Đệ Nhất Danh Sách

Chương 513: Ít Nhất Có Một Tên Là Cẩu Độc Thân





Nhâm Tiểu Túc im lặng nhìn đám người trẻ tuổi lái xe về phía mình, trong xe có hai nam hai nữ đi hái táo
Bất quá vẫn có người hiểu chuyện hỏi thăm Nhâm Tiểu Túc:
- Xin chào, chúng ta có thể cắm trại kế bên các ngươi không
Sẽ không chiếm chỗ các ngươi đâu, chúng ta cắm trại ở bên kia
Ngược lại Chu Nghênh Tuyết tức giận nói:
- Đó là cây táo của ta
Có người nghi ngờ nói:
- Đây không phải cây táo sinh trưởng trong rừng à
Sao tự nhiên thành của ngươi
Kỳ thật người này nói cũng không sai, ở nơi hoang dã không có dấu vết người sông
Cây táo mọc trong rừng sao lại thành của Chu Nghênh Tuyết rồi
Kết quả, trong đội xe có một người ra hiệu cho những người khác chớ nói nữa:
- Đồ ở nơi hoang dã thì chú trọng người nào tới trước lấy trước
Nếu người ta đã phát hiện ra trước thì chúng ta không đụng vào nữa
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu, trông đám người này lòe loẹt nhưng rất có lễ phép, còn nói chuyện theo đạo lý nữa
Nhâm Tiểu Túc nói với người trò chuyện với mình khi nãy:
- Các ngươi tự cắm trại đi, đừng ảnh hưởng tới chúng ta là được
Nhâm Tiểu Túc có kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã cấp đại sư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên vị trí cắm trại hắn lựa chọn là tốt nhất
Thông gió, trống trải, không có độc trùng gì, lại gần với nguồn nước
Cách nơi này tầm 100m là một con sông nhỏ, nước trong tới có thể nhìn thấy đáy
Có lẽ những người khác không biết vì sao cắm trại ở đây tốt
Thế nhưng họ sẽ cảm giác được cắm trại ở chỗ này an tâm và thuận tiện hơn nhiều
Đám thiếu niên của tập đoàn Thanh Hòa chọn một nơi cách đám Nhâm Tiểu Túc 50m rồi bắt đầu dựng trại
Vừa làm vừa cười nói vui vẻ
Nhâm Tiểu Túc quan sát đối phương, năm chiếc xe, 17 người, 9 nam 8 nữ
Có ít nhất một người là cẩu độc thân
Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn Chu Nghênh Tuyết đang leo lên cây táo, buồn bực nói:
- Ngươi làm gì thế
Chu Nghênh Tuyết nói:
- Ta hái hết táo xuống, tránh bị người khác nhớ thương
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười
Chu Nghênh Tuyết cũng đâu có thiếu thốn gì, sao chi li tính toán như vậy chứ
- Hái đủ cho mình ăn được rồi, chia sẻ một chút cũng có sao đâu
Ra ngoài đừng gây thêm rắc rối
Hái hết số đó, ngươi có ăn cả đêm cũng đâu hết
Kết quả Chu Nghênh Tuyết không đồng ý:
- Ta mang theo ăn trên đường
- Ngươi cảm thấy thân phận của họ là gì
Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Người có thể tùy ý ra vào hàng rào hẳn là con cháu nhà giàu ở Lạc Thành…
Chu Nghênh Tuyết hồn nhiên vô tư:
- Tuy những năm gần đây Thanh Hòa không khuếch trương nhưng việc làm ăn rất tốt
Đại nhân vật trong Thanh Hòa không chia cái gì mà cục trưởng một phòng, mà từng người phụ trách một hạng mục riêng
- Ta cảm thấy tuổi của họ không lớn…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Hẳn cũng trên dưới 20 mà thôi
- Ừ, nói không chừng còn là sinh viên nữa
Chu Nghênh Tuyết không yên lòng đáp
Nhâm Tiểu Túc cảm khái:
- Trước kia ta rất muốn học đại học
Chung quy cảm giác sống cuộc sống học tập rất tốt
Thiếu niên Thanh Hòa bên kia đang tìm cây táo khác
Trong rừng cũng không thiếu cây táo, thế nhưng cây táo họ tìm chỉ có táo xanh mà thôi
Có người hái xuống ăn thử, kết quả chua tới méo mặt
Một người nói thầm:
- Sao cây táo của họ lại chín rồi
Người trẻ tuổi ngăn mọi người tranh cãi lúc trước cười nói;
- Không phải thứ gì các ngươi muốn đều sẽ là của các ngươi, thứ gì không phải sẽ không thuộc về ngươi
- Được rồi Hứa Chất, đây hẳn là tư tưởng của Hứa gia các ngươi
Nói thật, hiện tại nhìn biểu ca Hứa Khác các ngươi nắm giữ cả Thanh Hòa, hắn chẳng động tâm tí nào
Một nam sinh mập mạp cười nói
- Không biết nữa
Người trẻ tuổi được gọi là Hứa Chất lắc đầu:
- Những năm đây biểu ca có phần trầm mặc ít nói, ta cũng không biết hắn muốn gì
- Ngươi nói xem, quan hệ của đôi nam nữ kia là gì
Tình nhân
Mập mạp hỏi:
- Nhìn qua không giống nha
Bộ dáng thiếu niên hẳn còn khá trẻ
So với chúng ta có khi còn nhỏ tuổi hơn
Mà nữ nhân kia trông lại lớn tuổi, tầm 25, 26 tuổi gì đó
Chẳng lẽ là hai chị em
- Có khả năng…
Hứa Chất gật đầu:
- Bất quá đừng trêu chọc họ
Người có thể độc lai độc vãng ở nơi hoang dã không tầm thường
Mập mạp cười nói:
- Sợ cái gì, lần này ra ngoài chúng ta có mang theo súng mà
Hứa Chất lắc đầu:
- Súng không phải vạn năng
Hơn nữa lần này chúng ta ra ngoài một mình, lỡ có chuyện gì mà cầu cứu Lạc thành, nói không chừng trường học còn xử phạt ngươi nữa kia kìa
- Xử phạt thì xử phạt, dù sao tốt nghiệp xong ta cũng có chỗ làm rồi…
Mập mạp bĩu môi:
- Thúc thúc ta nói, đợi tốt nghiệp xong sẽ dẫn ta tới chợ đêm cùng hắn
- Tính cách của ngươi thích hợp tới chợ đêm
Chỉ là phải nhớ kỹ đừng gây chuyện, hiện tại trong chợ đêm có rất nhiều siêu phàm giả
Chọc tới họ thì dù ngươi là người của tập đoàn cũng không được đảm bảo đâu
Đợi khi tập đoàn báo thù ngươi thì đó cũng là chuyện 7 ngày sau đó rồi
Hứa Chất cười nói
- Phì, nói chuyện xui xẻo
Mà Nhâm Tiểu Túc không quan sát đám người trẻ tuổi này nữa
Hắn cảm giác bản thân và đối phương sẽ không gặp gỡ gì nhiều
Sau khi tìm được bằng hữu bị thất lạc, hắn sẽ quay về Tây bắc
Nói thật, đi qua nhiều nơi thế này, hắn càng thích ở chúng với dám hán tử Tây bắc hơn
Tuy Tây bắc có chút cực khổ, điều kiện sinh hoạt cũng hơi kém nhưng Nhâm Tiểu Túc không để ý tới những cái đó
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết:
- Sau này ngươi tính làm gì
Chu Nghênh Tuyết vừa ăn táo vừa mơ hồ nói:
- Kiếm đủ tiền thì về hưu thôi
- Thế đạo không yên ổn, muốn về hưu chỉ sợ hơi khó…
Nhâm Tiểu Túc cảm khái
Khánh Chẩn là người có thói quen phòng ngừa chu đáo
Nếu Khánh thị đã để La Lam tới Trung Nguyên, nói rõ trong liên minh hàng rào rất nhanh sẽ có chuyện
Bấy giờ, đột nhiên Chu Nghênh Tuyết nói:
- Đúng rồi, gần đây ta cảm thấy thực vật có điểm kỳ lạ
- Kỳ lạ ở đâu
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi
- Ta có thể cảm nhận được, chúng rất khao khát chất dinh dưỡng, rất rất muốn luôn… cảm giác như muốn hòa vào vậy…
Chu Nghênh Tuyết thấp giọng nói:
- Cảm giác này rất mơ hồ, ta cũng không biết đúng không nữa
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt, bỗng nhiên hắn nhớ tới Cảnh Sơn
Thịt cá hắn vứt đi đều biến mất không dấu vết
Hắn từng nghĩ là vật thí nghiệm
Có điều vật thí nghiệm ăn cơm thừa canh cặn như thế thì có chút thấp kém rồi, mấu chốt là cơm thừa canh cặn này ăn không đủ no a
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ suy nghĩ một chút, khả năng cao là do khu rừng kia có vấn đề
Trong liên minh hàng rào, Cảnh Sơn là nơi có dị biến thứ hai, nơi đầu tiên là chỗ bị Hỏa Chủng khống chế
Đột nhiên, thiếu niên được gọi là Hứa Chất bưng một phần hoa quả tới, cười nói với Chu Nghênh Tuyết:
- Xin chào, ta muốn dùng trái cây này đổi lấy một ít táo của ngươi
Trong lúc nói chuyện, hắn như muốn mượn cơ hộ dò xét Nhâm Tiểu Túc
Kết quả Nhâm Tiểu Túc cúi đầu, thủy chung không để đối phương có cơ hội nhìn rõ mặt mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.