Đệ Nhất Danh Sách

Chương 596: Người Mất Tích




Một đám người đứng vây ở hai bên đường, thậm chí còn cố ý giơ biểu ngữ thật cao để người khác dễ nhìn thấy
Vốn La Lam tưởng đối phương nhắm vào mình nên chẳng để trong lòng
Thế mà những người này lại dám nhắm vào Khánh Chẩn
Điều này khiến trong lòng La Lam rất không thoải mái
- Lái xe đi, không cần ngừng…
La Lam cười lạnh:
- Đây nhất định là người được Vương thị an bài để đổ thêm dầu vào lửa
Bằng không sao đối phương biết hôm nay chúng ta tới
Tạp chí hi vọng cũng không nói rõ thời gian và lộ tuyến của chuyến đi này
Kỳ thật mọi người biết rõ là Vương thị đứng sau lưng đổ thêm dầu vào lửa
Chu Kỳ nghĩ vấn đề này nên được giải quyết ngay
Nếu để cả đám người đột nhiên xông lên đánh La Lam thì tội hắn quá
Đám La Lam cũng không thể nổ súng trong hàng rào Vương thị
Nếu nổ súng, Vương thị liền có lý do giam lỏng La Lam
Bất quá Chu Kỳ phát hiện La Lam vẫn ngồi trên xe, trông chẳng hoảng hốt tì nào
Đoàn xe chậm rãi tiến lên, họ cách khách sạn còn tầm 2,2 ki lô mét nữa
Khách sạn họ thuê ở ngay trung tâm hàng rào, cũng xem như là khách sạn sang trọng nhất nơi này
Những quân nhân của Khánh thị phụ trách bảo hộ La Lam lập tức khẩn trương, sợ trong đám người có kẻ nổ súng
Ánh mắt những quân nhân này như chim ưng sắc bén
Khi ánh mắt họ đảo qua đám người, vài người bị dọa sợ phải lùi về sau
Người Khánh Chẩn an bài cho La Lam đều là thành viên tinh nhuệ trong quân đội
Lúc Khánh Chẩn tự an bài bảo vệ cho mình cũng không tới mức dùng tới những vương bài này
Trong lúc đoàn xe đang chạy, đám người đông đúc cầm biểu ngữ hai bên đường liền đi theo, một đường đi thẳng tới khách sạn đám La Lam ở
- Đám người đó sẽ không theo chúng ta vào khách sạn luôn chứ
Chu Kỳ cau mày
Bất quá Chu Kỳ đã đoán sai
Khi đoàn xe tiến vào khách sạn thì đám người nọ lẳng lặng ngồi bên ngoài
Trong tay giơ biểu ngữ, nội dung gì cũng có
Có mắng Khánh Chẩn, có kêu gọi Khánh thị buông tha vũ khí hạt nhân, có kêu La Lam rời khỏi Trung Nguyên
Trong đó có mấy người không cầm biểu ngữ mà im lặng theo dõi kỳ biến
Hướng đi của những người khác đều do những người này bày mưu tính kế
La Lam đi vào căn phòng đã đặt trước
Trước đó đã được quân nhân Khánh thị kiểm tra chặt chẽ
Những thứ cần phải chú ý là máy nghe trộm, thiết bị giám sát, thậm chí còn phải kiểm tra tường phòng và trong các góc khuất
Quá trình kiểm tra mất 15 phút, những quân nhân này làm việc cực kỳ nghiêm cẩn
La Lam cũng không hối họ, chỉ lẳng lặng đứng ngoài cửa chờ
Bên cạnh hắn có năm quân nhân luôn đi theo bảo vệ
Tuy ngoài miệng La Lam nói không sợ gì nhưng vẫn luôn có tật xấu cẩn thận trong mọi chuyện…
Sau khi vào phòng, La Lam nói với một quân nhân sau lưng:
- Kêu khách sạn chuẩn bị bữa tối đi, phải xa hoa vào, làm đồ đắt tiền nhất cho ta
Khánh thị chúng ta không thiếu tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Kỳ có chút sửng sốt:
- Bây giờ mới giữa trưa, sao lại kêu họ làm cơm tối
La Lam đi tới bên cạnh cửa sổ, kéo bức rèm ra thành một khe hở, cười nói:
- Chuẩn bị cho họ, họ nhất định ngồi tới tối
Nói không chừng sẽ ngồi tận vài ngày, cứ để họ đói sao được
Quả nhiên đúng như La Lam dự liệu
Đám người dưới lầu quyết tâm muốn bức La Lam ra giằng co với họ nên ngồi mãi một chỗ không nhúc nhích
Tới sáu giờ tối, La Lam đi cùng nhân viên, người đang đẩy xe đồ ăn ra ngoài khách sạn, trên mấy xe đẩy chưa đầy đồ ăn
Trong đám đông, có người mở miệng thị uy:
- Đường tưởng có thể dùng đồ ăn đuổi chúng ta đi
Chúng ta…
La Lam cười tủm tỉm:
- Các người suy nghĩ nhiều rồi
Ai muốn tặng đồ ăn cho các người chứ
Đây là đồ ăn của ta
Nói xong, lập tức có hai quân nhân Khánh thị chuyển ghế qua cho La Lam ngồi
La Lam ngồi trước cửa khách sạn bắt đầu ăn, ăn tới miệng đầy dầu mỡ
Lúc ăn, La Lam còn nghe được âm thanh nuốt nước miếng của đám người ngồi trước mặt
Chung quy họ làm trò từ sáng tới giờ nhất định chưa ăn gì
Biểu tình cần phải nghiêm túc mới được, sao có thể vừa biểu tình vừa ăn chứ
La Lam không coi ai ra gì ngồi đó ăn khí thế
Câu hắn nói với Chu Kỳ lúc trưa chỉ mới có vế đầu
Đám người này dám mắng Khánh Chẩn, chỉ chịu đói thôi đã là gì, còn phải chịu tức chịu khổ nữa
Ăn xong, La Lam ợ một cái thật to:
- Ta ăn không hết, đồ còn thừa hơn phân nửa
Hay các người lấy ăn đi, ta thấy các người cũng đói rồi
Nói xong, La Lam đẩy nửa xe cơm thừa canh cặn tới trước mặt đám người rồi cười ha hả về khách sạn
Hắn không chỉ ăn trước mặt đám người này còn phải chừa lại cho họ ăn nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám người biểu tình nhìn bóng lưng La Lam
Trong lòng hận tới cắn răng, thế nhưng họ không thể động thủ
Nếu họ động thủ trước thì người đuối lý là họ
..
Trong lúc đám người biểu tình ngồi bên ngoài khách sạn thì có người tới phòng trật tư báo án
Nhân viên công tác của phòng trật tự rất không thoải mái
Họ vì chuyện của La Lam mà phải điều động phần lớn cảnh lực ra ngoài, bận tới sứt đầu mẻ trán
Vậy mà bây giờ còn có người tới báo án
Mấy năm nay trí thông minh nhân tạo hoạt động rất tốt
Đa phần họ đều dựa vào trí thông minh nhân tạo để phá án
Những chuyện mà cư dân chủ động tới báo chỉ là mấy chuyện vặt mà thôi
Bất quá Vương thị yêu cầu tỷ lệ phá án của họ là 100% nên chỉ cần có người báo án họ phải lập tức giải quyết
Nhân viên trật tự hỏi:
- Tại sao báo án
- Trong xưởng may của chúng ta có mấy công nhân mất tích, gọi họ cũng không được mà tới nhà tìm họ cũng không thấy, cứ như bốc hơi vậy
Một người trung niên nói:
- Đấy đều là công nhân của xưởng chúng ta, không thể để mất tích oan uổng như vậy được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhân viên công tác nghe vậy thì ngây ngẩn cả người
Còn có vụ án mất tích thế này nữa
Vì sao trí thông minh nhân tạo không báo cho họ
- Hay là gián điện…
Một nhân viên khác nói:
- Lúc trước từng có tình huống như vậy rồi
Bỗng nhiên có vài người mất tích, kỳ thật đều là chạy khỏi hàng rào
- Không đúng, gián điệp đâu rảnh tới mức tới làm công nhân ở nhà xưởng
Ở đó cũng đâu có bí mật gì…
Nhân viên thụ án bất đắc dĩ nói tiếp:
- Trước các ngươi báo án cho chúng ta
Một lát ta sẽ đi với người tới nhà họ kiểm tra xem sao
Phải nhìn tình huống ở nhà họ thế nào, có dấu vết đánh nhau không
Chẳng biết trí thông minh nhân tạo bị sao nữa
Lần trước còn một bản án chó mèo mất tích vẫn chưa phá xong
Ông chủ xưởng may cười nói:
- Việc này của ta nghiêm trọng hơn so với chó mèo nhiều lắm
Nhân viên liếc ông chủ:
- Ở chỗ của chúng ta, không có ai quan trọng hơn ai cả
Nếu có án chúng ta sẽ phá
Được rồi, nhà những người đó ở đâu
Ông chủ xưởng may vội nói:
- Ngươi có xem tin tức về cây trường xuân không
Nhà họ ở chỗ bụi trường xuân kia đó!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.