Đệ Nhất Danh Sách

Chương 470: An Kinh Tự




Trung Nguyên nằm ở ngã ba của ba con sông phía Nam hàng rào 73
Mỗi khi hạ về, mặt trời trên cao chiếu rọi khiến nước sông dâng lên hơi nước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sông lớn vừa trải qua mùa mưa dầm, nhiệt độ cao khiến khí lưu nơi này tạo hạn hạn, nhiệt độ mặt đất cực kỳ cao
Cho nên hàng rào 73 còn được gọi là hàng rào Bếp Lò
Trong biệt thự ở phía bắc đường Long Dương có người cãi nhau không ngừng
Nơi này đang tiến hành hội nghị gia tộc
Quảng trường bên ngoài biệt thự có hơn 10 chiếc xe sang trọng lẳng lặng đậu ở đó
Đám tài xế vừa hút thuốc vừa nhỏ giọng nói chuyện phiếm, đợi ông bà chủ của mình ra
Trong phòng họp có người lớn tiếng nói:
- Vương gia ở phương Bắc đang đả thông thương lộ
Nếu mặc họ tiếp tục phát triển, chẳng phải ngồi chờ chết
Có người phản bác:
- Bây giờ không phải lúc đánh nhau
Bây giờ chuyện quan trọng nhất của chúng ta là chú ý động tĩnh phía đông, không thể xem thương đám người kia được
Người vừa phản bác là một đại thúc có ria mép, sắc mặt người này bình tĩnh, cà vẹt màu đen nổi bật trên nền xanh thẫm của quân trang, trông vô cùng nghiêm túc
Lúc này, người nói chuyện ban đầu cười lạnh:
- Chu Sĩ Tể, tập đoàn Thanh Hòa luôn an phận ở một góc
Từ trước tới giờ không tham gia tranh đoạt của Trung Nguyên thì có gì đáng sợ
Ta thấy ngươi đang không phân rõ địch ta thế nào đấy
- Ta cũng không xem tập đoàn Thanh Hòa như kẻ địch
Chỉ là nghe nói tập đoàn đó nắm giữ được phương pháp tạo ra siêu phàm giả
Hiện tại ta cho rằng chúng ta nên tìm cách lấy được phương pháp này
Đại thúc ria mép nhìn tài liệu bày kín trước mặt rồi nói
- Cũng đâu thấy họ có được bao nhiêu siêu phàm giả
Có người phản bác
- Lúc này, chúng ta cần để tâm tới những việc liên quan tới siêu phàm giả hơn
Đây là đấu tranh giữa phái chủ chiến và phái bảo thủ
Có điều lần hội nghị này vẫn chưa đưa ra được kết quả gì hết
Lại hai giờ nữa trôi qua, các đại nhân vật của Chu thị mới nhao nhao rời khỏi
Người của phái bảo thủ cáo biệt Chu Sĩ Tể, có người muốn mời hắn uống hai chén nhưng bị đại thúc cự tuyệt
Chu Sĩ Tể đứng ở đường nhỏ trước biệt thự, lễ tân cùng bảo vệ đã chờ
Lễ tân mở cửa xe cho Chu Sĩ Tể, đại thúc gật đầu xem như chào hỏi rồi đi vào
Limousine màu đen chạy khỏi biệt thự
Một trước một sau có hai chiếc xe mô tô hộ tống
Phụ tá ngồi ở hàng ghế trước cầm một phần văn bản, nói:
- Người bàn bạc với tập đoàn Thanh Hòa đã về, họ vẫn cự tuyệt đề nghị của chúng ta như trước
Chu Sĩ Tể nhắm mắt dưỡng thần, biểu tình không chút gợn sóng
Lúc này, trên một tòa nhà cao tầng ở nơi xa đang dùng kính viễn vọng quân dụng quan sát hành tung đoàn xe
Khi hắn xác định được đối tượng thì quay người ra sau, thả ba con bồ cầu lên trời
Tiếng vỗ cánh vang dội của chim bồ câu khiến người ta không khỏi vui sướng
Bên kia, có cư dân cẩn thận từng li từng tí quan sát cao ốc
Khi hắn thấy ba con chim bồ câu bay đi thì nói với ba người đang cầm súng bên cạnh:
- Mục tiêu làm đúng theo kế hoạch, chuẩn bị chiến đấu thật tốt
- Lần ám sát Hứa Thành Công này không được phép thất bại
- Các ngươi nói xem, chúng ta làm xong vụ này thì có cơ hội gia nhập An Kinh tự không
Dường như An Kinh tự trong miệng họ là một tổ chức mà không phải chùa miếu gì
Chung quy, trên đời không có đạo lý giết người xong mới được vào chùa miếu…
Vào lúc này, một thanh niên trẻ tuổi bước ra khỏi bóng mờ bên cạnh
Thanh niên thở phào một hơi, nhếch miệng cười nói:
- Rốt cục cũng tìm được các ngươi
Bất quá An Kinh tự không phải nơi loại người như các ngươi có thể gia nhập
Bốn tên sát thủ nhanh chóng giơ súng chỉ về phía người trẻ tuổi:
- Người từ đâu chạy ra thế
Vẫn luôn trốn trong phòng bếp à
Trong tay người trẻ tuổi là một ly nước trái cây, hắn khẽ cười:
- Đừng gấp đừng gấp, để ta uống nước xong đã
Nói xong, nóng súng bốn tên sát thủ uốn lượn, nhìn qua chẳng khác nào bánh chẻo
Năm phút sau, người trẻ tuổi rời khỏi tòa nhà
Trên áo sơ mi của hắn có một vết máu màu đỏ, biểu thị cho sự kết thúc của bốn tên sát thủ
Hắn nhíu mày nhìn thoáng qua vết máu, đưa tay quệt một cái, vết máu biến mất không thấy đâu
Tiếng chuông vang lên từ phía xa xa, chim bồ câu trên quảng trường bị tiếng chuông kinh động, nhao nhao bay lên trời
Đột nhiên, hắn rút một con hạc giấy ra:
- Nhiệm vụ hoàn thành, tiền thuê trừ vào tiền nợ của ta đi
Đây chỉ là một ít nhân vật nhỏ, họ cũng không biết cố chủ sau màn là ai
Nói xong hắn thả con hạc ra, con hạc bay lên trời cao, xuyên qua sông lớn, bay về phía Bắc
Hạc giấy sẽ truyền lại tin tức ở nơi đây
Giữ đàn bồ câu, hạc giấy trông chẳng có gì nổi bật
Về phần hạc giấy bay tới nơi nào, người trẻ tuổi cũng chẳng biết

Một thiếu niên đang đi trên đường núi phương bắc
hắn theo sông ngòi một đường đi tới, dường như tìm kiếm gì đó, lại như sợ bỏ lỡ thứ gì
Cả ngọn núi toàn là đất vàng, chỉ có tiếp tục đi về phía đông, từ thân núi mới dần trở nên xanh tươi
Dường như do không tìm được manh mối gì mà thần sắc thiếu niên hơi thất vọng
Bất quá đây cũng là chuyện tốt, không thấy được thi thể, như vậy người sẽ còn sống, đúng không
Hắn đi như vậy liên tục nửa tháng, kỳ thật nếu thiếu niên đi nhanh hơn, e rằng chỉ bốn năm ngày là rời khỏi núi
Thế nhưng vì để tìm kiếm mà chậm trễ không ít thời gian
Thiếu niên chợt nghe có tiếng chặt cây phía trước, hắn đi chậm lại, đi không được bao xa liền thấy một đám lưu dân công nhân đang mang nón bảo hộ thi công
Những lưu dân đó thấy thiếu niên thì phản ứng đầu tiên là ngây ngẩn cả người:
- Bằng hữu, ngươi tới từ đâu vậy
Sao lại từ trong núi ra
- Không phải, ta lạc đường, không cẩn thận nên tới đây
Ta tới Tây bắc
Thiếu niên cười nói:
- Người anh me là người nơi nào
- Chúng ta là thợ đốn củi của hàng rào 16, lưu dân
Thợ đốn củi lớn tuổi nhất nghi ngờ nói:
- Tây bắc
Là trốn chiến loạn mà tới à
Gần đây có rất nhiều người tới từ bên đó, nghe nói ở đó có chiến tranh
- Vâng…
Thiếu niên cười nói:
- Ta là trốn chiến loạn tới đây
Bên kia đánh nhau ghê lắm
- Ai, nghe nói siêu phàm giả nơi đó đặc biệt lợi hại a
Có người tới từ hàng rào 146 rồi ở lại trấn của chúng ta luôn
Họ nói hàng rào 146 là bị một thiếu niên phá hủy
Bây giờ siêu phàm giả dữ dội như vậy hả, chỉ một người mà đánh sập cả một hàng rào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiếu niên có chút sửng sốt, cười nói:
- Ta cũng không biết, ta chưa từng tới hàng rào 146
- À à, liên lạc ở chỗ các người bất tiện, không biết cũng bình thường
Thợ đốn củi gật đầu:
- Ta là Từ Á Huy
Nếu ngươi lại đường thì đợi chút ta dẫn ngươi về thị trấn
Trước ở tạm ở đó, muốn vào hàng rào chắc không được đâu
À, anh bạn tên gì
Thiếu niên cười cười:
- Cảm ơn lão ca, ta là Nhâm Tiểu Túc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.