[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vốn mọi người đang phát sầu vì nhiệm vụ cầu Bắc Vịnh thì nay không cần lo nữa
Trương Tiểu Mãn cảm thấy có Nhâm Tiểu Túc đi theo, dường như không việc gì là không làm được
Chuyện đánh Thập Xuyên còn chưa tính, hiện tại gặp phải cản trở với nhiệm vụ cầu Bắc Vịnh
Kết quả đã có Khánh thị tới nói: Không phải sợ, ta và Nhâm Tiểu Túc có giao tình, chúng ta giúp ngươi
Chẳng lẽ đây là thiên mệnh chi tử, con trai của khí vận trong truyền thuyết
Khó trách Tư lệnh lại chọn Nhâm Tiểu Túc
Đương nhiên, Trương Tiểu Mãn cũng nghĩ, liệu Trương tư lệnh chọn Nhâm Tiểu Túc cũng vì mối giao hảo này
- Vậy bây giờ chúng ta làm gì
Trương Tiểu Mãn ngồi dưới đất tỉ mỉ suy nghĩ:
- Khánh thị đã giúp chúng ta nổ cầu, chúng ta đâu còn chuyện gì để làm…
Đột nhiên, Tiêm Đao Liên như trở thành một đội binh sĩ rảnh rỗi nhất Tây bắc
Khi Chu Ứng Long biết chuyện này, kết quả Chu Ứng Long cũng nghiêm túc ra lệnh, trực tiếp kêu Tiêm Đao Liên tới núi Cường Loan trong vòng 2 hôm
Tập hợp với quân tiên phong, tấn công điểm phòng ngự của Tông thị, phát lực chung với Khánh thị
Để Tông thị không thể nào nghỉ ngơi được
Về phần Khánh thị có thể thành công nổ cầu Bắc Vịnh thì họ cũng có kế hoạch bổ sung, không cần đi cùng Khánh thị
Chỉ là Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua Ảnh tử còn chưa ngưng kết trong cung điện:
- Có thể dời lại 1 hôm không
Trương Tiểu Mãn tính toán một chút:
- Không được, chúng ta cách núi Cường Loan 100 ki lô mét
Hành quân gấp gáp thì vừa đủ 2 ngày sẽ tới nơi
Nếu đi gấp, một ngày họ sẽ đi được 50 ki lô mét
Nhưng với vận tốc 10 ki lô mét một giờ, họ còn phải khiêng hành lý trên 30 ki lô gam, lại phải bảo trì thể lực nên không thể đi quá nhanh
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:
- Được rồi, trên đường phải cẩn thận
Lúc này, không có Ảnh tử mở đường, hệ số nguy hiểm tăng cao
Nhâm Tiểu Túc là hi vọng Ảnh tử ngưng tụ xong mới lên đường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng Trương Tiểu Mãn sẽ không chịu, vì quân lệnh như núi
Sáng sớm ngày tiếp theo, Tiêm Đao Liên xuất phát đi tới núi Cường Loan ở hướng Tây bắc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên đường đi, Trương Tiểu Mãn cũng không quan tâm nhiều
Ba người Phó Nhiêu, Lâm Bình An và Nhâm Tiểu Túc có thân thủ tốt nên thay phiên nhau mở đường
Nhâm Tiểu Túc thấy Trương Tiểu Mãn không nói gì, hắn mới yên lòng
Lần này hắn xung phong nhận nhiệm vụ dò đường, hơn 2 phần 3 thời gian đều là hắn đi trước
Vốn Nhâm Tiểu Túc còn nói để một mình hắn đi là được, nhưng đám Trương Tiểu Mãn không đồng ý
Nói không thể làm vậy được, mọi người đều là huynh đệ, sao có thể để một mình Nhâm Tiểu Túc mạo hiểm
Nhưng đến trưa, khi Nhâm Tiểu Túc mới đổi ca cho Phó Nhiêu, bỗng nhiên tiếng súng vang lên, hắn nghe được âm thanh đau đớn của chiến hữu
Nhâm Tiểu Túc có phần sửng sốt, chỉ nghe Trương Tiểu Mãn hô to nằm xuống:
- Tìm chỗ bí mật, trong núi có địch
Một đám người nằm rạp xuống đất, vừa vặn thấy Phó Nhiêu nằm trên mặt đất
Phần bụng chảy máu, hắn rống:
- Không phải phục kích, là chạm trán
Đối phương là một chi đại đội, không cần lo cho ta
Nhâm Tiểu Túc yên lặng nhìn một màn này, việc chạm trán là thường thấy trong chiến đấu
Chỉ là vận khí họ không tốt lắm, đụng phải địch nhân tạo đây, chỉ thể thấy Phó Nhiêu chứ không thấy địch nhân trốn sau con dốc
Trương Tiểu Mãn thấp giọng nói:
- Chạm trán này là một lời nhắc nhở, đối phương cũng không biết chúng ta ở đây
Xem ra có một đại đội muốn bọc hậu tấn công quân tiên phong
Lúc trước, có binh sĩ đi tới sông Bắc Vịnh viện trợ, thế nhưng không phải tất cả đều đi, cũng không ai xác định được số lượng cụ thể thế này
Một tiếng súng nữa vang lên, đối phương trốn sau dốc bắn Phó Nhiêu phát thứ hai
Đường núi eo hẹp, nếu cứ thế cứu người, chỉ sợ sẽ bị đối phương một mẻ hốt gọn
Mà bây giờ, đối phương cũng không sợ họ tấn công, từ từ tra tấn Phó Nhiêu bức Tiêm Đao Liên ra mặt
Thế nhưng Phó Nhiêu rất kiên cường, hắn biết mình đang đối mặt với cái gì
Vì thế, khi phát súng thứ 2 bắn vào đùi hắn, hắn không la một tiếng
- Không cần lo cho ta, liên hệ quân tiên phong bao vây họ
Phó Nhiêu gào thét
Nhâm Tiểu Túc muốn ném lựu đạn nhưng nếu ném, kẻ địch phát hiện có siêu phàm giả, e rằng sẽ tranh thủ bắn chết Phó Nhiêu
Có Nhâm Tiểu Túc ở đây, tất nhiên Tiêm Đao Liên sẽ thắng, thế nhưng Phó Nhiêu khó lòng qua khỏi
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy chậm rãi đi tới bên cạnh Phó Nhiêu
Trương Tiểu Mãn nóng nảy:
- Đây là kế sách của địch nhân, không thể trúng kế
Hiện tại ngươi là quân nhân, Phó Nhiêu cũng biết trách nhiệm của hắn, chúng ta cũng biết
Nếu bây giờ người nằm đó là ta, ta cũng không kêu các ngươi tới cứu
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn Trương Tiểu Mãn, bình tĩnh nói:
- Ta nói rồi, không ai được chết
Trương Tiểu Mãn sững sờ nhìn Nhâm Tiểu Túc
Bỗng nhiên hắn cảm thấy ngọn lửa niềm tin như đang bùng cháy bên trong thiếu niên
Đôi mắt Nhâm Tiểu Túc hóa đỏ, bên trong như có vô số nham thạch nóng chảy không ngừng xoáy vòng
Nhâm Tiểu Túc xông ra ngoài như báo săn, mà trong đầu Trương Tiểu Mãn lúc này liên tục vang lên câu nói của Nhâm Tiểu Túc, không ai được chết
Trương Cảnh Lâm từng nói với Nhâm Tiểu Túc: Cuộc sống như ngọn nến, tồn tại vì thắp sáng thế giới
Khi bóng tối buông xuống, ngọn lửa được đốt lên trước đó mãi mãi không bao giờ tắt
Đây chính là chấp niệm của Nhâm Tiểu Túc
Trương Tiểu Mãn nhỏ giọng nói:
- Nếu Nhâm Tiểu Túc cứu được người, lập tức phong tỏa đường núi, không được để địch nhân có cơ hội chạy thoát
Trong khoảnh khắc này, Nhâm Tiểu Túc xông thẳng a ngoài
Đường nói như một cánh cửa, còn thân núi bên cạnh là tường vây
Trương Tiểu Mãn giảm thấp xuống thanh âm nói: "Nhâm Tiểu Túc nếu như thành công cứu người, lập tức phong tỏa sơn khẩu, đừng làm cho địch nhân hữu cơ thừa dịp
Nhâm Tiểu Túc chạy dọc theo tường vây, cả người tựa như đại bàng tung cánh
Trong nháy mắt, Nhâm Tiểu Túc kéo cánh tay Phó Nhiêu Lên, dựa vào quán tính mà kéo Phó Nhiêu về
Binh sĩ Tông thị thấy thân ảnh Nhâm Tiểu Túc thì điên cuồng bắn phá, thế nhưng tốc độ bóp cò của họ không nhanh bằng tốc độ Nhâm Tiểu Túc cứu người
Chỉ vẻn vẹn một cái chớp mắt, Nhâm Tiểu Túc đã thấy được vị trí của kẻ địch
Ba quả lựu đạn đối phương ném ra còn chưa tiếp đất
Trương Tiểu Mãn gào thét:
- Tấn công
Hung hăng đánh cho ta
Binh y tế, lên cứu người
Sau khi Nhâm Tiểu Túc quay về thì đặt Phó Nhiêu nằm ngang, vừa rồi vì quán tính quá lớn mà cánh tay Phó Nhiêu bị Nhâm Tiểu Túc kéo cho trật khớp
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Xin lỗi, vừa rồi ta khống chế lực không tốt
Phó Nhiêu cười thảm:
- Còn để ý cái gì mà mạnh hay yếu, nhặt về cái mạng đã là không tệ rồi
Lính ý tế đâu, mau qua đây, ta cảm thấy vẫn còn cứu được
Nhâm Tiểu Túc nói với lính y tế:
- Trước ngươi gắp viên đạn ra cho hắn rồi bôi Hắc dược ta đưa ngươi
Vừa dứt lời, Nhâm Tiểu Túc dẫn đầu vọt tới!