Mọi người đều nghĩ, Chu thị chắc chắn có thể giải quyết vật thí nghiệm chỉ trong 1 tuần
Nếu ngay trận đầu vật thí nghiệm không thể thủ thành mà Chu thị cũng kịp thời phản ứng thì họ chẳng cần để vật thí nghiệm vào mắt
Thế nhưng thực tế lại không phải như vậy, từ đêm vật thí nghiệm công thành tới nay đã qua hơn 1 tuần mà viện quân hàng rào 74 vẫn chẳng thấy đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ban đầu, đám Lý Nhiên còn không để ý mà ăn cơm thoải mái, thế nhưng rất nhanh, lương thực đã cạn kiệt
Khi ấy Chu Nghênh Tuyết có khuyên vài câu, thế nhưng mọi người đều cảm thấy rất nhanh là thoát khỏi khốn cảnh, lúc rời đi cũng đâu thể mang theo lương thực, vậy chi bằng ăn hết cho rồi
Sau đó Chu Nghênh Tuyết cũng không nói gì nữa, dù sao nàng vẫn còn khoai tây của lão gia để ăn
Đám người kia sống chết thế nào quan hệ gì tới nàng
Cho tới bây giờ, đám Lý Nhiên thấy việc được cứu trợ trở nên vô vọng thì bắt đầu quan tâm tới vấn đề lương thực
Mọi người bỗng nhớ tới những gì Chu Nghênh Tuyết từng khuyên nhưng họ không nghe
Vì xấu hổ nên họ không mở miệng nhờ Chu Nghênh Tuyết nghĩ cách
Mà Nhâm Tiểu Túc không thích nói nhiều, hơn nữa cũng không rảnh bận tâm tới đám người này nên liền ngó lơ
Đương nhiên, đây cũng là do họ chưa đói quá mức
Nếu thật sự đói thì ngay cả vỏ cây họ còn dám ăn chứ nói chi chút xấu hổ này
Thế nhưng chỉ sợ, khi ấy không biết có còn vỏ cây để mà ăn hay không nữa
Dù sao Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng hoảng hốt tí nào
Mỗi ngày hắn tới nhìn tình huống thủ thành thế nào, vật thí nghiệm có tấn công chưa làm xong
Còn lại hắn mặc kệ
Đồ ăn trong không gian thu nạp của hắn không thiếu, ít nhất cũng đủ để Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết cầm cự thêm 3 tháng nữa
Với cả đồ ăn cũng rất phong phú, còn thừa tận con con heo rừng nữa kìa
Hai ngày sau, đám Lý Nhiên ngửi được mùi thịt trong khách sạn nhưng lại không biết phát ra từ đâu, cũng chẳng tìm được gì
Mọi người cứ nghĩ họ đói quá nên xuất hiện ảo giác
Cứ thế mãi cho tới khi họ thấy đôi môi bóng mỡ của Chu Nghênh Tuyết…
Chu Nghênh Tuyết không cảm thấy nàng ăn vụng có gì sai
Dù sao thịt này cũng là lão gia cho nàng
Nàng đâu có ăn trộm ăn cướp
Nàng cũng đâu có nghĩa vụ phải cho người khác đúng không
Vào cùng ngày, một chuyện cực kỳ cổ quái phát sinh
Binh sĩ hàng rào đang ghé vào phía sau công sự phòng ngự lại thấy một vật thí nghiệm không ngừng bò qua, trong miệng còn ngậm thứ gì đó
Cả đám không khỏi nghi hoặc
Sao lại có vật thí nghiệm tới, chúng đầu hàng rào
Chẳng lẽ vật thí nghiệm cũng có nội chiến
Vật thí nghiệm kia đi tới phía dưới hàng rào, vứt đồ vật ngậm trong miệng xuống rồi rời đi
Lần nữa biến mức trong bóng tối của rừng rậm
Quân thủ thành đứng gác hai mặt nhìn nhau, nhanh chóng thả một người xuống, nhặt khối vải trắng vật thí nghiệm bỏ lại lên
Sau khi Chu Hành Văn nhận được tin thì lập tức chạy tới tường thành, nhận lấy tấm vải trắng từ tay binh sĩ, phía trên là mấy chữ được viết bằng máu tươi:
“Đàm phán, một người.”
Nhất thời, da đầu Chu Hành Văn tê rần
Vật thí nghiệm còn biết viết thư cho họ, hơn nữa còn biết dùng từ đàm phán nữa
Con người và vật thí nghiệm có thể đàm phán không
Giao tiếp kiểu gì chứ
Lão Lý và Tần Sanh cũng chạy tới, người của Hỏa Chủng túc trực trên tường thành giải thích lại cho họ
Rốt cục lão Lý bỗng nói:
- Ta đi
Tần Sanh quay mặt nhìn lão Lý:
- Lão sư, ngươi không thể đi
E rằng có hơn ngàn vạn vật thí nghiệm trong rừng
- Được rồi…
Lão Lý cầm tấm vải trắng cười nói:
- Dù sao cũng phải có một người đi thử xem vật thí nghiệm muốn làm gì
Ta không vợ không con, không có gì bận tâm
Đồ đệ duy nhất cũng đã xuất sư, chuyện này nên để ta đi
Quan quân Chu thị không lên tiếng, tất nhiên họ không muốn đi rồi
Lão Lý nguyện ý đứng ra, họ bội phục từ tận đáy lòng
Hơn nữa, bộ dáng vị Kỵ Sĩ này vẫn bình tĩnh, vui vẻ như thường, hẳn cũng không quá sợ hãi
Nụ cười lão Lý dần bớt đi:
- Hơn nữa, rõ ràng có một vật thí nghiệm có trí tuệ đứng sau khống chế tất cả
Nếu đối phương muốn đàm phán với ta thì khoảng cách đủ để ta chém đầu hắn
Khi đó, nguy hiểm từ vật thí nghiệm sẽ được giải trừ
Sau khi chém đầu đối phương, lão Lý nhất định sẽ bị vật thí nghiệm vây công chém giết
Dù hắn có lợi hại hơn cũng không cách nào thoát khỏi nhiều vậy thí nghiệm như thế
Thế nhưng lão Lý không nói về điều này
Nếu như đã chịu đi, hắn đã ôm quyết tâm chịu chết
Tần Sanh muốn khuyên can nhưng chưa kịp nói gì đã bị lão Lý ngăn cản
Lão Lý cười nói:
- Không phải chuyện này rất kích thích sao
..
Tới chiều, lão Lý dùng một sợi dây thừng leo khỏi tường thành, một người đi vào rừng sâu
Chỉ là hắn vừa vào rừng liền phát hiện bên cạnh có vật thí nghiệm không ngừng di chuyển, bao vây mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vật thí nghiệm không công kích lão Lý, ngược lại còn chừa ra một con đường để hắn đi thẳng vào rừng sâu
Dưới chân lão Lý là lá cây xốp, trời thu vừa qua, lá cây rơi xuống đất hóa thành bùn đất
Kết quả của lão Lý và đám lá cây này cũng chẳng khác gì nhau, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi
Nghĩ tới đây, lão Lý sải bước về phía trước, vật thí nghiệm bên cạnh cũng chẳng hành động gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đi được chừng 2 ki lô mét , lão Lý thấy có một vật thí nghiệm đang ngồi bên đống lửa
Bàn tay màu xám cầm một cành cây, trên cành cây cắm một con chim sẻ
Lão Lý đứng lại, hắn yên lặng đánh giá xung quanh, muốn thử xem có cơ hội giết đối phương không
Bất quá trước khi động thủ, hắn còn phải xem thử đối phương muốn nói gì đã
Cơ mà trao đổi thế nào
Viết chữ hả
Khi lão Lý đang miên man suy nghĩ thì vật thí nghiệm kia khàn khàn nở nụ cười:
- Ta đã thấy ngươi trên núi vào chạng vạng tối hôm đó
Lúc ấy bên cạnh ngươi còn có một thiếu niên, sao không thấy hắn tới
Lão Lý kinh ngạc, đối phương có thể nói chuyện
Vật thí nghiệm là nhân loại biến dị
Nói được tiếng người chuyện bình thường thôi
Thế nhưng lão Lý thì không thấy vậy
Âm thanh vật thí nghiệm khàn khàn, cứ như hai mảnh băng gạc đang chà sát vào nhau:
- Không cần quá kinh ngạc, ta cũng là con người
Vì chữa bệnh nên chúng ta mới biến thành bộ dáng này
Bất quá có người may mắn dần khôi phục thần trí như ta nhưng lại có người bất hạnh biến thành quái vật
Lão Lý cau màu không nói gì, tin tức từ lời nói của đối phương thật sự quá lớn
Vật thí nghiệm kia nhìn lão Lý một cái, lung lay cành cây trong tay, cười nói:
- Mời ngươi ăn, trước kia ta rất thích ăn thịt nướng chín
Bây giờ lại thích máu thịt hơn
Thỉnh thoảng sẽ thay đổi khẩu vị
Ngươi cứ đứng đó đi, gần thêm bước nữa là chết ngay đấy
Không cần nghĩ cách tính kế ta, ngươi vẫn chưa đủ khả năng
Nói xong, vật thí nghiệm thảy chim sẻ qua cho lão Lý
Lão Lý nhận lấy chim sẻ, không hề ghét bỏ mà giơ tay xé thịt bỏ vào miệng
Hắn vừa nhai vừa nói:
- Ngươi không ăn tối à, ăn thịt chín mới tốt
- Đây chính là mục đích ta tìm ngươi…
Vật thí nghiệm khàn khàn:
- Các ngươi giúp ta tìm một người
Nếu tìm được ta sẽ rút lui về núi rừng hoặc di chuyển tới phía nam, vĩnh viễn không trở lại.