Chiếc thuyền dần tới gần bờ hơn
Một đám người nằm sấp trên boong tàu cẩn thận từng li từng tí đánh giá xung quanh
Trương Tiểu Mãn nói:
- Không có đèn dầu nhưng vẫn thấy rõ bên bờ không có kiến trúc, hẳn là không có kẻ địch
- Đây là nơi hoang vu, khả năng cao chúng ta đã sớm đi qua khu quân sự của Tông thị…
Tiêu Tiểu Thần phân tích:
- Tốc độ trôi theo dòng nước của chúng ta đại khái là 11 ki lô mét một giờ
Một ngày một đêm hẳn đã đi được trên 200 ki lô mét, cách chiến trường rất xa
- Vậy cũng phải cẩn thận một chút, dù gặp được một ít lưu dân cũng đừng để lộ tung tích
Trương Tiểu Mãn chăm chú nói
- Vậy khi gặp được lưu dân, chúng ta có cần giết họ không
Tiêu Tiểu Thần hỏi
- Chiến tranh không liên quan tới lưu dân, đừng giết người vô tội…
Trương Tiểu Mãn nhíu mày:
- Ngươi quên kỷ luật của cứ điểm 178 chúng ta rồi à
- Nhưng mà…
Tiêu Tiểu Thần muốn nói, hiện tại bọn họ chỉ có một liên đội mà rơi vào trong hậu phương kẻ địch
Lỡ mà lưu dân để lộ tung tích, họ sẽ gặp tai họa ngập đầu
Thế nhưng Trương Tiểu Mãn vẫn không đồng ý:
- Không nhưng nhị gì hết, chúng ta không được giết người lung tung
Như vậy thì khác gì Tông thị đâu
- Được rồi…
Tiêu Tiểu Thần lên tiếng
Kỳ thật, cách làm này sẽ khiến nguy hiểm mà Tiêm Đao Liên phải đối mặt tăng cao
Nhưng cứ điểm 178 có quy tắc riêng, cũng khó nói là ai đúng ai sai
Đương nhiên, nếu không phải cứ điểm 178 luôn giữ vững nguyên tắc thì dân tâm tại Tây bắc cũng không hướng về phía họ như thế
Trên thực tế, khi cứ điểm 178 và Tông thị tuyên chiến, một ít cư dân sống tại lãnh địa của Tông thị cũng nghị luận xôn xao
Lúc nói chuyện cũng nói đỡ cho cứ điểm 178 hơn
Nói chung, mọi người cảm thấy, nếu cứ điểm 178 có thể đánh bại Tông thị, cuộc sống của họ sẽ tốt hơn, thuế má cũng giảm đi một chút
- Sau khi lên bờ, chúng ta sẽ đi đâu
Phó Nhiêu bỗng tự hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này, vết thương của Phó Nhiêu đã hồi phục sau 3 ngày bôi Hắc dược:
- Đường quay về gần đây nhất là cầu Bắc Vịnh
Có điều nói đó đã bị Khánh thị cho nổ
Bây giờ có không ít binh sĩ Tông thị đóng quân tại chỗ đó, chúng ta quay về kiểu gì
- Không quay về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương Tiểu Mãn vung tay lên nói:
- Quân tiên phong chủ yếu phụ trách giai đoạn trước chiến sự
Nhiệm vụ của chúng ta đã kết thúc từ sau chiến dịch núi Cường Loan và cầu Bắc Vịnh
Còn lại là thời gian dành cho đội thiết giáp
Bây giờ trở về làm gì
- Không về
Tại sao chúng ta không hỗ trợ họ
Tuy hỏa lực của ta không mạnh bằng họ
Nhưng chúng ta đánh thắng nhiều trận như thế, nếu không về thì chúng ta chỉ có công đầu thôi
Trương Tiểu Mãn nói:
- Công đầu đã đủ rồi, chỉ có công đầu mới được mọi người ghi nhớ thôi, viết không
- Thật vô nghĩa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiêu Tiểu Thần nói thầm
- Sao lại vô nghĩa
Trương Tiểu Mãn cười lạnh hỏi:
- Ngươi có biết, tối cao sơn phong là gì không
Tiêu Tiểu Thần lắc đầu:
- Không biết
Nhất thời, Trương Tiểu Mãn nghẹn họng, hắn muốn nói, thứ thế nhân nhớ rõ chỉ có đỉnh núi cao nhất chứ không phải thứ 2 hay thứ 3
Kết quả Tiêu Tiểu Thần lại không biết, bây giờ bảo hắn nói thế nào nữa
Bấy giờ, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nói:
- Có phải Chu doanh trưởng từng nói, binh sĩ chủ lực của cứ điểm sắp khai chiến tại sông Hắc Thạch, phía bắc nhất tuyến núi Vũ Xuyên không
Các ngươi cảm thấy nơi đó sẽ đánh nhau trong bao lâu
- Mấy tháng lận, ít nhất cũng phải 3 tháng…
Trương Tiểu Mãn nói tiếp:
- Tuy ra khinh thường Tông thị, nhưng Vũ Xuyên nhiều binh sĩ như thế, đủ để chúng ta đánh mấy tháng trời
Huống chi thực lực hai bên tương đương nhau
Tông thị có binh sĩ được huấn luyện
Tư lệnh muốn đột phá nhất tuyến núi Vũ Xuyên không phải chuyện dễ, làm không tốt đánh tới nửa năm cũng có khả năng
Nếu nhất tuyến Vũ Xuyên bị công phá, chẳng khác nào tuyên cáo Tông thị đã bại trận
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Lúc này, binh lực của Tông thị nhất định sẽ tập kết ở nhất tuyến núi Vũ Xuyên
Phòng ngự phía sau trống rỗng
Chúng ta có thể xâm nhập và phá hủy nhà xưởng từ phương bắc của họ
Nhà xưởng đều đặt ở ngoài hàng rào, lực lượng coi giữ nhất định rất yếu
Không ít nhà xưởng ngay cả tư quân cũng chẳng có
Hai mắt Trương Tiểu Mãn sáng lên:
- Ý tốt, Nhâm Tiểu Túc, sao ngươi nghĩ ra được thế
- Đây không phải biện pháp của ta…
Nhâm Tiểu Túc thở dài nói:
- Đây là biện pháp Khánh thị dùng để đối phó Dương thị
Bây giờ tình huống Tông thị và Dương thị gần như nhau
Hậu phương trống rỗng
Thủ đoạn Khánh Chẩn dùng để đối phó Dương thị là cách tốt nhất Nhâm Tiểu Túc có thể nghĩ tới bấy giờ
Đám người Trương Tiểu Mãn hai mặt nhìn nhau
Nếu là một đại đội bình thường, nhất định không cách nào nhiễu loạn phía sau Tông thị từ phương bắc
Phải biết, trong kế hoạch của Khánh thị, thế lực đó là một nhóm thổ phỉ
Bất quá, họ có thể tiêu diệt một bộ phận nhà xưởng
Tiêu Tiểu Thần cười nói:
- Chủ ý này thật sự rất tốt, không cần tạo ra bao nhiêu tổn hại
Chỉ cần khiến Tông thị đau đầu là được
Vậy chúng ta lên kế hoạch rõ ràng, xem thử nên tiêu diệt nhà xưởng nhà của Tông thị
Kết quả lời này lại khiến Nhâm Tiểu Túc sững sờ, hắn nói:
- Ý ta là, tiêu diệt hết nhà xưởng của chúng…
Cả boong thuyền lần nữa lâm vào im lặng
Trương Tiểu Mãn cười khan:
- Bây giờ không phải lúc nói đùa
- Không nói đùa…
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói:
- E rằng đã nhiều năm các ngươi chưa từng gặp tư quân của hàng rào
Kỷ luật của họ không còn, tầm bắn trong vòng 50 mét chưa chắn bắn trúng bia
- Nếu Tông thị phát người truy sát chúng ta thì sao
Trương Tiểu Mãn hỏi
- Thì chạy…
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
- Yên tâm, ta có cách…
Lúc này, mọi người cảm thấy một mình Nhâm Tiểu Túc có 2 năng lực siêu phàm đã là lợi hại lắm rồi
Trên thực tế, Nhâm Tiểu Túc vẫn chưa lấy ra át chủ bài thật sự
Đây là thứ hắn dùng để đánh một kích trí mạng với Tông Thừa và Tông thị, áp đảo đối phương thành cọng cỏ ven đường
Một tiếng ầm vang lên, thuyền đã dạt vào bờ cát
Tiêm Đao Liên nhao nhao nhảy xuống đất liền
Chỉ có 2 phút ngắn ngủi đã tập kết xong đội hình, lấy trận thế hình tam giác tiến vào trên bờ
Ở địa hình chưa quen thuộc, kiêng kỵ nhất là việc phân tán binh lực
Vì thế họ phải tập hợp lại, có chết cùng chết, có sống cùng sống
Nếu nhìn từ trên trời xuống, cứ điểm 178 và Tông thị nằm ở hai bên nam bắc khác biệt, phía đông là đường tới Trung Nguyên, phía tây là sa mạc kéo dài tới A Lạp Thiện
Mà bây giờ, dựa theo phân bố trận doanh, có một đại đội kỳ quái đang một đường hướng về phía bắc
Trương Tiểu Mãn đang đi trong đội hình
Nhâm Tiểu Túc thừa dịp mọi người không chú ý thì thả Ảnh tử ra ngoài, chợt nghe Trương Tiểu Mãn nói:
- Các anh em, lần này có thể chúng ta không có viện binh
Một đường đi tới, không cách nào quay đầu lại
Nếu ta chết, các ngươi nhất định phải cầm chiếc răng lớn nhất của ta về
Nhâm Tiểu Túc lạnh giọng nói:
- Tốt nhất ngươi đừng chết
Bằng không ta sẽ nhổ sạch răng trong miệng ngươi ra rồi chọn cái đẹp mắt nhất mang đi
Trương Tiểu Mãn run rẩy nói:
- Thật là hung ác.