rừng
Dường như dấu chân này chẳng có gì khiến hắn sợ, căn bản hắn cũng chẳng lo những nguy hiểm ẩn nấp bên trong khu rừng kia
- Lá gan tiểu tử này cũng lớn quá nhỉ
Lưu Bộ hít một hơi:
- Không muốn sống nữa à
Nghe vậy, binh sĩ mới bỏ súng xuống
Nếu có dã thú gì kinh khủng, họ sẽ nghe tiếng kêu thảm thiết của Nhâm Tiểu Túc, khi đó đề phòng cũng chẳng muộn
Những tư quân kia nhìn qua thì tùy tiện không sợ là thế
Vậy mà vừa rồi âm thanh run rẩy đã làm lộ cái tật miệng cọp gan thỏ của họ
Nhâm Tiểu Túc đi vào trong rừng, kỳ thật đây chỉ là dấu chân của một con nai
Hắn đi theo dấu chân này là vì bình thường động vật nơi hoang dã sẽ đi tới chỗ có nguồn nước như sông ngòi
Chúng cũng như con người, cần uống nước
Hơn nữa, hắn muốn đi tới bờ sông nhìn xem người dẫn đường lúc trước chết vì cái gì
Dựa theo lời Lưu Bộ miêu tả, người kia tới con sông nọ rửa mặt, sau đó chẳng biết mặt bị thứ gì đó cắn nát, cuối cùng mất mạng tại chỗ
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ tên này thật quá ngu xuẩn
Mọi người đều biết thứ gì có thể thay đổi nhưng trật tự của tầng thức ăn thì không, loài ăn cỏ vẫn ăn cỏ, loài ăn thịt vẫn ăn thịt đó thôi
Đây là lẽ thường
E rằng người dẫn đường cũng giống nhiều người khác trong thị trấn, đều cho rằng cá sống nhờ ăn cây cỏ trong nước
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc từng xem trong một cuốn sách ở chỗ Trương tiên sinh, cá nước ngọt sẽ có loài ăn thịt như cá trê đen, đa phần còn lại sẽ ăn tạp, có điều không có nghĩa là chúng ăn chạy
Ngươi dâng một đống thịt lên trước mặt người ta, chúng có ngu mới không ăn
Nhâm Tiểu Túc mừng thầm vì bản thân học được nhiều kiến thức, cũng không ngừng học tập kiến thức mới
Bằng không có khả năng hắn cũng giống người dẫn đường kia, chẳng biết thăng thiên khi nào
Nhâm Tiểu Túc đi theo dấu chân nai
Nai là động vật tương đối ôn hòa trong rừng, ngươi không chủ động đụng chạm nó sẽ không có việc gì
Lúc này Nhâm Tiểu Túc thấy trên thấy một gốc cây có hình thù kỳ lạ
Đây là dấu vết của việc mối gặm
Hắn nhìn lại ở phần rễ, kết quả có một khối đất kỳ lạ nằm trên đó
Trên đường, Nhâm Tiểu Túc không khỏi kinh hỉ đá văng lớn đất đá dưới chân
Bên trong có mấy con mối đang bò
Thứ này chỉ ta chừng ngón út, ăn có vị không tốt lắm nhưng lại rất bổ
Không ít người trong thị trấn quanh năm ăn không đủ chất
Họ thường lấy mối và trứng mối về làm thuốc bổ
Nếu tìm được ổ mối còn có thể ăn được vài ngày…
Có điều ngươi không thể ăn sống mối vì chúng bài tiết ra axit formic
Với lại, Nhâm Tiểu Túc cũng không luân lạc tới mức phải ăn thứ này
Một phần tổ mối đã bị kiến làm hỏng, không đợi chúng kịp chỉnh sửa thì sập luôn
Nhâm Tiểu Túc lấy lá cây, bỏ một ít kiến và mối và bọc lại
Hắn kéo đứt dây leo, cầm cốt đao đã được chỉnh sửa thành cái xiên chuẩn bị đi bắt cá…
Đi không được bao xa hắn lại quay về, dùng cốt đao chọc chọc vào cái ổ, chọc chừng nửa ngày liền tìm thấy con kiến chúa trắng trẻo mập mạp mang đi luôn…
Tổ mối gặp tai họa ngập đầu
Nếu như xét theo luân lý bình thường, nói cho dễ hiểu là cửa nát nhà tan, phụ mẫu không còn...
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.