Đệ Nhất Danh Sách

Chương 507: Lão Gia Cứu Ta!




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc không trực tiếp nổ súng vì cự ly thật sự quá xa
Ngay cả Dương Tiểu Cận cũng từng nói, vượt qua khoảng cách 1,6 ki lô mét , dù là nàng cũng không cách nào cam đoan 100% trúng mục tiêu
Sau khi viên đạn rời khỏi nóng súng sẽ mất từ 2 đến 4 giây để bay tới mục tiêu, sai số của thời gian này phụ thuộc vào tốc độ bay của viên đạn
Không chỉ thế, một khắc này, viên đạn cũng chịu ảnh hưởng của những nhân tố khác tác động vào
Nó không bay một đường thẳng tắp mà là một đường cong duyên dáng
Những nhân tố ảnh hưởng tới đường bay như hướng gió, sức hút của trái đất, ấp suất không khí…
Cho nên, trong khoảng thời gian này, khó lòng đảm bảo sẽ không có gì ngoài ý muốn xảy ra
Khoảng cách giữa La Lam và Chu Hi Long thật sự quá gần, vì hoàn thành nhiệm vụ mà ngộ thương La Lam không phải điều Nhâm Tiểu Túc mong muốn
Cuộc hội đàm kéo dài gần một tiếng, Nhâm Tiểu Túc cũng không biết Chu Hi Long và La Lam nói gì cả
Dù sao cuối cùng hai bên cũng kết thúc và bắt tay nhau
Chu Nghênh Tuyết ở bên cạnh phàn nàn hai người kia nói chuyện quá lâu
Hai tên đàn ông thì có chuyện tốt gì để nói chứ, một bao hạt dưa nàng mang tới đã ăn xong rồi này
Nhưng vào lúc, trong chớp mắt không khí như ngưng đọng kia, Nhâm Tiểu Túc bóp cò
Viên đạn lập tức bay ra
Chu Nghênh Tuyết bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía công viên Giải Phóng
Nhưng nàng không thấy được đường đạn, chỉ cảm nhận được sự chăm chú và quyết tâm trong một khắc này của Nhâm Tiểu Túc
Thiếu niên có khuôn mặt với góc cạnh rõ ràng, trong lúc chăm chú, sườn mặt hắn phảng phất như một tác phẩm nghệ thuật
Lúc này, trong công viên Giải phóng, trên ngực Chu Hi Long đứng cách La Lam chừng hơn 10m bỗng xuất hiện một đóa huyết hoa
Viên đạn xuyên thấu thân thể ông ta, phản chấn tạo ra một chùm huyết vụ
La Lam nghe được động tĩnh sau lưng bỗng quay đầu lại
Hắn kinh ngạc nhìn thi thể Chu Hi Long, biểu tình không nói nên lời:
- Chúng ta chỉ vừa kết bạn thôi mà
Sau một tiếng trò chuyện, cuối cùng cũng xác định được mục tiêu hợp tác giữa Khánh thị và Chu Hi Long, những chuyện tiếp theo cần phải đàm phán thêm để hợp tác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng vừa bàn xong thì đối phương chết rồi
La Lam theo bản năng trốn tới một gốc cây, giơ hai tay lên:
- Ta không làm gì hết nha
Đồng bạn hợp tác vừa chết, nếu dính vào thì rất phiền phức
Ngay lúc La Lam làm động tác đầu hàng, tùy tùng phía sau hắn lập tức tiến tới, gắt gao bảo vệ La Lam ở giữa, bắt đầu rời khỏi công viên
Phòng ngự của nhóm người chặt chẽ vô cùng, bên ngoài căn bản còn không thấy rõ thân ảnh La Lam ở giữa nữa kia kìa
Đầu ngón tay Chu Kỳ ngưng tụ một đoàn hơi nước ở, dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể đại khai sát giới
Chỉ là không chờ dám La Lam kịp rời khỏi công viên, họ đã bị tùy tùng của Chu Hi Long ngăn lại, nói muốn bắt họ lại
Tùy tùng của La Lam muốn phản kháng nhưng La Lam cười nói;
- Đang ở trong hàng rào của người ta, chúng ta có thể chạy đi đâu
Được rồi, đi một chuyến với họ đi
Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc
Phía bên Nhâm Tiểu Túc, hắn vừa bắn chết Chu Hi Long cũng không dừng lại, quyết đoán đổi họng súng, chĩa về phía đám người Ngô Đồng, nổ súng
Vẻn vẹn 10 giây, bốn sát thủ cấp A chỉ còn lại một mình Ngô Đồng
Nhâm Tiểu Túc quay người kéo tay Chu Nghênh Tuyết:
- Rút lui
Chu Nghênh Tuyết ngơ ngác đi theo Nhâm Tiểu Túc xuống lầu
Lúc đang đi cầu thang nàng mới phát hiện trong cầu thang có rất nhiều người đã chết, xung quanh còn vương vãi mấy cây súng lục
- Những người này là ai
Chu Nghênh Tuyết ngây ngẩn cả người:
- Là người của Chu thị sao, sao lại xuất hiện ở đây
Hơn nữa ai đã giết họ
Mắt thấy trên bậc thang có hơn 10 cỗ thi thể nhưng vừa rồi Chu Nghênh Tuyết không nghe được động tĩnh gì cả
Chỉ nghe Nhâm Tiểu Túc cười lạnh:
- Chỉ sợ đây là người của Ngô Đồng tới chặn đánh chúng ta
Một khi nhiệm vụ thành công sẽ có rất nhiều người bao vây cao ốc, đẩy chúng ta làm người chịu tội
Đến lúc đó, bên trong loạn chiến có người nổ súng bắn chết chúng ta, vậy là chết không có đối chứng
Trưởng quan bắt được ngươi giết Chu Hi Long kia, chỉ sợ sẽ được thăng quan 2 cấp
Chu Nghênh Tuyết nghệt mặt ra
Thì ra lúc nàng gặm hạt dưa khi nãy đã có chuyện nguy hiểm như vậy xảy ra ư
- Cho nên vừa rồi ngươi dừng chân là vì phát hiện những người này sao
Chu Nghênh Tuyết hỏi
- Đúng vậy
Nhâm Tiểu Túc gật đầu
- Cho nên ngươi mới nổ súng bắn chết đám Ngô Đồng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng vì sao ngươi giết lên tên Ngô Đồng cầm đầu kia đi
Chu Nghênh Tuyết hiếu kỳ
- Hôm qua ngươi nói có cách lùng bắt Ngô Đồng, bây giờ có nắm chắc không
Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Có
Hai người chạy xuống lầu, Nhâm Tiểu Túc lần nữa đội mũ lên, Chu Nghênh Tuyết dùng khăn lụa che mặt
Rời khỏi cao ốc, Nhâm Tiểu Túc vừa chạy như điên vừa quan sát xung quanh
Có rất nhiều người mặc đồ bình thường tiến tới gần họ nhưng dường như kiêng kỵ đang ở trên đường cái nên không dám tùy ý nổ súng
Chỉ là chạy được hai bước, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc phát hiện Chu Nghênh Tuyết không chạy theo kịp
Hắn nhìn lại chỉ thấy có năm sáu người mặc thường phục ngăn trở giữa bọn họ
Chu Nghênh Tuyết nhất thời nóng nảy:
- Lão gia, cứu ta
Nhâm Tiểu Túc tức giận quay đầu nổ súng
Dù gì Chu Nghênh Tuyết cũng là siêu phàm giả, sao sức chiến đấu bã đậu thế kia
Hàng rào 73 lần nữa hỗn loạn
Sau lần rung chuyển từ hôm qua, cư dân hàng rào đã biết bản thân nên làm gì: Nghe thấy tiếng súng phải lập tức trốn vào nhà
Có thể thấy được thỉnh thoảng có vài chiếc xe của cục trật tự đi ngang qua
Nhân viên trị an điên cuồng lùng bắt ai đó
Lấy trung tâm là công viên Giải Phóng, việc lùng bắt không ngừng lan rộng hơn
Thế nhưng hành động lùng bắt này chỉ thu lại được hơn hai mươi nhân viên mặc thường phụ của cục trật tự chứ chẳng còn gì khác
Sát thủ cứ như đã biến mất, không tìm ra tung tích
Cùng lúc đó, hàng rao 73 bắt đầu lập lệnh giới nghiêm, không có bất kỳ phương tiện vận chuyển hoặc người này được phép ra khỏi hàng rào
Miệng cống ở bốn hướng Đông tây nam bắc cũng được đóng lại
Phải có văn bản ký tay của Chu Sĩ Tể mới được mở ra
Màn đêm buông xuống giữa sự hoang mang của cư dân hàng rào 73
Ngô Đồng ẩn nấp một ngày, lúc này mới yên lặng đi tới một căn phòng an toàn khác của mình
Chỉ là hắn vừa đóng cửa, thả lỏng thân thể thì bị một họng súng cứng rắn chĩa vào lưng, âm thanh quen thuộc vang lên, Nhâm Tiểu Túc cười nói;
- Tìm ngươi đúng là tốn sức
Vào đi thôi, hai tay đặt lên đầu, ở chỗ ta có thể thấy được
Chúng ta tâm sự mỏng một tí
Ngô Đồng đổ mồ hôi lạnh:
- Ngươi muốn làm gì
Nhâm Tiểu Túc cười hỏi:
- Phiền ngươi giúp ta hỏi người của ngươi là, La Lam bị nhốt ở đâu
Tiếng Chu Nghênh Tuyết truyền tới từ sau lưng Ngô Đồng:
- Lão gia, ngươi muốn cứu La Lam
Ngô Đồng kinh ngạc
Hắn vẫn tưởng Nhâm Tiểu Túc chỉ là tiểu bạch kiểm được Chu Nghênh Tuyết bao nuôi mà thôi
Sao bây giờ đột nhiên thân phận 2 người đảo lộn, Nhâm Tiểu Túc lại trở thành lão gia trong miệng Chu Nghênh Tuyết?
Đây là cách xưng hô của nha hoàn với chủ tử trong nhà vào thời xưa mà
Phong kiến quá mức rồi
Thế nhưng, là hạng người gì mới có thể để một siêu phàm giả cam tâm tình nguyện gọi hai tiếng lão gia chứ…
Lại nghe Nhâm Tiểu Túc cười:
- Đương nhiên phải cứu, hắn là bằng hữu của ta mà!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.