Đệ Nhất Danh Sách

Chương 52: Bọ Mặt Người




Đối với Lưu Bộ, Lạc Hinh Vũ và những người đến từ hàng rào mà nói
Con chuột là thứ đại diện cho dơ bẩn, sinh vật sống trong cống ngầm mang theo ôn dịch, bệnh tật, tanh tưởi…
Tuy Nhâm Tiểu Túc vấn chưa ăn con chuột nhưng thấy hắn cầm theo xác chuột thì vẫn khiến cho những người khác có ấn tượng không tốt
Thế nhưng với lưu dân trong thị trấn mà nói, chuột sống nơi hoang dã chính là đồ ăn
Chuột ăn vụng thức ăn của con người, nó lại là thức trong mắt nhiều sinh vật khác
Trong thị trấn thiếu thốn vật tư, ngay cả mối họ cũng ăn thì nói gì con chuột này
Chuột trong mắt họ chẳng khác nào một khối thịt cả
Khái niệm đồ ăn giữa lưu dân và người trong hàng rào không giống nhau
Lưu dân cảm thấy: Nếu ăn không chết thì chính là thức ăn
Hiện giờ xe bán tải đã hư, đồ ăn thì ở ngoài kia
So với việc đối mặt với đàn sói thì đồ ăn chẳng là gì
Không phải Nhâm Tiểu Túc sợ, ở nơi này ai chết đói cũng không liên quan tới hắn
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc lại nhìn về phía Dương Tiểu Cận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc trước cô nàng này dùng súng uy hiếp tài xế
Hắn còn tưởng Dương Tiểu ận muốn cứu mình
Đợi tới khi bình tĩnh lại hắn mới hiểu, thật ra đối phương cần một người dẫn đường nơi hoang giả mà thôi
Hoặc nói, Dương Tiểu Cận ý thức được đồ ăn khó tìm
Mà hình như Nhâm Tiểu Túc lại có thiển phú về việc này, cho nên nàng cần một người có thể tìm được đồ ăn…
Cái này thuộc về phạm trù chuyên môn
Người tinh thông súng ống chưa chắc tinh thông kỹ năng sinh tồn ở dã ngoại
Còn Nhâm Tiểu Túc, vừa hay lại có kỹ năng nàng ta còn thiếu
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, cũng không biết nếu kỹ năng hóa bản lĩnh sinh tồn nơi hoang dã của hắn thì sẽ là đẳng cấp gì
Nhâm Tiểu Túc nghĩ thầm trong dầu:
- Cấp bậc sinh tồn dã ngoại của ta là bao nhiêu
- Có thể đánh giá là cấp đại sư
Cung điện nhanh chóng trả lời
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút, thật sự có thể đánh giá
Không ngờ kỹ năng sinh tồn dã ngoại của hắn lại là cấp đại sư, quá mức lợi hại mà…
Không biết vì sao, càng ngày Nhâm Tiểu Túc càng nghi ngờ thân phận Dương Tiểu Cận
Cô nàng này thân là người trong hàng rào mà hành động lại sát phạt quyết đoán, không chút dài dòng dây dưa
Lúc này vẫn là ban đêm, mọi người mệt mỏi vô cùng
Đàn sói lại không dám tiến vào hẻm núi nên họ dứt khoát đi thêm mấy cây số nữa rồi dừng lại nghỉ ngơi
Dừng lại một phần là để thảo luận đối sách cho tương lai
Mặt khác mọi người cũng sợ trong hẻm núi có thứ gì đó
Có thể kéo dài được bao nhiêu thời gian cứ kéo dài bấy nhiêu…
- Bây giờ chúng ta chỉ có thể đi về phía trước
Hứa Hiển Sở đứng trong hẻm núi nói:
- Hẻm núi này được gọi là Lão Phong Hầu
Bây giờ nhìn qua sóng êm biển lạnh, có điều khi gió thổi qua thì uy lực thế nào các ngươi cũng rõ
Có người từng ngoài ý muốn bị thổi bay khỏi hẻm núi
- Bất quá dường như buổi tối hẻm núi không có gió a
Lưu Bộ nghi ngờ nói:
- Từ lúc trời chuyển tối tới giờ vẫn không có gió
Hơn nữa có xe chắn lại hẳn cũng không sao
- Vậy cũng không được, trước hừng đông chúng ta phải rời khỏi đây
Hiện tại chỉ có thể dừng lại nghỉ một chốt
Hứa Hiển Sơ gạt bỏ:
- Hơn nữa chúng ta không có đồ ăn
Việc cấp bách là tìm ra thực vật trong hẻm núi
Nhìn sơ hẻm núi này không giống sẽ có thứ gì ăn được
- Ngươi nói vậy ta cũng thấy đói
Lưu Bộ nhỏ giọng nói thầm
Buổi tối mọi người vây quanh đống lửa
Vì sợ hãi mà chẳng ai có khẩu vị gì
Bây giờ cách thời gian ăn tối đã qua năm sáu giờ
Lúc chạy thoát lại hao phí thử lực và tinh lực nên ai cũng thấy đói
- Sớm biết vậy đã lấy đồ ăn rồi
Có người phàn nàn:
- Tuy xe bán tải đã hư nhưng ít nhất vẫn có đồ ăn trong đó
- Vậy làm sao bây giờ, hành trình còn tới nửa tháng nữa
Chúng ta ăn uống bằng cái gì đây
Lưu Bộ hỏi
Vừa dứt lời, cả dám nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc
Vì ấn tượng của họ với Nhâm Tiểu Túc là hắn cực kỳ am hiểu sinh tồn dã ngoại
Không phải con cá lớn lúc trước cũng do Nhâm Tiểu Túc bắt được ư
Thấy vậy Nhâm Tiểu Túc chỉ chỉ con chuột kế bên mình:
- Các ngươi muốn ăn cái này
Mọi người im lặng, kỳ thật tới thời điểm này sơn cùng thủy tận này mà nói, dù là chuột thì chỉ cần có ăn là được
Đây là hiện thực
Nói trắng ra, tất cả mọi người đều biết không có khả năng bảo Nhâm Tiểu Túc tìm đồ ăn cho họ
Chung quy lúc trước đoàn xe không cho hắn ăn, không chỉ cô lập còn giễu cợt hoặc làm Nhâm Tiểu Túc khó chịu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiện tại làm sao người ta tìm đồ ăn cho họ được
Lúc này không ít người bắt đầu thầm oán trách Lưu Bộ
Trên xe nhiều đồ ăn như vậy lại không cho Nhâm Tiểu Túc ăn, bây giờ thì tốt rồi
Họ cũng không nghĩ tới, lúc ấy tuy họ không tham gia nhưng thấy Lưu Bộ cự tuyệt Nhâm Tiểu Túc họ lại cười đùa giễu cợt
Nhâm Tiểu Túc cười lạnh trong lòng, một lũ ngu ngốc
- Nghỉ ngơi một chút, gần sáng chúng ta sẽ đi xuyên qua hẻm núi
Hứa Hiển Sở nói:
- Trong hẻm núi, mọi người đều phải cẩn thận ứng phó
Trước xác định không có gì nguy hiểm rồi hãy nghĩ tới chuyện tìm đồ ăn
Một hai ngày không chết đói được đâu
Thời điểm thị trấn thiếu lương thực, Nhâm Tiểu Túc có thấy người khác ăn vỏ cây hoặc rễ cây, ăn hết vỏ cây rễ cây lại ăn tới đất
Có điều cuối cùng họ vẫn phải chết
Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ lúc đói bụng đám người trước mặt sẽ có cái dạng gì
Lúc này họ không ăn con chuột, hai ngày sau chỉ hận không còn đất mà cạp
Bấy giờ, Dương Tiểu Cận đi tới bên người Nhâm Tiểu Túc, đưa cho hắn một thanh chủy thủ
Nhâm Tiểu Túc sững sờ:
- Cho ta
- Cho ngươi mượn
Dương Tiểu Cận nói
- Điều kiện
Nhâm Tiểu Túc hỏi, hai người vô cùng biết nhìn tình thế
Vốn trên đời này không có chuyện cho không ai cái gì
Dương Tiểu Cận đưa chủy thủ cho Nhâm Tiểu Túc nhất định có nguyên nhân
- Đồ ăn
Dương Tiểu Cận nói
- Không cần mượn
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
- Cho luôn thì được
- Đây
Dương Tiểu Cận nói xong thì xoay người rời đi
Như thế khiến Nhâm Tiểu Túc có chút sững sờ
Kỳ thật bản thân Dương Tiểu Cận tính lấy chủy thủ là vật trao đổi rồi
Ngay từ đầu hẳn nàng cũng tính đưa cho hắn, có điều lại lưu lại một đường để đàm phán…
Nhâm Tiểu Túc có chút dở khóc dở cười
Mai mốt nói chuyện với Dương Tiểu Cận phải cẩn thận hơn mới được
Nhâm Tiểu Túc quan sát chủy thủ một chút
Tuy hắn không quá hiểu về đao nhưng có thể nhìn ra, chủy thủ này so với chủy thủ ở tiệm tạp hóa của lão Vương thì sắc bén hơn nhiều
Nhâm Tiểu Túc thu chủy thủ vào vỏ rồi giấu trong ống tay
Có điều đột nhiên sắc mặt Nhâm Tiểu Túc đại biến, hắn ngẩng đầu nhìn lên trên
Những người khác cũng nhìn theo:
- Trên đó có gì à
Vừa dứt lười, trong hẻm núi có âm thanh ma sát chằng chịt vang lên
Hứa Hiển Sơ rọi đèn pin lên đỉnh đầu, thấy được từ trong vách đá có bóng đen điên cuồng hướng về phía bọn họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tất cả mọi người đều chưa thấy loài côn trùng này bao giờ, phần lưng loài giáp xác có một hoa văn hình mặt người
Râu của chúng khẽ rung như nhận được mệnh lệnh di chuyển về phía bọn họ
Thậm còn có vài con đã nhảy tới trên người đám Nhâm Tiểu Túc
Nhâm Tiểu Túc rút chủy thủ chém một đao về phía con bọ khổng lồ đang nhảy về phía mình rồi rống to:
- Chạy mau
- Đây là thứ gì vậy?
Lá gan Lưu Bộ dường như vỡ con mẹ nó nát luôn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.