Gần đây trong liên minh hàng rào xảy ra rất nhiều chuyện
Chiến tranh Tây nam và Tây bắc, hàng rào 74 bị đầu đạn hạt nhân phá hủy
Hết thảy đều khiến mọi người hốt hoảng
Tổng biên đi lại trên đường phố cũng có thể nghe dân chúng thảo luận về tình hình chiến sự, sự tan vỡ của thế giới, trật tự con người vừa xây dựng lên cũng dần tan tác
Vừa rồi hắn răn dạy phóng viên là vì đối phương muốn nổi tiếng nên đưa tin chưa được xác nhận, không điều tra gì đã bắt đầu viết bản thảo, tiêu đề vừa đọc vào đã thấy kinh sợ
Phóng viên kia nói, những tờ báo khác cũng làm như vậy, phải đưa tin như thế thì số lượng bán ra mới tốt, mà phóng viên đưa tin cũng nhanh chóng nổi tiếng
Nhưng tổng biên lại nghĩ, chẳng lẽ thời đại như thế nên họ có thể thông đồng làm bậy với thời đại, không thể ngược dòng tiến lên ư
Tổng biên nói với Nhâm Tiểu Túc:
- Được rồi, ngày mai tin sẽ được đăng
Ta là Giang Tự, rất hân hạnh được biết ngươi
Đúng hơn thì, rất vui vì có thể đọc được một câu này
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười, ý của đối phương là ông ta cũng không quá hứng thú gì với hắn
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy để Chu Nghênh Tuyết thanh toán tiền
Số tiền kia đã được Chu Nghênh Tuyết xóa sạch dấu tích, người khác có tra cũng không tra được gì
Số tiền còn lại phải quay về Chợ đêm đổi, may mà Chợ đêm kế bên Lạc thành
Trong cao ốc của tạp chí hi vọng, Chu Nghênh Tuyết đi bên cạnh hưng phấn nói:
- Lão gia, Giang Tự là nhân vật trong truyền thuyết đó
Hắn chỉ vì một câu của ngươi mà giảm ngần ấy tiền chó chúng ta
Lão gia lợi hại quá đi mất
- Được rồi, đừng có vuốt mông ngựa quá đà…
Nhâm Tiểu Túc nói
- Biết rồi
Sắc trời không còn sớm, Nhâm Tiểu Túc dẫn Chu Nghênh Tuyết tới một khách sạn
Nhâm Tiểu Túc bỗng cảm thấy hứng thú với nơi này, ở lại một ngày đi dạo cũng không chậm rễ chuyện gì
Cả hai thuê hai căn phòng, chất lượng phục vụ tại Lạc thành không khác gì ở Chợ đêm cả
Nhâm Tiểu Túc ngồi ở cửa sổ phòng đọc số mới nhất của tạp chí hi vọng
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy 400.000 mình tiêu cũng không quá nhiều so với ngần ấy thời gian đăng tin
Trên báo vẫn là tin tức về hàng rào 74 của Chu thị
Chu thị đã cho viện binh tới hàng rào 74 xem thử có khả năng xây dựng lại không hoặc lựa chọn nơi mới để xây hàng rào 74
Ngoài ra vẫn phê bình Hỏa Chủng như cũ
Những tờ báo khác hầu như đã quên mất chuyện của Hỏa Chủng, chung quy đạn hạt nhân mới là tiêu điểm ở hiện tại
Thế nhưng tạp chí hi vọng lại khác, họ kêu gọi Hỏa Chủng đăng kết quả nghiên cứu của họ lên để chứng minh mục đích của tổ chức không trái với đạo đức
Trang thứ ba nói về chuyện của Khánh thị và La Lam, phóng viên thậm chí còn khen ngợi La Lam có dũng khí hơn người
Chỉ là Nhâm Tiểu Túc thấy La Lam khóc lóc cảm ơn người phóng đầu đạn thì thiếu chút nữa cười ra tiếng
Tên mập này thật sự không biết xấu hổ mà
Cuối cùng là tới trang tin về giải trí
Tin tức lớn nhất là Lý Nhiên quay lại hàng rào 61, được người hâm mộ ra đường đón tiếp và an ủi…
Vào lúc trời chập tối, Chu Nghênh Tuyết tới gõ cửa kêu Nhâm Tiểu Túc đi ăn cơm
Nhâm Tiểu Túc bỏ tờ báo xuống rồi đi ra cửa
Nhâm Tiểu Túc vừa rời khỏi khách sạn thì lão Lý và Tần Sanh liền đi ra từ chỗ khuất mắt bên cạnh, lấy chìa khóa phòng của Nhâm Tiểu Túc từ chỗ lễ tân
Hai người cẩn thận đi vào, trước khi vào còn kiểm tra Nhâm Tiểu Túc có cài đặt cạm bẫy gì không
Kết quả không có
- Kiểm tra những góc hẻo lánh xem có tóc của hắn không…
Lão Lý nói
Ai cũng sẽ rụng tóc, nếu Nhâm Tiểu Túc từng tắm rửa thì nhất định sẽ có tóc rụng
Hai người đeo bao tay vào phòng kiểm tra
Đáng tiếc lại không phát hiện được gì
Lão Lý nghi ngờ nói:
- Buổi chiều hắn từng tắm rồi
Phòng vệ sinh không có tóc, có khi nào hắn đã lượm lên hết rồi không
Tần Sanh gãi đầu:
- Cũng có thể là tóc hắn tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vậy chúng ta làm sao đây
- Còn làm sao nữa…
Lão Lý tức giận:
- Đương nhiên là ngày mai quay lại rồi
- Lỡ hắn không phải người kia thì sao
Tần Sanh hiếu kỳ hỏi
- Không phải thì chúng ta cũng đâu có tổn thất gì…
Lão Lý nói:
- Chỉ tìm một cọng tóc để giám định thôi mà
- Nếu là thật thì sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Sanh hỏi
- Là thật…
Lão Lý nhíu mày
Họ không hiểu lắm về thiếu niên này, khó nói cả bọn có tiếp nhận được kết quả này không
Lão Lý thở dài nói:
- Ít nhất hắn là người bình thường, trông bộ dáng cũng không phải người xấu
Tuy nhìn qua hơi yếu đuối nhưng ít nhất cũng không cách quá xa mong chờ của chúng ta
Trên đường đi, tuy đám lão Lý nói chuyện với Nhâm Tiểu Túc tương đối nhiều nhưng nói thật, họ cảm thấy Nhâm Tiểu Túc gầy tong teo, trông không giống người biết đánh nhau
Mỗi người trong tổ chức Kỵ Sĩ của họ đều là siêu phàm giả mạnh mẽ
Lỡ thiếu niên kia không khống chế được tổ chức thì sao
Lão Lý nghi ngờ
Phải biết, dù bình thường trông Kỵ Sĩ và Thanh Hòa là người dễ gần, thế nhưng thật chất họ là những người có ngạo khí cao
Chỉ là lão Lý và Tần Sanh không biết Nhâm Tiểu Túc là dạng nhân vật gì xuyên suốt những sự kiện từ Tây nam tới Tây bắc, từ An Kinh tự tới Hỏa Chủng
Nếu họ biết, hẳn sẽ không nghĩ Nhâm Tiểu Túc là người yếu đuối…
Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc vẫn không biết trong phòng hắn đang xảy ra chuyện gì
Hai Kỵ Sĩ danh tiếng lẫy lừng đang lén lút vào nhà vệ sinh của hắn để tìm vài cọng tóc
Ban đêm của Lạc thành đầy màu sắc, so với trong tưởng tượng của Nhâm Tiểu Túc còn phồn vinh hơn nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay cả hàng rào 73 cũng không bằng Lạc thành
Đại khái là vì Lạc thành cho phép tự do mậu dịch nên thương nghiệp nơi này phát đạt hơn hẳn
Hơn nữa, cách quản lý của Thanh Hòa là ủng hộ sự sáng tạo, ủng hộ những suy nghĩ tích cực và ủng hộ thương nghiệp
Mà đại học nơi này càng thêm tự do, không giống những tài đoàn khác
Sinh viên những tập đoàn khác đều phải tham gia vào công tác nghiên cứu của tập đoàn
Hiện tại trong liên minh tập đoàn, Thanh Hòa xem như nơi duy nhất có ngành học về nghệ thuật
Đi tới quảng trường, Nhâm Tiểu Túc thấy có người cầm đàn ghi ta ca hát, cũng thấy có người biểu diễn nghệ thuật
- Lão gia, bên kia có người làm ảo thuật kìa…
Chu Nghênh Tuyết mừng rỡ hô
Khi Nhâm Tiểu Túc vừa thấy mặt người biểu diễn ảo thuật kia, hắn lập tức xoay người rời đi
Ảo thuật sư đi xuyên qua đám người, cười nói:
- Bạn bè lâu năm không gặp, chẳng lẽ không nên chào hỏi nhau?