Ông lão đứng một bên nhìn Tiêm Đao Liên, không biết nên phản ứng làm sao
Ngược lại, khi cô bé thấy Trương Tiểu Mãn và Tiêu Tiểu Thần cãi nhau thì nở nụ cười
Thế giới của trẻ em đơn thuần như thế đó
Chúng vẫn chưa hiểu sự đáng sợ của thế giới này
Nhâm Tiểu Túc nhìn ông lão, hỏi:
- Hàng rào gần nhất nơi này là hàng rào nào
- Hàng rào 144…
Ông lão thành thật đáp:
- Hẳn là nằm ở hướng tây cách 60 ki lô mét
Nhâm Tiểu Túc nhìn Trương Tiểu Mãn nói:
- Có thể xác định vị trí chính xác của chúng ta chưa
- Có thể…
Trương Tiểu Mãn gật đầu:
- Hàng rào 144 là kho lúa của Tông thị, hơn 70% ruộng tốt đều ở xung quanh nơi đó
Có thể nói, đây là hàng rào chuyên cung cấp lương thực cho Tông thị, giống hàng rào 114 của Khánh thị vậy
- Thì ra là thế…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
- Trước hết chúng ta bắt đầu từ xung quanh hàng rào 144 đi
Đột nhiên Tiêu Tiểu Thần hỏi:
- Còn ông lão và cô bé này thì sao
Lỡ mà họ đi báo tin thì sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông lão nhất thời nóng nảy:
- Xin trưởng quan yên tâm, chúng ta tuyệt đối không báo tin cho Tông thị
Các ngài tới từ cứ điểm 178, nói thật, lưu dân chúng ta càng hi vọng các ngài tới a
Tông thị đối đãi với lưu dân quá hà khắc nên đã mất dân tâm
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nói:
- Nếu không phải Tông thị chiêu mộ hết thanh niên cường tráng ở đây, chúng ta có thể lần nữa tổ chức lại lưu dân, tạo thành một lực lượng vũ trang tấn công từ hậu phương kẻ địch, bao vây hàng rào
Trước kia khi nghe Trương tiên sinh giảng bài, ta từng nghe hắn nói về một trận chiến như thế…
Lời này khiến đám Trương Tiểu Mãn không khỏi sững sờ
Bất quá hiện tại họ không thể làm được
Bên cạnh có người hỏi:
- Ông lão, nơi này của các ngươi còn thức ăn không
Hơi như vậy là vì họ thiếu lương khô
Dù Nhâm Tiểu Túc có mang đồ ăn theo nhưng Tiểu Ngọc Tỷ chuẩn bị phần ăn cho 1 người mà thôi
Trong suy nghĩ của Tiểu Ngọc Tỷ, những thứ này có thể giúp Nhâm Tiểu Túc chống đỡ hơn 3 tháng ở nơi hoang dã, không cần hắn hao tâm tốn sức tìm đồ ăn
Tuy nhiều nhưng người của Tiêm Đao Liên càng nhiều hơn
Đồ ăn chuẩn bị cho một người ăn trong ba tháng chỉ đủ cho 184 người ăn trong 2 ngày mà thôi
Cho nên, tìm kiếm thức ăn đã là việc lửa xém lông mày với Tiêm Đao Liên
Ngược lại, Nhâm Tiểu Túc có khoai tây xạ thủ, nhưng thứ này muốn xài phải tốn cảm tạ tệ, chỉ dùng khi bất đắc dĩ thôi
Lại nghe ông lão nói:
- Nơi này của chúng ta đâu còn lương thực
Tất cả đều bị Tông thị thu hết rồi
Lúc trước ta có vụng trộm dấu đi nhưng vẫn bị họ tìm được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng ra cái rổ ông lão cầm theo
Bên trong là một tí rau dại, xem ra vừa rồi ông dẫn theo đứa cháu ra ngoài là để tìm thức ăn
Ông lão này không nói dối
- Vậy chúng ta làm sao đây
Tiêu Tiểu Thần hỏi
Trương Tiểu Mãn vung tay lên:
- Không sao, chúng ta tới nhà xưởng
Nơi đó nhiều công nhân, sao có thể không có đồ ăn
Mọi người nghe vậy thì bắt đầu lên đường, tìm quân trang và tìm thức ăn là hai việc cần phải giải quyết ngay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mọi chuyện thuận lợi hơn họ tưởng tượng nhiều
Vì họ đi chưa được bao xa được gặp được một nhà xưởng, ống khói trên đấy còn bốc khói trắng nữa
Tiêm Đao Liên tỉ mỉ trù tính, chia ra thành hai hướng để tập kích
Kết quả trong nhà xưởng không có lực lượng phòng ngự, chỉ có 2 tư quân mà thôi
Lúc hai tên này thấy đám Nhâm Tiểu Túc trực tiếp quỳ xuống cầu xin tha thứ, căn bản không có tinh thần phản kháng…
Còn lưu dân trong nhà xưởng thì thành thật xếp thành mấy hàng đứng thẳng
Trương Tiểu Mãn nghi ngờ nói:
- Cả một nhà xưởng chỉ có hai người trông coi
Binh sĩ tư quân kia quỳ xuống nói:
- Đều được xung vào quân đội Tông thị rồi…
- Được rồi…
Trương Tiểu Mãn tịch thu súng ống của đối phương:
- Lấy lương thực của các người ra đây, chúng ta phải đi rồi
Hai tư quân muốn nói lại thôi, kết quả vẫn ngoan ngoãn làm theo
Thế nhưng, khi đám Trương Tiểu Mãn thấy lương thực họ lấy ra thì sợ ngây người
Chỉ thấy mấy ổ bánh mì mốc meo được bày ra trước mắt
Hán tử Trương Tiểu Mãn kinh ngạc nói:
- Trong nhà xưởng chỉ có mấy thứ đồ chơi này
Lưu dân mau ra đây trả lời ta
Một lưu dân nói:
- Trưởng quan, bình thường chúng ta đều ăn thứ này
Sắc mặt Trương Tiểu Mãn nhất thời đen kịt, khó trách Tông thị không được dân tâm
Khó trách ông lão kia bảo, mọi người đều mong cứ điểm 178 đánh tới
Thì ra mọi người ở đây đều sống cuộc sống thế này
Nhâm Tiểu Túc thở dài
Tuy nói Khánh thị là tập đoàn, cũng nghiền ép lưu dân nhưng ít nhất lưu dân vào nhà xưởng rồi sẽ được ăn no
Không phải hắn nói Khánh thị tốt, chỉ là so ra vẫn tốt hơn Tông thị nhiều…
Tiêu Tiểu Thần bẻ một cái bánh mì làm đôi, chỉ thấy bên trong bánh mì vẫn lẫn lộn trấu:
- Thứ này ăn được hả
Ăn vào không chết người chứ
- Trưởng quan, còn sống đã không tệ rồi…
Lưu dân đáp
Đây là nhà xưởng nấu đồng, cho nên Tiêm Đao Liên không tìm thấy y phục tại đây, càng không tìm được quân trang Tông thị
Điều này khiến Trương Tiểu Mãn có phần khó chịu, hắn nhìn Nhâm Tiểu Túc, nói:
- Ta không ăn thứ này, không tính nó khó ăn hay không, việc ăn vào, lỡ có vấn đề gì sẽ ảnh hưởng tới sức chiến đấu
- Ta đoán những nhà xưởng khác cũng xuất hiện tình huống này…
Nhâm Tiểu Túc cảm khái:
- Muốn tìm đồ ăn, phải tìm tới Tông thị
- Hàng rào 144 được xưng là kho lúa của Tông thị, chúng ta nhất định sẽ tìm được đồ ăn ở đó
Hơn nữa, một khi nơi này bị phá hủy, nhất định sẽ khiến Tông thị đau đầu
Chiến đấu mà không có lương thực, làm không tốt sẽ khiến binh sĩ tạo phản
- Nằm mơ à…
Trương Tiểu Mãn cười mắng,:
- Trong hàng rào 144 có ít nhất một quân đoàn trông coi
Chúng ta đánh kiểu gì
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nói:
- Chúng ta tấn công đội vận chuyển của họ là được
Nguyên bản Tiêm Đao Liên không muốn tiếp xúc với quân đội chính quy của Tông thị, chung quy đây cũng là sân nhà của người ta
Nhưng hiện tại không đánh không được, không đánh sẽ chết đói
Cuộc sống sao mà khổ quá a…
Không ai có thể nghĩ tới, Tông thị diễn ra một hồi gió tanh mưa máu chỉ vì có người muốn tìm đồ ăn
Hai ngày sau đó, bộ chỉ huy Tông thị nhận được thông báo, một đội vận chuyển đã bị một đại đội của cứ điểm 178 tiêu diệt
Hiện giờ, toàn bộ bộ binh trong quân đoàn của hàng rào 144 đang toàn lực truy sát đại đội này
Khi tướng lãnh tiền tuyến của Tông thị nghe được tin này thì nhíu mày
Vị trí địa lý của hàng rào 144 đặc thù, cứ điểm muốn đánh tới nơi này chỉ có thể vượt sông mà tới
Thế nhưng cứ điểm 178 không có thuyền, cho nên lúc bố trí chiến lược họ cũng không lo lắng về nơi đây
Thật không ngờ hàng rào 144 lại có vấn đề
Bộ chỉ huy gửi công văn tới hàng rào 144, yêu cầu quân đoàn phải tiêu diệt đại đội này, cam đoan đường tiếp tế an toàn
Nhưng công văn gửi đi chưa tới mấy giờ thì hàng rào 144 lại truyền tin, báo rằng công văn đã bị cướp mất…
Tướng lãnh hậu cần của bộ chỉ huy giận tím mặt, tại địa bàn của nhà mình mà kẻ địch lại dám đoạt công văn của họ?
Tìm, nhất định phải tìm cho bằng được đại đội này
Bằng không chỉ huy của quân đoàn này đợi bị cắt chức đi!