- Sao ta cảm thấy đánh cái hàng rào này có phần dễ quá nhỉ…
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu nói:
- Có thể có chuyện gì ngoài ý muốn không
Chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút
Mắt thấy kho lúa đã bị đốt hơn phân nửa mà đội thiết giáp vẫn còn đang chạy tới từ phương bắc
E rằng đợi đội thiết giáp tới hàng rào 144 thì Tiêm Đao Liên đã sớm chạy tới nơi này rồi
Cả hàng rào chẳng có tí sức chống cự gì cả
Tuy nội bộ hàng rào hỗn loạn nhưng đại đa số là vì cư dân khủng hoảng mà thôi
Mà Phó đoàn trưởng ở bên cạnh nghe Nhâm Tiểu Túc nói vậy, nhất thời bó tay luôn
Vậy mà dễ á hả
Ngài giết 3 Đoàn trưởng, Phó đoàn trưởng cũng nằm trong tay ngài mà dễ là dễ thế nào
Ngài có đang nói tiếng người không
Lúc đốt kho lúa, Nhâm Tiểu Túc phát hiện một phần ba kho lúa trống không
Hắn hỏi Phó đoàn trưởng:
- Được chuyển ra tiền tuyến rồi hả
- Không phải…
Phó đoàn trưởng lắc đầu:
- Trước khi trận chiến xảy ra đã bị các tướng lãnh dùng tên ẩn danh mua đi rồi
- Chiến tranh mà họ còn mua lương thực cho bản thân làm gì
Nhâm Tiểu Túc ngân ngẩn cả người
- Không phải, họ tính đợi chiến tranh đẩy giá cả lên cao rồi bán cho cư dâm
Chuyện này ta cũng không rành
Hiện tại các tướng lãnh bán lương thực cho cư dân, đợi khi giá cả giảm rồi họ sẽ bổ sung vào sau, không ai phát hiện
Chung quy, trong kế hoạch nguyên bản thì trận chiến này cũng không cần dùng quá nhiều lương thực…
Phó đoàn trưởng nói:
- Ít nhất cũng không dùng hết
Bất quá bây giờ thì được rồi, Nhâm Tiểu Túc đã giúp cho đánh tướng lãnh vụng trộm đầu cơ tích trữ kia
Một trận lửa lớn này, không ai biết lương thực nơi đây đã thiếu đi một phần ba
Điều khiến Nhâm Tiểu Túc khó chịu là, lần đốt kho lúa này tuy ảnh hưởng lớn tới chiến sự nhưng tuyệt đối không trí mạng
Vì lương thực đã bị phân tán, Tông thị sẽ có cách tìm những phần lúa thất lạc đó về
…
Lúc này, tướng lãnh trong bộ chỉ huy Tông thị im lặng như tờ
Tư lệnh Tông Ứng bỗng nhiên quăng cây bút máy đang cầm trên bàn:
- Tên Tông Vụ này làm ăn kiểu quái gì vậy
Hắn đã chấp nhận dẫn đội 131 về đuổi bắt kẻ địch, chúng ta còn phái thêm 2 siêu phàm giả trợ giúp
Sao bây giờ lại để đối phương đốt hàng rào 144 ngay dưới mí mắt
Còn thủ quân ở hàng rào 144 đó làm gì, ngay cả một chút phòng ngự hữu hiệu cũng không làm xong
Cứ thế nhìn kẻ địch thiêu hủy kho lúa à?
Nói xong, Tông Ứng giận tới xì khói:
- Đánh chết Đoàn trưởng của chúng…
Lời còn chưa nói hết, Tông Ứng mới chợt nhớ lúc này đoàn 1237 không có Đoàn trưởng, ngay cả Phó đoàn trưởng cũng đã chạy mất
Lúc tức giận, ngay cả kiếm người chịu tội thay cũng chẳng có
- Tư lệnh, việc đã tới nước này, chúng ta cần tìm đối sách…
Một tướng lãnh nói
- Triệu tập lương thực dự trữ trong các hàng rào, thu thập số lượng lớn
Còn có lương thực trong tay các ngươi nữa, lấy ra giao cho ta
Việc này liên quan tới sự thành bại của tập đoàn
Không được để tính toán nhỏ nhặt của ngươi xen vào
Ngươi tưởng ta không biết các ngươi đã làm gì hả
Tông Ứng lạnh mặt nói
Hắn muốn tập trung toàn bộ lương thực dự trữ của Tông thị lên tiền tuyến, bao gồm cả lương thực của cư dân nữa
Còn có lương thực trong tay các tướng lãnh
Tập họp lại sẽ được rất nhiều
Lúc đánh trận, không ít tướng lãnh đã trắng trợn đầu cơ tích trữ lương thực
Họ hiểu rõ trong chiến tranh, lương thực nhất định sẽ tăng giá
Đừng nghĩ một cân gạo chỉ có một đồng mà rất nhiều người cảm thấy nó không bao nhiêu
Thế nhưng một khi chiến tranh bùng nổ, giá sẽ tăng lên bốn, năm lần, thậm chí tăng lên 10 lần đều có
Đến lúc đó, vì không muốn chết đói, cư dân trong hàng rào bắt buộc phải mua gạo mà các tướng lãnh đầu cơ tích trữ
Món lợi kếch xù gấp 10 lần có ai mà không nhớ thương
Việc này có khác nào hút máu cư dân trong hàng rào đâu
Bỗng nhiên có tướng lãnh nói:
- Hiện tại chúng ta giải quyết nhóm binh sĩ của cứ điểm 178 này thế nào
Cũng không thể để họ làm loạn hậu phương
Trong lòng Tông Ứng đau khổ
Đương nhiên hắn không thể để Tiêm Đao Liên muốn làm gì thì làm, bằng không chỉ sợ trận chiến này không cần đánh nữa
Hiện tại họ đã biết mục đích của Tiêm Đao Liên, bây giờ họ sẽ làm gì tiếp theo
Tiến công chớp nhoáng trong chiến tranh là lợi dụng máy bay, xe tăng, pháo binh, thiết giáp, mô tô cùng các loại thiết bị cơ giới khác tạo thành một nhóm tấn công dày đặc, bao vây kẻ địch, từ đó tiến hành tiêu diệt đối phương
Hiện tại họ không có máy bay, chỉ có thể dựa vào xe tăng
Vận tốc 60 ki lô mét một giờ trên chiến trường của xe tăng đâu là gì sao với vận tốc 120 ki lô mét một giờ của người ta
So sánh xe tăng và đoàn tàu hơi nước của mình có khác nào không trâu bắt chó đi cày, làm sao đuổi kịp
- Sớm phát động kế hoạch tiếp theo đi…
Tông Ứng lạnh giọng nói:
- Nếu cứ điểm 178 cảm thấy chỉ cần làm vậy là giành được thắng lợi thì quá coi thường Tông thị chúng ta rồi
Ta muốn đánh cứ điểm 178 gà chó không tha
Cùng ngày, tại cầu nổi đang gợn sóng trên sông Hắc Thạch
Đây là đường tiếp tế của cứ điểm 178, cũng là con đường quan trọng trong trận chiến lần này
Tất nhiên nó được xây cực kỳ chắc chắn, mỗi ngày đều có công binh sửa chữa bảo dưỡng, thay đổi linh kiện
Nhưng trong màn đêm đen, bỗng dưng có trăm chiếc ca nô tiếp cận cầu nổi sông Hắc Thạch
Ban đầu, ca nô là được binh sĩ ngồi phía trên chèo đi, có thể lặng yên tới gần bàn kính 10 ki lô mét xung quanh cầu nổi
Bấy giờ, từng chiếc ca nô kéo mạnh động cơ, tiếng ầm vang tiến tới gần cầu nổi
Trên ca nô là một lượng lớn thuốc nổ
Khi binh sĩ đóng quân ở sông Hắc Thạch phát hiện thì đã chậm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Âm thanh súng máy hạng nặng vang lên, muốn chặn đứng những chiếc ca nô này
Có điều số lượng ca nô thật sự rất nhiều
Hơn nữa dường như người trên ca nô ôm quyết tâm phải chết mà tới
Cả đám phảng phất như không muốn sống mà xông tới cầu nổi
Tiếng nổ mạnh ầm ầm vang lên, ca nô đâm vào cầu nổi
Binh sĩ Tông thị ngồi trên đó lập tức đốt thuốc nổ
Trong nháy mắt, ngòi nổ được kích hoạt, ở giữa cầu nổi bị nổ cho đứt gãy
Theo sự trùng kích không ngừng của binh sĩ Tông thị, cầu nổi của cứ điểm 178 nhanh chóng bị phá hư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong nhất thời, sông Hắc Thạch lần nữa chia đôi hai bờ
Bấy giờ, binh sĩ của cứ điểm 178 không còn đường lui, tiếp tế cũng khó lòng được chuyển tới
Các tướng lãnh ở bờ bắc nhao nhao nhìn Trương Cảnh Lâm:
- Tư lệnh, làm sao đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chúng ta…
Trương Cảnh Lâm đứng trong quân doanh nhìn khói lửa dâng lên ở phía sông ngòi xa xa:
- Chuẩn bị tử chiến tới cùng
Kế hoạch của Tông thị tới đây không hề ngừng lại, một chi đội tinh nhuệ của Tông thị đã sớm xuất phát từ A Lạp Thiện, tiến thẳng vào trong sa mạc, như một lưỡi đao hướng thẳng tới cứ điểm 178!