Đệ Nhất Danh Sách

Chương 581: Không Thể Đi




Trong lần phong ba này, chuyện khiến phóng viên hi vọng thất vọng nhất là mọi người dường như đã quên lãng những bức hình mà hắn chụp nạn dân rồi
Điều này khiến phóng viên có chút buồn
Trước tình cảnh Vương thị lên ánh Khánh thị, mọi người đều chờ đợi phản ứng từ các tập đoàn
Thế nhưng tập đoàn khắp nơi như bị câm vậy, tất cả đều bảo trì im lặng
Có phóng viên tới cửa muốn phỏng vấn Khổng thị và Chu thị nhưng đều bị cản lại
Kỳ thật mọi người không ngốc, Vương thị đột nhiên nhảy ra gọi mặt chỉ tên thì thôi đi
Ngươi còn muốn chúng ta đứng ra chung với ngươi làm gì
Người ta thật sự có vũ khí hạt nhân đó
Hơn nữa, họ nghĩ không thông ở chỗ
Vì sao dưới tình huống biết rõ Khánh thị có vũ khí hạt nhân mà Vương thị lại dám hùng hồn như thế, Vương thị không sợ chết sao
Hoặc nói, Vương thị có con bài tẩy khác
Nếu không, sao Vương thị dám cứng đối cứng như vậy
Trước khi suy nghĩ cẩn thận những vấn đề này, những tập đoàn khác chỉ có thể bảo trì im lặng
Những năm gần đây, Chu thị và Khổng thị dần cảm nhận được áp lực từ vương thị
Bằng không Chu Sĩ Tể cũng không chủ động kết giao bằng hữu với La Lam
Thế nhưng, một khi đạn hạt nhân xuất hiện, tất cả thế cục bỗng chốc trở nên hỗn loạn
Mọi người khó lòng phân biệt được đâu là địch nhân đâu là bằng hữu
Nói đúng hơn, trừ bản thân họ ra thì còn lại đều là kẻ địch
Chỉ là không phân rõ uy hiếp tới từ ai lớn hơn mà thôi
Đối với việc này, tâm tình Chu thị rất phức tạp
Vật thí nghiệm đã khiến họ vô cùng đau đầu
Nếu không có đạn hạt nhân, họ thật sự không biết nên giải quyết đám vật thí nghiệm kia kiểu gì
Họ không muốn cho nổ hàng rào 74, hiện tại coi như khánh thị giúp họ giải quyết được vấn đề khó khăn này
Mọi người hiểu rõ, Khánh thị cảm thấy chuyện không còn cách cứu chữa nào nữa mới dùng vũ khí hạt nhân
Xem ra cũng chẳng muốn tổn thương người vô tội, thế nhưng một phát đạn được bắn đi này khiến phạm vi hàng rào 74 xem như vứt bỏ
Khánh thị có thể quyết đoán dùng vũ khí hạt nhân tiêu diệt vật thí nghiệm
Vật thí nghiệm lại ở trên địa bàn của ngươi, ngươi dám nói ngươi không cần?
Cho nên, Chu Sĩ Tể cảm thấy trước tiên nên thiết lập quan hệ ngoại giao với Khánh thị, đợi thế cục rõ ràng hơn rồi tính tiếp
Thời gian trôi qua từng ngày, phóng viên tạp chí hi vọng không ngại vạn dặm đường xa chạy tới chỗ Khánh thị
Họ muốn phỏng vấn hướng đi của Khánh thị về sự kiện này, liệu Khánh thị có chấp nhận từ bỏ vũ khí hạt nhân không
Kết quả câu trả lời của Khánh thị lại khiến người khác kinh ngạc:
“Đạn hạt nhân không phải chúng ta phóng
Vì sao Vương thị lại lên án Khánh thị chúng ta
Chẳng lẽ là tập đoàn thì có thể nói chuyện không có căn cứ à
Các phóng viên phụ trách phỏng vấn người phát ngôn của Khánh thị không khỏi ngây người
Trong lúc mọi người đều nghĩ Khánh thị là người phóng vũ khí hạt nhân thì đối phương lại phủ nhận
Lúc này, mọi người dần nghĩ lại, dường như đúng là không có bằng chứng gì chứng tỏ Khánh thị làm a
Các tập đoàn khác bó tay thật rồi
Trong lòng mọi người đều rõ, cứ điểm hạt nhân tại Trung Nguyên đều bị Tên Côn Đồ phá hủy, chỉ có Khánh thị mới có khả năng này
Thế nhưng họ thật sự không có chứng cứ
Rõ ràng Khánh thị đang muốn chơi xấu, không biết là vì kéo dài thời gian hay để quấy vũng nước này càng đục thêm
Không chờ mọi người kịp cân nhắc rõ ràng, La Lam đang làm khác ở Khổng thị bắt đầu tiếp nhận phỏng vấn từ phóng viên
Theo lẽ thường, chuyện La Lam nên làm nhất lúc này là rời khỏi Trung Nguyên, quay lại Khánh thị mới đúng
Mà Chu Kỳ cũng rất khổ sở khuyên bảo La Lam rời đi
Nếu các tập đoàn liên thủ truy bắt La Lam, Chu Kỳ thật sự không bảo vệ nổi hắn
Có điều La Lam chẳng những không đi lại còn nghênh ngang bắt đầu tiếp nhận phỏng vấn
Ngươi nói xem, có tức không
Lúc đối mặt với phóng viên, La Lam bi thống nói:
- Đừng tùy tiện vu oan cho Khánh thị chúng ta
Vương thị nói chúng ta làm là chúng ta làm à
Rất nhiều người biết Tên Côn Đồ từng muốn phá hủy cứ điểm hạt nhân tại Tây nam của chúng ta
Tên Côn Đồ không tìm được chứng tỏ chúng ta không có
Nếu có thì sao các nàng không tìm được
Sao Vương thị lại tùy tiện vu hãm chúng ta thế này
Phóng viên hỏi:
- Vậy ngài có ý kiến gì với việc này không
Biểu tình La Lam đau khổ như sắp khóc tới nơi:
- Dù là ai phóng vũ khí đi nữa thì ta cũng cảm thấy cho phóng rất tốt
Theo như phóng viên của tạp chí hi vọng truyền tin thì khi đó hàng rào 74 đã thất thủ
Mặc kệ bên trong còn có người sống không thì sớm muộn gì họ cũng rơi vào tay vật thí nghiệm
Khánh thị chúng ta từng chiến đấu với chúng không ít lần rồi
Lúc trước, khi hàng rào Lý thị bị tập kích, Khánh thị chúng ta qua trợ giúp đã hao tổn không biết bao nhiêu binh sĩ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điều khiến người ta tiếc hận nhất là Lý thị còn đủ sức tấn công vật thí nghiệm
Khánh thị ta vì cư dân hàng rào Lý thị được an cư lạc nghiệp nên bấy giờ mới phải tiếp quản hàng rào của họ
Trong miệng La Lam, chuyện họ chiếm hàng rào Lý thị nghiễm nhiên trở thành việc chính nghĩa
Họ muốn trợ giúp Lý thị chống lại vật thí nghiệm nhưng Lý thị lại không chống trả nổi
Đều do vật thí nghiệm cả
Ngũ khí trách trời thương dân này chẳng khác nào một nhà làm từ thiện
La Lam vừa lau nước mắt, vừa nói:
- Dù là ai cho nổ hàng rào 74 thì La Lam ta cũng muốn cảm ơn các người
Cám ơn vì đã thay dân chúng Tây nam báo thù, thay toàn thể dân cư hàng rào 74 báo thù, vĩnh viễn diệt trừ hậu hoạn
Nói xong, La Lam cúi người thật sâu trước màn hình:
- Cám ơn các ngươi
Phóng viên không khỏi choáng váng
Mà đám phóng viên của từng tập đoàn chỉ thiếu không mắng to hai chữ vô sỉ mà thôi
Chờ phóng viên rời đi, người của Khổng thị bên cạnh La Lam cười nói:
- Bội phục ông chủ La lâm nguy không sợ
Xảy ra chuyện lớn thế này mà vẫn dám tới làm khách Khổng thị chúng ta
Thật sự bội phục
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây không phải lời khen suông mà người này thật sự bội phục La Lam
Tạm thời chưa nói đến những thứ khác, chỉ nói việc La Lam dám tới Khổng thị đã là can đảm lắm rồi
Người của Khổng thị không hỏi đến cùng Khánh thị có vũ khí hạt nhân không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Họ làm việc chưa cần nhìn chứng cớ
Mọi người đều tự hiểu là Khánh thị làm, cản bản không cần xem xét thêm
Chỉ thấy La Lam nheo mắt nói:
- Mới thế này thì có làm sao, ta không chỉ làm khách Khổng thị mà vài hôm nữa sẽ tới Vương thị làm khách
Ta muốn xem thử ai dám đụng tới ta
Đợi người của Khổng thị đi rồi, La Lam ngồi phịch xuống ghế sô pha, hắn hỏi Chu Kỳ:
- Nếu hiện tại lão tử tỏ vẻ sợ hãi, ngươi nghĩ họ có thể bắt ta lại, trối gô như con heo không
Chu Kỳ dở khóc dở cười:
- Ngươi đã lo lắng như vậy thì mau về Khánh thị đi
Mấy hôm trước ngươi đi trên đường, dân chúng trong hàng rào không ngừng chỉ trỏ sau lưng ngươi
Ta thấy nếu tới Vương thị, ngươi nghĩ tới Vương thị rồi, có khi nào người ta còn lấy trứng thối ném ngươi không
Phải biết, hiện tại truyền thông trong Vương thị đã nhào nặn người của Khánh thị chẳng khác nào nhân vật phản diện cả
- Không thể đi…
La Lam đứng dậy, đi tới trước cửa sổ:
- Khánh thị đang đứng nơi đầu sóng ngọn gió
Khánh Chẩn càng cần có người quấy Trung Nguyên thành một vũng nước đục để tranh thủ thời gian
Vì thế ta không thể đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.