Đệ Nhất Danh Sách

Chương 424: Tập Kích Bến Cảng




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc nghe Trương Tiểu Mãn nói thế, hai mắt sáng lên:
- Nếu ngươi thấy họ như thế khó chịu thì chúng ta cũng có thể gọi như vậy mà
- Đúng ha
Trương Tiểu Mãn bỗng hưng phấn:
- Danh hiệu của ta là Sát Phi Ưng
- Của ta là Sát Tông Thị
Phó Nhiêu, bây giờ ngươi nằm trên cán như người thực vật, vậy gọi ngươi là Thực Vật đi
Phó Nhiêu nằm trên cán nhất thời nổi giận:
- Mắc gì kêu lão tử như người sống thực vật, lão tử không sao cả
- Bước hai bước ta xem coai
Phó Nhiêu:
- …
Một đám hán tử Tây bắc cười ha hả, rõ ràng nửa ngày trước còn hô tới chết cũng không chịu, không được cứu người
Kết quả nửa ngày sau thì xí xoá hết cả
Đây hẳn là chiến hữu
Bấy giờ, mọi người nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Tiểu Túc, danh hiệu của ngươi là gì
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát rồi cười nói:
- Danh hiệu của ta là, Cám Ơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Về sau các ngươi cứ kêu ta là Cám Ơn là được…
Phó Nhiêu:
- ??
Trương Tiểu Mãn:
- ??
Mọi người phát hiện, vì để họ nói cám ơn hắn, Nhâm Tiểu Túc thật sự không từ bất kỳ thủ đoạn nào, ngay cả danh hiệu mà Nhâm Tiểu Túc cũng không từ, cũng gán ghép như vậy
Mà Nhâm Tiểu Túc cảm thấy vui muốn chết
Mỗi ngày càng nhiều người gọi hắn, chẳng phải hắn càng có thêm nhiều cảm tạ tệ ư
Nhâm Tiểu Túc nhìn những người khác:
- Ta vẫn chưa quen thuộc danh hiệu này lắm
Bằng không các ngươi gọi ta hai tiếng để ta làm quen đi…
Kết quả Nhâm Tiểu Túc thấy đám Trương Tiểu Mãn quay đầu đi không thèm để ý tới hắn nữa
- Này, các ngươi là chiến hữu kiểu gì vậy, gọi biệt danh của ta tí cũng không được hả!
- Này này, gọi ta mau đi
Kế hoạch đặt biệt danh của Tiêm Đao Liên cứ thế chết trong trứng nước…
Nhưng không chờ Tiêm Đao Liên đi được bao lâu, họ đã nhận được mệnh lệnh của Chu Ứng Long
Lần này, Chu Ứng Long muốn họ bọc hậu núi Cường Loan, phá hủy bến cảng phía sau nơi đó
Phía bắc núi Cường Loan là nhánh sông của sông Bắc Vịnh, phá hủy bến cảng là phòng ngừa núi Cường Loan bị đánh hạ, tàn binh bại tướng sẽ theo thuyền chạy trốn
Nếu muốn thắng trận, không thể để đối phương bảo tồn quá nhiều sinh lực
Nghe xong mệnh lệnh này, đám Trương Tiểu Mãn bắt đầu tu chỉnh, trực tiếp tiến tới phía đông núi Cường Loan
Chỉ vẻn vẹn một ngày rưỡi họ đã đi hơn 10 ki lô mét tới mục tiêu
Bấy giờ, hỏa lực rền vang trên núi Cường Loan
Nghe nói tính cả tiếp viện, quân tiên phong đã đánh được 2 hôm
Bất quá, dựa theo những gì Chu Ứng Long nói, e rằng đối phương có thể kiên trì thêm một tuần nữa mới bị tiêu diệt
Cho nên, Tiêm Đao Liên phải sớm phá hủy đường lui của kẻ địch
Trương Tiểu Mãn cầm kính viễn vọng quan sát bến cảng từ núi nhỏ bên cạnh:
- Xem chừng đa phần đều đi chiến đấu cả rồi, nơi này chỉ có một ít binh lực đóng quân
Hơn nữa có chút kỳ quái, ngươi nhìn họ khuân đồ lên thuyền đi, cũng chẳng biết đang chuyển cái gì
- Vậy càng dễ đánh hơn.
Nhâm Tiểu Túc nói
Bấy giờ, Tiêm Đao Liên nghiễm nhiên không để quân dịch có đẳng cấp thấp hơn mình vào mắt
Trương Tiểu Mãn nói:
- Không nên chậm trễ
Bây giờ xông lên đi, sau khi đánh được bến cảng thì chúng ta rút lui, tụ hợp cùng Chu doanh trưởng
Vừa nói xong, đám binh sĩ bên hồ thần sắc vội vàng, vác súng sau lưng toàn lực chuyển đồ
Tại bến cảnh có 7 chiếc thuyền cỡ trung cập bến, lúc đám Nhâm Tiểu Túc xuất hiện, binh sĩ Tông thị cực kỳ hoảng sợ, không chờ bọn họ kịp phản kháng
Cả đại đội Nhâm Tiểu Túc đã bắt đầu tấn công
Nhưng vào lúc này, lính liên lạc ở phía sau rống to:
- Đại đội trưởng, Chu doanh trưởng gọi ngươi
Trương Tiểu Mãn kêu đám Nhâm Tiểu Túc cho nổ thuyền rồi mặt đầy nghi hoặc đi tới
Chẳng phải bây giờ đang đánh trận à, sao lại gọi rồi
Kết quả liền nghe Chu Ứng Long rống to trong điện thoại:
- Các ngươi tới đâu rồi, đã tới bến cảnh chưa
Trương Tiểu Mãn đắc ý:
- May mắn không làm nhục mệnh, đang tấn công bến cảng, không phải ngươi bảo muốn nổ chỗ này à
Lúc này, giọng nói của Chu Ứng Long đã thay đổi:
- Rút lui, rút lui mau, các ngươi nhanh chóng rút lui
Trương Tiểu Mãn có phần sửng sốt:
- Làm sao, các ngươi không đánh trận à
- Không phải không đánh, mà là tấn công trận địa núi Cường Loan là vô ích
Đám lão tiểu tử Tông thị thừa dịp chúng ta rút lui khỏi đỉnh núi đã sớm chạy, chỉ lưu lại một ít binh sĩ yểm hộ
Nói không chừng họ đã chạy tới chỗ các ngươi rồi
Chu Ứng Long quát
Trương Tiểu Mãn tê da đầu:
- Cái tên Chu Ứng Long này
Chuyện này sao ngươi không nói sớm một chút
Nói xong, Trương Tiểu Mãn cúp máy, rống to:
- Mau thu dọn đồ đạc, rút lui
Thế nhưng vừa nói xong, họ liền nghe tiếng kêu gào mất trật tự
Ai ngờ chuyện này sẽ xảy ra đâu
Chẳng phải Chu Ứng Long nói sau một tuần nữa núi Cường Loan mới tan tác mà, sao lại chạy tới sớm như vậy
Họ không biết, đội cơ giáp của Khánh thị tập kích sống Bắc Vịnh nhanh như chớp, chưa được bao lâu đã cưỡng ép vông hãm nơi đó
s
Cũng chính vì việc này, quân coi giữ núi Cường Loan hoảng hồn
Họ không biết Khánh thị đã đánh xong Bắc Vịnh, sợ đối phương sẽ quay đầu đánh mình
Mà phía bên đại bản doanh của Tông thị cũng chẳng biết Khánh thị tới đây làm gì, cứ tưởng đối phương sẽ phát động chiến tranh toàn diện với Tông thị
Ai ngờ đại đội cơ giáp đánh xong Bắc Vịnh liền rời đi
Tông thị cũng không muốn trở thành Lý thị thứ 2, chẳng phải trước kia Lý thị cũng bị hạ như thế đó à
Cho nên, Tông thị quyết định co rút phòng tuyến, xem thử động thái của Khánh thị trước rồi tính tiếp
Nhưng như vậy lại khổ Tiêm Đao Liên, hiện tại chỉ sợ họ muốn chạy cũng không còn kịp
Nhất thời Trương Tiểu Mãn quay đầu lại, vừa hay lại thấy Nhâm Tiểu Túc dẫn theo mấy binh sĩ Tiêm Đao Liên ném thuốc nổ vào khoang thuyền
Bấy giờ 6 chiếc thuyền hạng trung đã trở thành hỏa cầu to lớn, hừng hực bùng cháy, tạo thành ráng đỏ nổi bật trên mặt sông
Trương Tiểu Mãn nóng nảy
- Đừng nổ, đừng nổ nữa, chừa lại một chiếc
Mắt thấy thủ binh Cường Loan sắp tới bến cảnh, số lượng ít nhất cũng là binh sĩ của cả một doanh
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:
- Sao thế
- Lên thuyền, lên thuyền
Chúng ta ngồi thuyền chạy trốn
Trương Tiểu Mãn quát
Bất giờ, Tiêm Đao Liên chỉ còn đường lui này mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những đường lui khác đều bị Tông thị chặn cả rồi
Binh sĩ Tông thị ở phía xa thấy thuyền đã bị nổ, nhất thời lâm vào tuyệt vọng
Có người giơ súng máy hạng nặng bắn qua thuyền của đám Nhâm Tiểu Túc
May mắn sức giật khiến đạn bay lên trời, chỉ có 1 người trong số họ bị trúng đạn bắn mà thôi
Trương Tiểu Mãn hô to:
- Có ai biết lái thuyền không
- Cứ điểm 178 nào có thứ này, đâu ai biết lái đâu
Tiêu Tiểu Thần thầm nói
Trương Tiểu Mãn chui vào buồng nhỏ trên thuyền:
- Không biết cũng phải lái, bằng không chúng ta chết chắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.