Kỳ thật Tiêm Đao Liên cảm thấy họ cũng chẳng làm gì cả, nhiều lắm chỉ tiêu diệt hai đại đội mà thôi
Sau đó Nhâm Tiểu Túc đánh lén một quan quân
Về phần đánh lén thế nào thì Tiêm Đao Liên không hỏi, đây cũng không phải việc cần quan tâm
Trong mắt họ, việc này cũng không phải việc lớn, so với những chuyện trước kia họ làm vẫn kém xa
Nhưng đối với Tông thị lại khác
Lúc này, Tông thị tạp thời một quan quân ưu tú rời khỏi tiền tuyến, điều hắn tới làm đoàn trưởng của đoàn bộ binh ở hàng rào 144
Đây là một quan quân trẻ tuổi có biểu hiện cực kỳ nổi bật
Thậm chí tướng lãnh Tông thị còn có ý để hắn chịu trách nhiệm thủ vệ trận địa 128 ở núi Vũ Xuyên
Kết quả lại vì chuyện ở hàng rào 144 mà rút hắn khỏi tiền tuyến, phụ trách nhiệm vụ vây quét ở hậu phương
Nguyên bản có người đề nghị, dứt khoát điều một trung đoàn quay về hậu phương để thực hiện nhiệm vụ này
Nhưng có tướng lãnh bộ chỉ huy không đồng ý:
- Cứ điểm 178 không có thuyền, lực lượng phòng ngự ở Bắc Vịnh đã bị Khánh thị đánh tan
Nhưng sông Bắc Vịnh vẫn nằm trong sự khống chế của chúng ta
Trên sông không có đội thuyền khác, dù có cũng sớm bị chúng ta phát hiện
Cho nên, binh sĩ bọc hậu của cứ điểm 178 không phải binh sĩ trên con thuyền còn lại ở núi Cường Loan
- Ừ, đoàn 1237 ở hàng rào 144 cũng không yếu
Nếu để Tông Kinh dẫn theo một chi đoàn cũng không cần thiết
Với cả năng lực của hắn cũng không mạnh như vậy
Một tướng lãnh trung niên bình tĩnh nói
Lúc này, tất cả mọi người không nói gì
Tướng lãnh mới mở miệng nói là một trong những người cầm đầu một phe của việc đấu đá gia tộc
Như đại đa số tập đoàn khác, nội bộ Tông thị cũng chẳng bền chắc như sắt thép
Bằng không cũng không có người lén trốn đi cùng vàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tông Thừa là người nổi bật nhất của dòng chính Tông thị
Mà vị quan quân trẻ tuổi tên Tông Kinh kia là của dòng thứ tư
Hai bên có quan hệ cạnh tranh với nhau
Cuối cùng, một vị tướng lãnh dòng thứ tư nói:
- Trong kẻ địch có tay súng bắn tỉa
Chúng ta phải điều tay súng bắn tỉa tinh nhuệ nhất tới hàng rào 144
Chiến sự ở núi Vũ Xuyên vẫn chưa bước vào thời điểm kịch liệt nhất
Đây xem như điều kiện trao đổi, các tướng lãnh khác cũng nháo nhào, ngầm đồng ý
Hàng rào 144 cách núi Vũ Xuyên chừng 500 ki lô mét
Lúc trước Tông thị từng làm bê tông giữa hai nơi này
Nhưng vì sự vận động của vỏ trái đất cùng đã lâu chưa tu sữa nên mặt đường khá gồ ghề
Đồng hành cùng Tông Kinh còn có tay súng bắn tỉa tinh nhuệ nhất Tông thị
Xe việt dã chạy trên đường, chạy hết tốc lực được 50 ki lô mét một giờ
Tông Kinh đi suốt đêm tới hàng rào 144, giữa trưa ngày thứ 2 hắn mới tới địa phận của hàng rào 144
Tông Kinh cũng rất sốt ruột, hắn hi vọng có thể mau chóng giải quyết xong tai họa ngầm
Như vậy hắn mới có thể trở lại tiền tuyến, chỗ đó mới là nơi tỏa sáng của hắn
Người còn chưa tới thì phó đoàn trưởng đã nhận được thông báo bố trí thông qua điện thoại
Chuyện đầu tiên Tông Kinh nói là kêu phó đoàn trưởng nhanh chóng điều tra những nhà xưởng xung quanh
Lúc trước, lúc xem báo cáo hắn đã phát hiện đoàn trưởng cũ bỏ sót, không điều tra nhà xưởng
Tông Kinh cảm thấy, rất có thể kẻ địch trốn trong đây
Vì vậy phó đoàn trưởng lập tức phái đại đội ra, lần lượt lục soát hơn 20 nhà xưởng xung quanh hàng rào
Quả nhiên, vào ban đêm trên đường trở lại, vị phó đoàn trưởng kia thông báo binh sĩ của cứ điểm 178 trốn ở nhà xưởng nấu đồng, hiện đang chiến đấu
Lúc ấy, Tông Kinh nhẹ thở ra
Quả nhiên bị hắn đoán trúng rồi
Ngay sau đó, Tông Kinh liền hỏi về tình hình chiến đấu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
kết quả vị phó đoàn trưởng kia ấp úng nói
Vì nhà xưởng quá nhiều nên phải phân tán binh lực, chỉ có một đại đội tới nhà xưởng nấu đồng, đã bị địch nhân tiêu diệt
Tông Kinh cạn lời nửa ngày, lại hỏi kẻ địch tử thương bao nhiêu thì nhận được câu trả lời là kẻ địch không có thương vong…
Trên thực tế, đại đội còn chưa tới nhà xưởng nấu đồng đã bị Ảnh tử tấn công
Ảnh tử xông vào đại đội chém nát máy liên lạc, sau đó khiến đội hình đại đội Tông thị bị đánh tới thất tinh bát lạc
Lúc đó Nhâm Tiểu Túc mới thông báo Tiêm Đao Liên đi thu thập tàn cuộc
Không chỉ có thế, Ảnh tử còn truy sát, khiến binh sĩ Tông thị chạy trốn vào nơi hoang dã
Đại đội tới nhà xưởng nấu đồng còn chưa đi tới cửa đã bị giết sạch
Nửa giờ sau, phó đoàn trưởng phát hiện không liên lạc với đại đội này mới kịp phản ứng
Thế nhưng khi ấy Tiêm Đao Liên cùng đám lưu dân cho nổ nhà xưởng nấu đồng rồi chạy tới nơi này cũng chẳng biết
Do tiền tuyến đang đánh trận, bằng không đám Nhâm Tiểu Túc tuyệt đối không chống lại nổi binh lực của hàng rào 144
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc biết điểm này nên bây giờ mới dám nghênh ngang cho nổ nhà xưởng của Tông thị ngay trên địa bàn của đối phương
Lòng Tông Kinh nóng như lửa đốt, hắn cũng không thể mắng phó đoàn trưởng được
Chung quy mắng người ta xong, đến lúc đó đối phương không phối hợp tác chiến với hắn thì càng thêm phiền toái
Phó đoàn trưởng nói:
- Có cần phái người hộ tống ngài không
Vạn nhất có nguy hiểm gì cũng có người bảo vệ ngài…
Tông Kinh phiền muộn, tuy hắn rất muốn học cách vui buồn không lộ của các lão đại nhưng hắn tuổi trẻ khí thịnh sao nhịn được hỏa khí chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rốt cục, Tông Kinh không nhịn được mà lên tiếng phê bình:
- Không cần, tiếp tục điều tra tung tích kẻ địch
Chính sự làm không tốt mà vỗ mông ngựa thì ổn đấy
Nếu trong một ngày không tìm được tung tích kẻ địch, ngươi không cần ở trong quân đoàn 1237 nữa, tới phương bắc đào mỏ đi
Mà lúc này, Tiêm Đao Liên đang đi về phía tây thông qua nơi hoang dã
Nhờ Tông Kinh ban tặng, bây giờ họ không thể thoải mái ẩn thân trong nhà xưởng nữa
Trương Tiểu Mãn hùng hổ mắng chửi Tông Kinh:
- Cũng không biết là tên tôn tử chết tiệt nào của Tông thị, lại đoán được chỗ ẩn thân của chúng ta
- Thường thôi…
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
- Chúng ta cũng không thể xem đối phương là kẻ đần
Sớm muộn gì Tông thị cũng phát hiện chuyện này, đây chỉ là sớm hay muộn mà thôi
Bấy giờ, họ chợt nghe âm thanh xe chạy ở nơi hoang dã
Một đám người lập tức nằm rạp xuống đất, có hố thì nhảy vào hố, có cây thì trốn sau cây
Họ mà lộ mặt ra là tự tìm đường chết
Nơi họ đi là đường song song với đường lớn, như thế có thể chạy được
Nếu gặp được đội vận chuyển của Tông thị, nói không chừng Tiêm Đao Liên có thể làm thêm một chuyến nữa
Chung quy thì đồ ăn của họ cũng vừa hết…
Đột nhiên, một chiếc xe việt dã cấp tốc chạy qua, Tiêu Tiểu Thần nói thầm:
- Không phải đội vận chuyển…
Lúc nói, giọng điệu của hắn có chút mất mát
Trương Tiểu Mãn nhỏ giọng cười mắng:
- Đây là xe tới từ chiến trường
Dù là đội vận chuyển thì trên xe cũng chẳng có gì
Hả, Nhâm Tiểu Túc đâu
Họ nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc đang nằm trên một gò đất, trước mặt hắn là cây súng màu đen
Súng bắn ầm một phát, xung quanh Nhâm Tiểu Túc như nhấc lên bụi mù
Chỉ thấy viên đạn đánh trúng vào bình xăng của xe việt dã
Xe việt dã hóa thành một đóa hỏa cầu giữa nơi hoang dã
Vài phụ kiện thất tinh bát lạc văng lên không trung
Đám Trương Tiểu Mãn trợn mắt há hốc mồm nhìn Nhâm Tiểu Túc thu súng ngắm về
Lúc trước họ chỉ biết Nhâm Tiểu Túc là tay súng bắn tỉa, nhưng tới tận bây giờ mới được nhìn tận mắt
Tính cả cây súng bắn tỉa kia, rốt cục Nhâm Tiểu Túc có bao nhiêu năng lực siêu phàm
Ba loại?
Bất quá Trương Tiểu Mãn cũng quá quen với cảnh này rồi, có lẽ năng lực của Nhâm Tiểu Túc không chỉ có 3 thôi đâu…
Nhâm Tiểu Túc đi về, Trương Tiểu Mãn hỏi:
- Ngươi bắn nó làm gì…
- Ngu sao không bắn…
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi nói:
- Có thể ngồi trên xe việt dã, ít nhất cũng là thiếu úy đúng không
Giết là xong
- Cũng đúng… Đi mau lên, mau mau mau
Trương Tiểu Mãn dẫn Tiêm Đao Liên chạy vào chỗ sâu nơi hoang dã
Gần đây Tông thị kiểm tra quá nghiêm ngặt, họ phải tránh đầu gió mới được
Chẳng qua, khi tin tức Tông Kinh chết truyền tới bộ chỉ huy, lúc này bộ chỉ huy Tông thị lâm vào an tĩnh, phảng phất có thể nghe được cả tiếng tim đập.