Đệ Nhất Danh Sách

Chương 454: Không Thể Nói




Có tướng lãnh đã lùi khỏi tiền tuyến, thảo luận chiến sự ở sa mạc
Lúc trước, bọn họ cũng không biết chuyện này
Cũng có người không thấy Hứa Hiển Sở nhưng hơn 100.000 binh sĩ hành quân, đâu biết họ sẽ đi nơi nào
Trương Cảnh Lâm lại sai hơn 10 đội binh sĩ ra ngoài làm việc, cho nên mọi người cũng chẳng suy nghĩ nhiều
Mãi tới hôm nay họ mới biết, thì ra Hứa Hiển Sở đã đi tới sa mạc Tây bắc
Bấy giờ, Vương Phong Nguyên bưng thau cơm bước vào nhà ăn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Dự Trạch vừa múc cơm cho đối phương vừa vui vẻ hỏi:
- Thấy ta diễn thế nào
- Hoàn mỹ…
Vương Phong Nguyên cười ha hả:
- Tư lệnh nói, lần này có thể bắt được Lý Tường, tính ngươi một công
- Hắc hắc, tiểu tử kia lén lút hỏi ta Tư lệnh ăn cơm nhiều không thì ta thấy kỳ kỳ rồi…
Lâm Dự Trạch múc một muôi thịt lớn cho Vương Phong Nguyên:
- Bất quá may mà thủ đoạn các ngươi cáo siêu
Bằng không đó mãi chỉ là nghi ngờ
- Không cần khiêm tốn…
Vương Phong Nguyên lắc đầu:
- Cũng do hắn làm ra dị động nên chúng ta mới tìm được mục tiêu
Bấy giờ, một tướng lãnh tới bên cạnh Vương Phong Nguyên:
- Chắc chắn tên già nhà ngươi đã sớm biết kế hoạch của Tư lệnh
Vậy mà miệng ngươi lại cứng như thế, một chút tiếng gió cũng không lộ ra cho chúng ta
Vương Phong Nguyên tức giận nói:
- Ai biết các ngươi có phải gián điệp không
Bây giờ ta vẫn còn nghi ngờ trong quân đội còn gián điệp đây này
Đám tướng lãnh nghe vậy thì buồn nôn nửa ngày
Bất quá họ cũng hiểu cách nói chuyện của Vương Phong Nguyên, sớm không so đo gì với hắn ta nữa
Lúc Vương Phong Nguyên điều tra gián điệp, thủ đoạn cực kỳ khốc liệt, lục thân không nhận
Hết thảy đều nghe theo lệnh của Trương Cảnh Lâm
Khi còn ở cứ điểm 178, Vương Phong Nguyên chỉ ru rú ở nhà, ngay cả rượu cũng chẳng đụng vào
Vốn Vương Phong Nguyên có một người vợ, nhưng một đêm đó hắn nói mớ về thông tin tình báo và bị vợ nghe được
Kết quả Vương Phong Nguyên có thể dứt khoát dọn ra ở riêng
Ban ngày mới đi thăm con mà thôi
Lúc Vương Phong Nguyên dọn ra ở riêng, con hắn chỉ vừa ra đời
Mỗi lần hắn về nhà thăm con, đứa nhỏ đều gọi hắn là chú
Khi đó, Vương Phong Nguyên có nỗi khổ khó nói nhưng vẫn phải chịu đựng
Cứ thế mà cô độc hơn 10 năm trời
Thỉnh thoảng cấp dưới sẽ thấy Vương Phong Nguyên đứng hút thuốc bên ngoài phòng làm việc
Họ cảm thấy trong lòng vị trưởng quan này cất chứa quá nhiều điều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sài Chí Long phụ trách một đội bộ binh hỏi:
- Phong Nguyên, bây giờ việc này cũng không còn là bí mật
Ngươi có thể kể quá trình cho chúng ta nghe không
Lúc trước Tư lệnh nhịn ăn hai ngày khiến chúng ta lo muốn chết
Vương Phong Nguyên cười như không cười nhìn đám người:
- Hiện tại nói cho các ngươi cũng không sao
Tư lệnh bảo nói được
Lúc này, việc kể về thắng lợi có thể tăng cao sĩ khí
Có người nghe Vương Phong Nguyên đáp ứng thì kích động hỏi:
- Ta hỏi tí, Tư lệnh thật sự nhịn ăn 2 ngày hả
Không kêu Lâm Dự Trạch lén đưa tiểu tiểu táo cho hắn
Vương Phong Nguyên dở khóc dở cười, không ngờ điều đám người này quan tâm là vậy
Hắn nói:
- Ai bảo khi gặp chuyện khó nghĩ thì Tư lệnh ăn không ngon
Các tướng lãnh hai mặt nhìn nhau:
- Chẳng lẽ không đúng à
Vương Phong Nguyên cười nhưng không nói
Bấy giờ, bỗng dưng các tướng lãnh ý thức được
Thì ra lời đồn này chút là “nút thắt”
Tỷ như đánh bài, ngươi biết mỗi khi đối phương muốn lừa ngươi sẽ sờ mũi, sau đó đợi tới thời điểm thì một kích trí mạng
Thói quen sờ mũi kia sẽ khiến đối phương tự rơi vào cạm bẫy do ngươi sắp xếp
Đương nhiên, đây cũng là ví dụ đơn giản nhất
Việc Trương Cảnh Lâm gặp chuyện thì khẩu vị không tốt đã truyền trong hàng rào hơn 20 năm nay
Bây giờ mới phát hiện là giả
Vương Phong Nguyên nói tiếp:
- Lúc Tư lệnh gặp chuyện khó giải, mỗi ngày sẽ hút hơn 2 bao thuốc lá mới là thật
Kết quả nghe xong lời này, Sài Chí Long chỉ vào Vương Phong Nguyên cười mắng:
- Ngươi lại muốn gài chúng ta
Lúc ta làm lính cần vụ cho Tư lệnh, cao hứng hắn cũng hút được 2 bao thuốc lá đó thôi
Vương Phong Nguyên nhướng mày:
- Tiết lộ thói quen hằng ngày của Tư lệnh, phạt chép ba ngàn chữ
Trong chớp mắt, sắc mặt Vương Phong Nguyên thay đổi:
- Vừa rồi cái gì ta cũng không nói a
Vương Phong Nguyên không để ý tới hán tử nữa, kỷ luật chính là kỷ luật
Bấy giờ, Sài Chí Long trông như đang khóc tang vậy
Có người vui sướng trên nỗi đau của người khác, sờ vai Sài Chí Long rồi quay đầu hỏi Vương Phong Nguyên:
- Vậy ngươi nói ta nghe xem, làm sao Tư lệnh phát hiện Tông thị sẽ xuyên qua sa mạc
Không phải Tư lệnh đã ở bên ngoài hơn 10 năm, mới về chưa được bao lâu à
Hơn nữa, lúc trước không ai trong cứ điểm 178 biết chuyện này cả
Vương Phong Nguyên cười lạnh:
- Kế hoạch này là mấy năm trước đích thân Tư lệnh đưa cho Tông thị
Mãi tới khi Tông thi nhiều lần khiêu khích chúng ta, Tư lệnh mới đoán được đối phương đã thành lập xong căn cứ mà trở về
Các tướng lĩnh bừng tỉnh đại ngộ
Xem ra tư lệnh ở bên ngoài cũng chẳng nhàn rỗi
Mọi người lại nhìn về phía Vương Phong Nguyên, không ngờ Tư lệnh rời khỏi cứ điểm mà tên này vẫn luôn giữ liên hệ với Tư lệnh
Thế nhưng miệng của tên già này quá chắc nên chẳng ai biết cả
- Không ngờ tên giờ nhà ngươi không chỉ làm tốt công tác tình báo mà chuyện giấu giếm gì đó cũng có thủ đoạn ghê nhỉ
Sài Chí Long nói thầm một câu
Kết quả bấy giờ Sài Chí Long như nhận ra gì đó mà sững sờ…
Vương Phong Nguyên ngồi trên ghế của phòng tình báo đã hơn 10 năm
Cả ngày hắn luôn nói với bên ngoài là thu thập tin tình báo rất khó, những năm gần đây mới bắt đầu đỡ hơn
Thế nhưng mọi người không biết đỡ hơn là đỡ hơn chỗ nào
Cả đám luôn lén lút giễu cợt Vương Phong Nguyên, bảo hắn xem phòng tình báo của cứ điểm 178 là chỗ dưỡng lão
Nhưng qua hôm nay, xem ra Vương Phong Nguyên và Tư lệnh đã mưu tính sâu xa
Nếu Vương Phong Nguyên không có năng lực thì chẳng phải Tư lệnh nên sớm cắt chức hắn rồi à
Trương tư lệnh đâu phải người hàm hồ khi làm việc
Nghĩ tới đây, ánh mắt mọi người nhìn Vương Phong Nguyên cũng không còn như trước
Cho nên, kế hoạch xuyên qua sa mạc là Trương Cảnh Lâm đưa cho Tông thị
Chẳng lẽ từ rất lâu trước kia, Trương tư lệnh đã nghĩ tới chuyện tiêu diệt Tông thị rồi ư
Cơ mà khi đó Tư lệnh vẫn không về cứ điểm 178
Mọi việc đều để Vương Phong Nguyên một mình xử lý
- Chuyện này bắt đầu từ khi nào
Có người hỏi
Vương Phong Nguyên nhớ lại:
- Ta cũng chẳng nhớ nữa
Một đám tướng lãnh bên cạnh bĩu môi
Ngươi không nhớ mới là lạ, có quỷ mới tin
Bất quá bấy giờ có tướng lãnh hỏi:
- Phong Nguyên, hẳn ngươi đã sớm biết Nhâm Tiểu Túc là người được đề cử à
Nói cho chúng ta một chút đi
Vương Phong Nguyên nghĩ nghĩ:
- Bây giờ vẫn chưa thể nói
- Vì hắn đang lâm vào hiểm cảnh à
Ta nghe nói hắn tới hàng rào 146 một mình, thật không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sài Chí Long hỏi
- Thật…
Vương Phong Nguyên cũng không giấu, chung quy ngay cả Tông thị cũng biết chuyện này rồi
Sau đó lại nghe Sài Chí Long nói thầm:
- Tiểu tử này trâu bò ghê nhỉ, dám một mình tới hàng rào 146
Vậy hiện tại hắn làm gì
Ngươi có bảo nhân viên tình báo phương bắc giúp hắn không
Vương Phong Nguyên lắc đầu:
- Không nói được
Đến lúc này, chuyện cần nói đã nói xong
Còn lại toàn bộ đều không thể tiết lộ
Tướng lãnh bên cạnh Vương Phong Nguyên dần tản đi
Họ cần nghỉ ngơi và hồi sức
Chiến trường phương bắc cần họ
Tuy thắng lợi đã ngay trước mắt nhưng họ vẫn chưa chiếm được hàng rào nào của Tông thị cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.