Đệ Nhất Danh Sách

Chương 551: Thầy Và Trò





Nói thật, đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc gặp được người cho người khác quá giang tại nơi hoang dã
Tất cả mọi người đều biết nơi hoang dã không an toàn gì
Có câu gọi là, không thể không đề phòng người lạ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu là Nhâm Tiểu Túc, hắn tuyệt đối không cho người khác đi nhờ đâu
Đương nhiên, người dám ngồi lên xe hắn không nhiều
Nam nhân trung niên cười nói:
- Tới hàng rào 74 cũng tiện đường chúng ta
Thế nhưng giữa đường chúng ta phải dừng lại ở một nơi vắng vẻ
Nếu ngươi không ngại, sau đó chúng ta sẽ chở ngươi tới hàng rào 74 tiếp
Nhâm Tiểu Túc hơi sửng sốt, sau đó nở nụ cười:
- Được, vậy cảm ơn
Thiếu niên ngồi ở ghế lái phụ cũng nhiệt tình nói:
- Mau lên xe đi
Nhâm Tiểu Túc ngồi ở hàng ghế sau
Âm thanh phát ra từ đĩa hát khiến hắn cảm thấy có phần quen thuộc…
Sau vài giây, Nhâm Tiểu Túc mới kịp nhận ra, đây chẳng phải là tiếng của Lý Nhiên à
Tuy hắn chưa từng nghe Lý Nhiên hát nhưng giọng hát thì rất dễ phân biệt
Nhất thời, Nhâm Tiểu Túc có phần không biết nên nói hay hỏi gì
Hắn rõ ràng muốn trốn nữ nhân kia tới chạy tới đây
Kết quả lại được nghe tiếng của đối phương, đúng là âm hồn bất tán mà…
Trên đường đi, Nhâm Tiểu Túc phát hiện nan nhân trung niên và thiếu niên này không phải cha con
Thiếu niên gọi nam nhân là lão sư
Xem ra hai người này là thầy trò rồi
Đối phương không hỏi thân phận Nhâm Tiểu Túc, cũng không hỏi hắn tới hàng rào 74 làm gì
Trông như chỉ đơn thuần muốn cho hắn quá giang đoạn đường này
Bất quá, lúc trước nam nhân trung niên từng nói họ sẽ dừng lại ở nơi vắng vẻ để làm chút chuyện
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi cảnh giác, nơi vắng vẻ có thể làm gì
Nơi hoang dã rất ít người, tới đó chẳng lẽ muốn gạt Nhâm Tiểu Túc vào bẫy gì đó
Tuy nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng nói gì, bất động thanh sắc mà hỏi:
- Hai vị tới hàng rào 74 làm gì vậy
Nam nhân trung niên cười nói:
- Kỳ thật chúng ta chỉ đi ngang qua hàng rào 74 chứ không vào
Chở ngươi tới gần đó chúng ta sẽ lên núi hái thuốc
Phía tây hàng rào 74 là một dãy núi ít người lui tới, khả năng cao sẽ có bảo bối sinh trưởng ở đó
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ:
- Là thiên tài địa bảo trong truyền thuyết hả
Trong truyện xưa tiên sinh kể chuyện từng kê, thiên tài địa bảo là trợ lực rất lớn cho người tu hành
Nghe Nhâm Tiểu Túc hỏi vậy, người trung niên cười nói:
- Không phải, thứ ta nói là cây trên núi, thảo dược bình thường thôi nhưng có thể giúp thân thể đồ đệ của ta tốt hơn
Nhâm Tiểu Túc gật đầu, xem ra đối phương là người luyện võ nhỉ
Có câu, cùng đọc sách, phú luyện võ
Đơn giản là đọc sách sẽ giúp người nghèo cải mệnh
Còn không giàu thì làm quái gì có tiền mua dược liệu bổ thân để luyện võ
Thế nhưng, đối phương vào vùng rừng sâu núi thẳm kia thật sự chỉ vì hái thuốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc không tin
Tới chiều, xe việt dã bỗng chạy khỏi đường chính tới nơi vắng vẻ
Nhâm Tiểu Túc ngồi đằng sau vẫn bình tĩnh, trên mặt không có biểu tình gì cả
Chỉ là, trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu đối phương động thủ thì dù là cướp bóc hay trả thù thì e rằng đã ủ mưu từ lâu
Sau khi đổ xe, nam nhân trung niên để hai tay vào miệng và huýt sáo
Nhâm Tiểu Túc cau mày, còn có trợ thủ
Sau một khắc, âm thanh sàn sạt vang lên trong rừng cây
Ngay sau đó, bốn năm lưu dân trông khá trung thực xuất hiện
Lưu dân kinh hỉ nói với nam nhân trung niên:
- Lão Lý, đã lâu rồi ngươi không tới
- Được rồi, dược phẩm ở trong rương phía sau xe, mau chuyển xuống đi…
Nam nhân trung niên được gọi là lão Lý cười nói:
- Lần này mang tới thuốc kháng sinh, là thứ mà các ngươi cần nhất ở nơi hoang dã
Nhâm Tiểu Túc đứng một bên, chuẩn bị động thủ bất kỳ lúc nào không khỏi ngây ngẩn cả người
Hắn còn tưởng đối phương dẫn mình tới tay để ra tay cho tiện
Kết quả lại là đưa thuốc cho lưu dân
Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ bản chất của lưu dân
Hắn đánh giá rừng cây một chút, thế nhưng trong đó tối om nên chẳng thấy được gì
Lão Lý mở rương ở phía sau ra, Nhâm Tiểu Túc thấy bên trong rương là hai thùng giấy được dán băng keo kín kẽ
Một hán tử đưa giỏ trứng gà cho lão Lý:
- Chúng ta không có gì tốt, chỉ có chút trứng gà này thôi
Ngươi nhận đi
Trứng gà lớn bằng nắm tay, vừa nhìn là biết trứng của gà tiến hóa, khác hoàn toàn với gà trong hàng rào
Hai năm nay, món ăn dân dã bắt đầu lưu hành trong hàng rào
Ai có thể mời người khác một bữa ăn dân dã sẽ rất có thể diện
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc có thể bán được chim sẻ cũng vì trào lưu này
Chỉ là, trứng gà rừng có đắt hơn nữa cũng không thể so được với thuốc kháng sinh
Phải biết, thuốc men ở thời buổi này là thứ bảo mệnh
Lão Lý cũng không từ chối, hắn nhận lấy trứng gà, đưa cho đồ đệ của mình:
- Ta còn phải tới hàng rào 74, hôm nay không ăn chực của các người được
Bên này các ngươi có cần gì nữa không, khi quay lại từ hàng rào 74 ta sẽ mang cho các người một ít
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một lưu dân do dự nói:
- Sắp bắt đầu màu đông rồi, trên núi có vài đứa nhỏ không chịu được lạnh
Ngươi có thể mua vài cái áo bông cho chúng không, nếu không có áo chỉ sợ…
Lão Lý dứt khoát hỏi:
- Cần bao nhiêu cái
- 12 cái áo
- Được, ta sẽ tới thị trấn của hàng rào 74 mua, ở đó có bán
Lão Lý cười đáp
Lưu dân xoa tay:
- Ngượng ngùng quá, cứ phiền ngài…
- Tiện tay thôi
Lão Lý cười nói
- Không biết áo bông ở thị trấn có đắt tiền không
Lưu dân hỏi:
- Chúng ta có tích góp được chút ít
Lão Lý chỉ trứng gà trong lòng đồ đệ:
- Ngần này trứng gà rừng rất đáng tiền, đã đủ rồi
Nói chuyện xong, lão Lý và đồ đệ lên xe, chuẩn bị lên đường
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, hai người này không giống người bán thuốc a
- Một gió trứng gà rừng chỉ đổi được nhiều lắm một cái áo bông thôi
Ta biết giá trên thị trấn, các ngươi đang muốn làm việc tốt à
Nhâm Tiểu Túc hỏi
Lão Lý vừa lái xe vừa cười đáp:
- Chúng ta có một quy cũ, sau khi….trưởng thành phải tới sống cùng lưu dân trong thị trấn mấy ngày
Lúc trước ta vốn là người không ai vì nổi
Kết quả tới thị trấn xong thì ngay cả cơm cũng không có mà ăn, vẫn là đám lưu dân này cho ta miếng ăn
Về sau, họ không nhịn nổi bị tập đoàn bóc lột, thay vì ở lại thị trấn lo lắng thì không bằng trốn ra đây
Nhâm Tiểu Túc gật đầu
Thì ra là thế, xem ra trong thị trấn vẫn có người trung thực
Nơi nào cũng sẽ có người im lặng cam chịu, khiến đám người hung ác kiêu ngạo đó ra tay càng mạnh thêm
Cuối cùng khiến người nhẫn nhịn chịu không nỗi nữa phải rời khỏi thị trấn
Hơn nữa, làm việc cho tập đoàn tới già cũng chỉ đổi được một túp lều, không có thứ gì thuộc về họ cả
Ngay cả cây họ trồng được cũng thuộc về tập đoàn, thứ họ nhận được chỉ là vài đồng bạc cắt mà thôi
Cho nên, một ít người chấp nhận chịu khổ ở nơi hoang dã để có được những thứ thật sự thuộc về mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.