Cuộc sống của Nhâm Tiểu Túc cũng không có gì thay đổi từ khi đám nạn dân tới
Muốn ăn thì tự đi mà kiếm, phải tự mình nghĩ cách
Đây là thế giới mà Nhâm Tiểu Túc được thấy từ khi còn nhỏ, sẽ không ai giúp ngươi cả, hết thảy chỉ có thể tự dựa vào bản thân
Tuy cuộc sống trong thị trấn rất tàn khốc nhưng chỉ cần ngươi chịu làm việc, chung quy vẫn có thể sống qua ngày
Cuối cùng vị phụ nhân xinh đẹp kia cũng chẳng đổi được gì từ chỗ Nhâm Tiểu Túc
Dường như nàng mang theo khuất nhục và bi phẫn mà trực tiếp nương thân cho ông chủ của cửa hàng bán thức ăn trên thị trấn
Ông chủ kia răng vàng khè, không gội đầu không rửa chân
Nếu là trước kia chắc chắn phụ nhân còn chẳng thèm nhìn hắn nửa con mắt
Thế nhưng khiến người khác chú ý là, tuy nàng nương thân vào người khác nhưng vẫn vụng trộm đưa đồ ăn cho tên chồng đã đẩy mình vào vòng tay kẻ khác
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc có phần khó hiểu
Cơ mà trên đời này có rất nhiều chuyện kỳ quái, Nhâm Tiểu Túc cũng không rảnh nghĩ mãi về người xa lạ
Không chỉ phụ nhân này mà còn rất nhiều nạn dân khác tìm tới Nhâm Tiểu Túc chờ mong được giúp đỡ, họ muốn Nhâm Tiểu Túc nể tình đồng hương mà cho họ một ít thức ăn
Đám nạn dân cùng nhau thương lượng, xem thử ai từng gặp qua thiếu niên này
Nếu có thì hẳn hai bên là người quen, xin xỏ cũng dễ hơn
Kết quả đám nạn dân phát hiện, chẳng ai biết Nhâm Tiểu Túc cả…
Hẳn có đánh chết họ thì đám người này cũng chẳng nghĩ ra, thật chất Nhâm Tiểu Túc chẳng phải đồng hương gì của họ cả
Hắn chính là siêu phàm giả đơn độc tiến vào hàng rào 146, một đêm tiêu diệt hết thảy
Đến lúc đám nạn dân không còn ý nghĩ dây dưa với Nhâm Tiểu Túc nữa thì rốt cuộc thiếu niên nhận được tin nhắn mới:
“Hàng rào số 62, cấp D, có nhận không.”
Rốt cục cũng có nhiệm vụ cấp D rồi
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm động ghê nơi, lúc này hắn nhắn lại:
“Nhận nhiệm vụ.”
Tin nhắn vừa được gửi đi, phía bên kia lập tức trả lời:
“Mục tiêu Mã Đức Vĩ, người quản lý nhà xưởng hàng rào 62, đã tra tấn và giết 9 công nhân, thù lao 20.000 đồng.”
Tin tức chỉ đơn giả như thế mà thôi, kèm theo đó là hai bức ảnh chụp
Một là ảnh chụp Mã Đức Vĩ, hai là bản đồ nhà xưởng
Về phần làm thế nào để giết Mã Đức Vĩ là chuyện của đám sát thủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện, sở dĩ tổ chức cung cấp di động cho sát thì, chỉ sợ cũng là muốn bảo vệ đối phương, tránh cho cấp bậc đối phương không đủ, chưa đủ năng lực đã nhận nhiệm vụ, ngu ngốc đi tìm chết
Mà khả năng cao, nhiệm vụ cấp D sẽ không cần tiến vào hàng rào, đối tượng chỉ đơn giản như người quản lý nhà xưởng mà thôi
Truyền thuyết nói giá nhận nhiệm vụ của An Kinh tự rất cao, thế nhưng đó là với thành viên chính thức của tổ chức mà thôi
Theo như tiên sinh kể truyện thì nhiệm vụ dành cho đám dự bị như Nhâm Tiểu Túc chỉ liên quan tới mấy nhân vật nhỏ, ngay cả cửa lớn An Kinh tự cũng chẳng thấy được
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc bắt đầu đi tới hàng rào 62
Vị trí hiện tại của hắn cách mục tiêu 190 ki lô mét
Nhâm Tiểu Túc tới chỗ hoang dã không người thì bắt đầu triệu hoán đoàn tàu hơi nước
Tính cả cự ly đi bộ thì tầm ba bốn giờ là tới
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc điều khiển đoàn tàu hơi nước cẩn thận hơn
Những nơi có thể gặp người hắn sẽ đi bộ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những khách nhân tới quán rượu hôm nay đều cảm thấy kỳ quái
Thiếu niên vốn ngồi đọc sách ở cửa sổ nay không thấy đâu nữa
Cháu gái của tiên sinh đọc truyện hiếu kỳ hỏi tiểu nhị:
- Hôm nay hắn không tới hả
- Không thấy…
Tiểu nhị trong tiệm lắc đầu trêu chọc:
- Làm thế nào, Tiểu Lộc nhớ hắn
Cô nương được gọi là Tiểu Lộc liếc mắt, đá vào mông tiểu nhị:
- Cút đi lấy màn thầu cho ta
Ông nội bảo ta ra ngoài nghe ngóng, tìm tin tức
- Được rồi
Thực khách trong tiệm đã tập thành thói quen nhìn thấy thiếu niên đọc sách mỗi ngày trong quán rượu
Nay đột nhiên không thấy đâu khiến họ không khỏi thích ứng
Có người khó hiểu, có phải đã tiêu hết tiền không
Chung quy mỗi ngày đều tới tiệm ăn, dù thân hào trong thị trấn cũng chẳng gánh được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhắc tới thân hào nông thôn cũng thật là khó coi…
Tiểu Lộc chán muốn chết, nàng ngồi trên vị trí Nhâm Tiểu Túc hay ngồi, tựa người lên cửa sổ, chờ tiểu nhị bưng màn thầu vào
Trên thị trấn, đại khái chỉ có nàng và ông nội là biết Nhâm Tiểu Túc không phải người bình thường
Hơn nữa còn là loại khác thường nhất
…
Nhâm Tiểu Túc đi tới thị trấn hàng rào 61
Hắn cười cười, tìm người hỏi nơi nào có thể kiếm cơm ăn gần hàng rào 62
Hắn đã đói bụng vài ngày, muốn tìm nhà xưởng làm việc hoặc làm osin
Người trong thị trấn đã quá quen với việc này
Lưu dân muốn tìm nhà xưởng làm việc như Nhâm Tiểu Túc không thiếu
Có người chỉ Nhâm Tiểu Túc, bảo hắn tới nhà xưởng nấu gạch ở phương Bắc, đào mỏ ở phía Tây, đào cát ở phía Nam
Còn những nhà xưởng khác thì cần có tay nghề
Người ta chỉ tuyển công nhân có kinh nghiệm, ngươi không thể kiếm tiền ngay ở đó đâu
Nhâm Tiểu Túc gật đầu cám ơn rồi đi về phía nam
Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua sắc trời
Lúc này mới tới giữa trưa, Nhâm Tiểu Túc không cần sốt ruột, mấy chuyện như ám sát này phải ra tay vào buổi tối mới tốt
Hắn từng giết người quản lý nhà xưởng rồi
Đó là Vương Đông Dương, anh trai Vương Tòng Dương
Người quản lý nhà xưởng rất dễ giết, dù đối phương có súng nhưng chỉ có mỗi cây súng lục
Nhâm Tiểu Túc còn chẳng để mắt tới…
Nhưng việc này cũng không nói Nhâm Tiểu Túc có thể lỗ mãng giết người cho xong chuyện
Hắn cần sắp xếp ổn thỏa, ẩn mình trong bóng tối
Tới giữa đêm, Nhâm Tiểu Túc đang nằm trên một bụi cỏ tùng ở nơi hoang dã chợp mắt thì bỗng tỉnh dậy
Hắn uyển chuyển đi tới nhà xưởng, tới bên tường nhà xưởng, thiếu niên chỉ cần lật người nhẹ nhàng là nhảy vào được
Đêm khuya vắng người, không ai phát hiện trong nhà xưởng có một vị khách không mời cả
Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng núp trong một chỗ tối, nhìn lưu dân tuần tra bình tĩnh đi ngang qua
Mà đối không hề phát hiện ra Nhâm Tiểu Túc
Đợi đối phương rời khỏi, Nhâm Tiểu Túc mới lặng yên không tiếng động bò lên tầng lầu
Kết quả vừa leo tới tầng bốn hắn ngây ngẩn cả người, vì thông qua cửa sổ, hắn thấy Mã Đức Vĩ đang nằm trong một vũng máu…
Này là sao?
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc không khỏi bối rối
Hắn đi thật xa, núp trong bụi cỏ cả đêm
Kết quả mục tiêu nhiệm vụ đã chết bất đắc kỳ tử
Không đúng, Nhâm Tiểu Túc bỗng phát hiện bản thân đã bỏ qua chi tiết nào đó quan trọng
Hắn nhớ lại quá trình nhiệm vụ: Nếu nhiệm vụ được tuyên bố cho nhiều người, nghĩa là rất nhiều người có thể cùng lúc nhận nhiệm vụ, cũng rất nhiều người có thể xác nhận nhiệm vụ
Nhâm Tiểu Túc gửi tin nhắn:
“Có phải nhiệm vũ giết Mã Đức Vĩ đã hoàn thành không
Chẳng phải nhiệm vụ này ta đã nhận rồi à
Kết quả đối phương trả lời:
“Đã có người hoàn thành trước.”
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc thật ê răng, hắn phải đoạt nhiệm vụ với người khác ư?
Vậy hắn còn cố gắng che giấu làm gì, đây chẳng phải tự khiến bản thân không thoải mái à!