Chu Nghênh Tuyết đoán không sai
Đây là tiếng súng khi Nhâm Tiểu Túc chiến đấu với hắc bang tạo ra, hơn nữa động tĩnh còn lớn tới kéo binh sĩ hàng rào tới
Ngay cả cao tầng hàng rào cũng bị chấn động, họ không ngờ đang yên đang lành lại có đấu súng
Tiếng súng có ảnh hưởng tới nhiệm vụ cấp A không
Tất nhiên là có rồi
Chu Nghênh Tuyết đứng trên tầng thượng, phía dưới là đám Ngô Đồng đứng trơ trọi dưới đường
Vốn họ định ngụy trang thành người bình thường, quan sát cảnh vật xung quanh trước
Kết quả tiếng súng vừa vang lên, cư dân ùa nhau về nhà, trên đường chỉ còn đám Ngô Đồng lẻ loi trơ trọi, kiên trì đứng im trong đáng người di động…
Có người đứng trên nhà hô với họ: Đám tiểu tử kia, mau về nhà đi, đợi chỗ này vắng người sẽ có nguy hiểm đấy
Các ngươi không nghe thấy tiếng súng hả
Bấy giờ, mọi người nghe tiếng súng đều chạy về nhà cả rồi
Mấy người bọn họ đứng trên đường thật sự trông có điểm chói mắt
Ngô Đồng cái khó ló cái khôn, bắt đầu huơ tay làm ngôn ngữ câm điếc, giả bộ bị câm
Ngô Đồng
Âm Thầm đau khổ…
Cũng không biết chuyện gì xảy ra, bình thường họ làm nhiệm vụ đều rất thuận lợi
Sao tự nhiên lần này lại không như ý thế này
Chu Nghênh Tuyết ở trên sân thượng không khỏi vui mừng, may mà nàng không ở dưới đó
Tuy tiếng súng không ảnh hưởng gì tới đám Ngô Đồng nhưng ảnh hưởng tới hành trình của Chu Hi Long
Mục tiêu Chu Hi Long là một người rất cẩn thận
Ở trong hàng rào, sinh hoạt thường ngày mà dẫn theo 7 bảo vệ, không cẩn thận thì là gì
Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc từng gặp qua người cẩn thận giống như vậy rồi, Khánh Chẩn còn dọn vào quân doanh ở luôn đó…
Nhâm Tiểu Túc cũng không nghĩ xã hội đen sẽ có súng
Phải biết, tuy bên Tây bác có loạn nhưng quản lý tình trạng sử dụng súng ống rất nghiêm khắc
Trong tay hắc bang có đao đã không tệ rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đương nhiên, súng trong tay đám người kia chỉ có hai thanh mà thôi
Bình thường chỉ dùng để hâm dọa, thật ra họ cũng chẳng dám dùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Muốn dùng chỉ có thể tới nơi hoang dã dùng cho đã ghiền, súng cũng được vụng trộm mua từ chỗ của đám tư quân
Nếu không phải hôm nay gặp chuyện cần dùng súng, chỉ sợ cả đời không có một lần dùng
Nhưng không may là, lần đầu tiên lão đại hắc bang kia nổ súng người chết không phải ai khác lại chính là bản thân mình…
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc đang trên đường tới địa điểm tụ họp
Hắn vẫn chưa biết đám người Chu Nghênh Tuyết đã tới ngõ hẻm kia
Một chiếc xe của đội trật tự lái ngang qua người Nhâm Tiểu Túc, người trong xe căn bản không chú ý gì tới thiếu niên
Nhìn từ bên ngoài, Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào một thằng nhóc bình thường, không giống sát thủ tí nào
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn lại, phía xa là nhà lầu từng dãy, ánh mặt trời mạ vàng ấm áp vô cùng
Nhâm Tiểu Túc không quan tâm hàng rào vì hắn mà xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy ngày hôm nay trôi qua rất thuận lợi
…
Đợi đến khuya, đám Ngô Đồng cũng không thấy đoàn xe của Chu Hi Long về nhà
Dường như vì tiếng súng nên đối phương đã dời chỗ ở
S
Hơn nữa, người của Ngô Đồng dùng điện thoại vệ tinh liên lạc, nói cho hắn biết hơn một giờ trước Chu Hi Long đã cho người đi đón con gái mình về, dường như ông ta đã nhấc lên cảnh giác
Mắt thấy hôm nay không thể hoàn thành nhiệm vụ nên cả đám dứt khoát rút lui
Chu Nghênh Tuyết lần nữa xuất hiện trước mặt mọi người, phía sau lưng vẫn là hộp súng ngắm
Chờ tới nơi tụ họp ở bên ngoài khu dân cư, mọi người thấy đèn bên trong sáng thì nhíu mày
Ngô Đồng nói:
- Chẳng lẽ có người để lộ tiếng gió nên quản lý hàng rào phái người điều tra chúng ta?
- Không đúng…
Một sát thủ khác nói:
- Ta nghe tiếng như đang có người xào rau…
Cả đám im lặng
Tình huống quỷ quái gì vậy
Hơn nữa đêm, phòng an toàn bị người khác đột nhập còn chưa tính, hơn nữa còn có người xào rau nấu cơm
Mọi người bắt đầu ngửi thấy mùi đồ ăn
- Đi thôi, là phúc không phải họa, là họa không tránh khỏi, vào xem đi
Ngô Đồng khẽ cắn môi, thò tay lấy chìa khóa ra
Nếu phòng an toàn bị phát hiện, chứng tỏ đối phương đã nắm đủ thông tin
Nếu thật là thế, Ngô Đồng cũng chỉ có thể chạy trốn, tránh khỏi những hàng rào của Chu thị mà thôi
Kết quả vừa vào, Ngô Đồng liền thấy phụ tá của Chu Nghênh Tuyết đi ra từ phòng bếp, chào hỏi mình:
- Ồ, về sớm vậy
Ăn cơm chưa, ta không làm cơm cho các ngươi
Bình ga cũng sắp hết rồi, ngày mai nhớ thay nhé…
Cả đám trợn tròn mắt nhìn Chu Nghênh Tuyết, mà Chu Nghênh Tuyết thì bình tĩnh nói:
- Ta đã bảo hắn đi làm việc nên mới tới trễ mà
- Đúng thế…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
- Không sai
Chu Nghênh Tuyết hỏi:
- Liên lạc với người của chúng ta chưa
Hắn có nói tiếng súng trong hàng rào hôm nay là chuyện gì không
Dường như chuyện này đã ảnh hưởng tới hàng rào của chúng, Chu Hi Long không xuất hiện theo kế hoạch
Nhâm Tiểu Túc bừng tỉnh:
- À, có nói, tiếng súng này là hắc bang đấu đá với nhau
Có người một mình tắm máu hắc bang
Bấy giờ, cả đám mới thả lỏng, thì ra là sự kiện thiên nga đen a
Sự kiện thiên nga đen là những chuyện cực kỳ khó đoán, dẫn tới một loạt phản ứng dây chuyền nghiêm trọng khác…
Nhâm Tiểu Túc thì gọi nó là chuyện thiêu thân, dù sao thiêu thân và thiên nga đen đều màu đen và biết bay đó thôi
Chu Nghênh Tuyết kéo Nhâm Tiểu Túc tới ban công, nhỏ giọng nói:
- Có phải vụ này là ngươi gây ra không
Ngươi có biết ngươi đột nhiên rời đi ảnh hưởng đến ta thế nào không
Vốn họ tính xuống tay vào hôm nay, không có ngươi ở đây ta chả biết làm gì cả
Vạn nhất động thủ thật, ngươi chưa kịp quay lại thì sao
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
- Ngươi xem đi, hôm nay họ đòi động thủ, ta lại khiến họ không động thủ được nữa
Đấy, có gì đâu mà lo…
Chu Nghênh Tuyết rối bời, khí khái hùng hồn quá nhỉ
…
Bên ngoài hàng rào, một đoàn xe chạy tới từ phía tây
Họ không cần nộp giấy chứng nhận đã được vào hàng rào
La Lam ngồi trong xe không khỏi cảm thán:
- Quá kích thích rồi, không ngờ hàng rào ở Trung Nguyên cũng không quá an toàn
Ban ngày ban mặt mà có người nổ súng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Kỳ ngồi bên cạnh liếc La mập:
- Ngươi không sợ tới mấy nơi thế này, lỡ bản thân bị ngộ thương thì sao
Phải biết, ngươi ở Khánh thị bây giờ dưới một người mà trên vạn người
Vinh hoa phú quý của đời hưởng không hết
Có câu Thiên kim chi tử, tọa bất thùy đường…
Câu này xuất hiện trong Sử ký, là ngạn ngữ dân gian, ý nói kẻ giàu có trong nhà cất giữ nhiều vàng bạc, sẽ không dám ngồi gần lối vào chính đường, vì sợ sẽ có người đập mái ngói mà xông vào
Trong Sử Ký, Tư Mã Tương Như Liệt truyện, câu này ý nói, nếu thấy nơi nguy hiểm thì phải tránh đi
Còn có ý nói, tiền là vật ngoài thân, phải biết giữ tính mạng của mình, không nên tùy tiện nhảy vào chỗ nguy hiểm
La Lam cười hắc hắc:
- Rất thú vị
La Lam ta thích nhất những nơi kích thích
Lúc trước Tây nam thú vị, ba nhà đánh nhau không ngừng, nghĩ tới là thấy toàn thân hưng phấn
Bây giờ cả Tây nam đều thuộc về Khánh thị ta
Mỗi ngày đều phải xử lý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, phòng trật tự rồi tra xét đoạt quyền các loại, nào là quan hệ nhà nào với nhà nào ra sao, lộn tùng phèo hết trơn
- Đấy đều là chuyện tốt cả, có người nhờ vả ngươi tất nhiên cũng sẽ bồi dưỡng cho ngươi rồi
Hai mắt Chu Kỳ sáng lên
- La Lam ta thiếu chút tiền đó sao
La Lam liếc xéo Chu Kỳ:
- Ánh mắt rộng ra tí đi
Chúng ta là người làm chuyện lớn đó
- Cho nên ngươi chủ động bảo Khánh Chẩn muốn đi Trung Nguyên
Hắn cũng đồng ý
Chu Kỳ cạn lời
- Đương nhiên, ta tới nơi này để làm chính sự, không thì đi làm gì cơ
- Vậy chúng ta tới hàng rào 73 làm gì
Chu Kỳ cau mày nói
- Hắc hắc, Chu Hi Long một mực chủ trương phát triển lĩnh vực hạt nhân
Tuy chúng ta không nhúng ta vào lĩnh vực này nhưng kéo chút quan hệ, để Chu thị hỗ trợ thu hút sự chú ý của người khác cũng là chuyện tốt…
La Lam cười nói:
- Cho nên lần này tới đây là để gặp Chu Hi Long, thời gian hẹn gặp là ngày mai.