Đệ Nhất Danh Sách

Chương 509: Không Được, Ngươi Phải Đi!




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Quan Hồ là khu biệt thự nổi danh trong hàng rào 73, vốn Nhâm Tiểu Túc tính đi cứu La Lam ngay, kết quả Chu Nghênh Tuyết lại bảo nàng đói bụng
Chu Nghênh Tuyết kiên nhẫn nói:
- Ngươi nghĩ đi, trước khi cứu La Lam, chúng ta cũng phải nghĩ tới đường lui chứ
Chung quy nơi này là địa bàn của chu thị, dù là Quan Hồ cũng là khu biệt thự trong hàng rào nhà người ta
Ngươi để ta ăn một chút gì đó đi, trong lúc ăn ta có thể nghĩ kỹ kế hoạch rút lui…
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:
- Được rồi
Không thể không nói, có đôi khi Chu Nghênh Tuyết cũng rất có tác dụng trợ giúp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tỷ như tìm kiếm, tỷ như dễ dàng tiến vào hàng rào hoặc là mang theo bút ghi âm chẳng hạn
Nếu bỏ cái tật lúc nào cũng cắn hạt dưa thì càng tốt
Hơn nữa, Chu Nghênh Tuyết còn yêu tiền hơn hắn nữa
Chu Nghênh Tuyết vừa ăn vừa móc điện thoại di động ra, nói:
- Phần thưởng của nhiệm vụ giết Chu Hi long đã được gửi vào tài khoản
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta cũng mở khóa được điện thoại của Ngô Đồng rồi, có thể xem thử trong tài khoản của hắn có bao nhiêu tiền
Cũng không biết di động của 3 người khác thì sao
Vừa rồi, Nhâm Tiểu Túc chỉ muốn hỏi Ngô Đồng mà thôi, ai ngờ Chu Nghênh Tuyết lại muốn lấy luôn tiền trong tài khoản của đối phương
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:
- Ngô Đồng chủ yếu hoạt động ở Chu thị
Chúng ta phải tới hàng rào Chu thị lấy tiền à
Nếu vậy thì tỷ lệ bại lộ sẽ tăng cao
- Không cần…
Chu Nghênh Tuyết lắc đầu:
- Chúng ta quay lại chợ đêm cũng được
Chợ đêm có hàng rào của Chu, Lỗ, Vương thị luôn
Hơn nữa còn không có camera giám sát
- Đừng có nghe họ nói cái gì mà không có camera…
Nhâm Tiểu Túc bĩu môi
- Tập đoàn nói vậy chỉ là gạt người thôi
Nhất định sẽ có camera bí mật
Họ thành lập ngân hàng trong chợ đêm sao lại không quan tâm chuyện ai là người rút tiền
Đây là một tin tức rất quan trọng đó
Chu Nghênh Tuyết gật đầu:
- Vậy thì… Ngô Đồng là sát thủ cấp A nổi tiếng từ lâu
Ta nghĩ tài khoản của hắn sẽ có rất nhiều tiền
- Ừ
- Ta đi vệ sinh nhé
Chu Nghênh Tuyết hỏi ý Nhâm Tiểu Túc
- Đi đi
Kết quả Chu Nghênh Tuyết đi một chuyến hơn 20 phút đồng hồ
Nhâm Tiểu Túc lẳng lặng ngồi chờ trong tiệm cơm, Chu Nghênh Tuyết hẳn là chạy rồi, thù lao lần này phong phú, hơn nữa còn lấy được tài khoản của Ngô Đồng
Chu Nghênh Tuyết muốn chạy cũng hợp tình hợp lý thôi
Nhâm Tiểu Túc thở dài, xem ra phải tuyển người khác để gia nhập An Kinh tự rồi
Nhâm Tiểu Túc không đuổi theo Chu Nghênh Tuyết
Một phần, suốt đoạn đường này đối phương rất nghe lời, mặc khác là mẹ của Chu Nghênh Tuyết bệnh nặng, rất cần tiền
Dưới sự ảnh hưởng của những nhân tố này, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy không cần đuổi tận giết tuyệt với Chu Nghênh Tuyết.
Nàng chỉ là một cô nương bình thường cố sống trong loạn thế nào thôi
Nhưng vào lúc này, một âm thanh vang lên, cắt đứt sự trầm tư của Nhâm Tiểu Túc:
- Lão gia, chúng ta đi thôi
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạ ngẩng đầu nhìn Chu Nghênh Tuyết đối diện mình:
- Sao ngươi không chạy:
Chu Nghênh Tuyết nghĩ nghĩ một chút:
- Ngươi không tính đuổi giết ta hả
- Truy sát ngươi làm gì
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười đứng dậy:
- Nhưng ta tò mò là, số tiền kia hẳn sẽ khiến ngươi động tâm, sao ngươi lại không chạy
Chu Nghênh Tuyết nghĩ nghĩ:
- Ta cũng muốn chạy, thế nhưng trên thế giới này, chỉ một mình ta khó lòng mà sống tốt được
Cho nên, nếu đã tìm được bắp đùi thì phải ráng ôm cho chặt chút
Kỳ thật, vừa rồi Chu Nghênh Tuyết đúng là tính chạy
Nàng ở trong toilet một chút, muốn nhìn thử phản ứng của Nhâm Tiểu Túc ra sao, thử xem đối phương có muốn giết nàng không
Kết quả Chu Nghênh Tuyết thấy, Nhâm Tiểu Túc còn chẳng có chút ý tứ đuổi theo, cũng không biết nàng nghĩ sao, cuối cùng lại quay về
Cho tới giờ phút này, bỗng dưng nàng thật tâm thật dạ muốn đi theo Nhâm Tiểu Túc làm nhiệm vụ rồi
..
Hai người tới Quan Hồ, Chu Nghênh Tuyết quan sát binh sĩ canh phòng chặt chữ
Chỉ là một khu biệt thự mà có cả một chi đội vác súng, đạn lên nòng sẵn sàng chiến đấu đóng quân
- Lão gia, người tính cứu La Lam thế nào
Chu Nghênh Tuyết ngồi xổm, hỏi
Kết quả vừa dứt lời, Chu Nghênh Tuyết đã thấy Nhâm Tiểu Túc đứng dậy đi tới cửa lớn của biệt thự
Nàng phát điên mất thôi, Nhâm Tiểu Túc tính trực tiếp xông vào à
Chẳng lẽ suy nghĩ của siêu phàm giả truyền kỳ không giống người thường?
Lúc này, La Lam đang đứng trong sân biệt thự hút xì gà
Chu Kỳ đứng bên cạnh hỏi:
- Chúng ta đã chuẩn bị tốt kế hoạch chạy trốn
Sau khi giết một đường khỏi Quan Hồ, chúng ta sẽ đi thẳng tới phía tây
Khi ấy sẽ người người bọc hậu trong hàng rào cho chúng ta
Rời khỏi hàng rão sẽ có người của Khánh Chẩn tới tiếp ứng
La Lam không lên tiếng
Chu Kỳ cười nói:
- Làm sao, không dám đi
Sợ không có người giải quyết chuyện ở đây
La Lam nghĩ nghĩ rồi nói:
- Chỉ là một mặt thôi
Chỉ cần không phải kẻ đần đều biết việc này không phải do tôi làm
Chu Sĩ Tể là người thông minh, hắn sẽ không hồ đồ như vậy
Thế nhưng ngươi có nghĩ tới không, nếu muốn xông ra ngoài, hơn 100 người lẩn trong hàng rào 73 của chúng ta sẽ bỏ mạng
Hơn nữa, chúng ta làm vậy, Chu thị nhất định đuổi theo, bằng không mặt mũi của họ biết để ở đâu
Đường này là đường máu, ta không thích đem mạng sống người dưới ra là đá lót đường
Chu Kỳ nhíu mày:
- Lòng dạ đàn bà
Ngươi là anh trai của chủ nhân Khánh thị, vốn không nên đặt mình vào hiểm cảnh, người dưới vào sinh ra tử vì ngươi cũng là vì nghiệp lớn
- Nghiệp lớn chẳng lẽ còn lớn hơn cả mạng người
La Lam gạt gạt xì gà:
- Nếu có người muốn giết ta, ta sẽ không chút do dự rời đi, cần đi thì sẽ đi thôi
Thế nhưng hiện tại ta biết Chu thị sẽ không giết ta, không cần để thủ hạ lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng vì mình
Chu Kỳ bĩu môi:
- Được rồi, cái nơi tồi tàn này chẳng có lấy một người phụ nữ nào
Thật nhàm chán
La Lam cười nói:
- Tựa như ngươi nói, nếu ta chạy, Chu thị chắc chắn nghĩ ta sợ tội chạy trốn
Vừa chạy, dù trong lòng mọi người có biết không phải ta làm đi nữa cũng khó lòng nói rõ
Kết quả và lúc này, một bóng người lộn vòng qua tường rào, tiến vào sân, nâng La Lam lên bỏ chạy
Đối phương vừa chạy vừa nói:
- Đừng lo, binh sĩ bên ngoài đã bị ta đánh ngất rồi
Thừa dịp chạy thôi
La Lam kinh hô:
- Nhâm Tiểu Túc, ngươi mau thả ta xuống
Bây giờ ta không đi được
Chu Kỳ chưa từng gặp Nhâm Tiểu Túc, thế nhưng vừa nghe tới tên hắn liền run rẩy
Sao loại người hung ác này đột nhiên lại xuất hiện ở hàng rào 73 thế?
Nhâm Tiểu Túc nghe La Lam nói thế thì nhíu mày:
- Vì sao không đi
- Ta đi, chẳng phải tự nói bản thân là tội phạm à
La Lam hạ giọng quát
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ suy nghĩ
Hình như đúng là thế thiệt
Cơ mà nếu không cứu La Lam, nhiệm vụ của hắn biết phải làm sao?
Nghĩ vậy, Nhâm Tiểu Túc trở nên kiên định hơn:
- Không được, ngươi phải đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.