Lúc này quân nhân Khánh thị đang thu thập hành lý cho La Lam
Hành lý La Lam mang theo không ít
Chuyến đi này hắn mang theo trọn bộ ấm trà của mình, khá là chú trọng tới chất lượng cuộc sống
Nghe nói bộ ấm trà này còn lại từ trước tai biến, tương đối đắt tiền
Nếu ngày nào đó liên minh hàng rào thái bình, bộ đồ cổ này có thể đấu giá với mức trên trời
Cho nên, lúc La Lam hạ lệnh thu dọn đồ đạc, quân nhân Khánh thị ưu tiên bộ ấm trà kia hơn, sau đó mới tới những thứ quý giá khác
Tuy họ không vì sao ông chủ nhà mình vội vàng vậy, nhưng họ là quân nhân, nghe lệnh làm việc là tốt rồi
Thế nhưng trong lúc họ thu thập những thứ này lại nghe La Lam gấp gáp hò hét:
- Lấy mấy thứ đồ hư này làm gì, không muốn sống nữa hả
Mong lấy đồ ăn của ta, lấy được bao nhiêu thì lấy, nước không cần mang theo, Chu Kỳ có rồi
Chu Kỳ nhíu mày, từ khi nào hắn trở thành nguồn nước rồi
Quân nhân nhìn La Lam:
- Ông chủ, ngài rất thích bộ ấm trà này mà
- Bộ ấm trà có quan trọng hơn tính mạng không
La Lam cầm đồ của mình, kín đáo đưa cho một quân nhân:
- Mau đi theo ta, những thứ dư thừa khác không cần, chúng ta chỉ cần lấy theo một ít quần áo đơn giản thôi
Nhanh lên, kêu cả tên phóng viên của tạp chí hi vọng nữa
Nói xong, La Lam vọt ra khỏi phòng đi thẳng tới cầu tham
Vì để bảo mạng mà ngay cả thang máy hắn cũng không dám đi, sợ xảy ra sơ suất gì đó
Kết quả La Lam đoán đúng rồi
Khi họ từ lầu 7 chạy tới lầu 3 thì cả khách sạn đều cúp điện
- Ta thật không biết sao tự nhiên ngươi muốn chạy…
Chu Kỳ buồn bực:
- Nếu Vương thị thật sự muốn giết ngươi, ngươi có chạy cũng không thoát
Chu Kỳ vẫn tưởng là La Lam đang chạy trốn Vương thị, La Lam đáp:
- Ngươi thì biết cái gì
Đây chưa chắc là Vương thị gây nên
Thậm chí còn có khả năng không phải do người làm
Nói thật, La Lam cũng xem như người từng trải qua sóng to gió lớn
Lúc vật thí nghiệm tấn công hàng rào hắn đều ở hiện trường
Cho nên khi nhìn thấy phản ứng của quân đội Vương thị, ban đầu La Lam còn chưa nhận ra đối phương muốn làm gì, thế nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện, đây là phản ứng không khác gì so với Lý thị lúc trước…
Khi nãy La Lam đứng bên cửa sổ quan sát, càng nhìn càng thấy giống
Cảm giác uy hiếp mãnh liệt thôi thúc hắn nhanh chóng xuống lầu
Dù xảy ra chuyện gì hắn cũng phải chạy thoát
Đầu tiên là rời khỏi hàng rào
Nếu trốn không thoát thì chọn chỗ an toàn nhất núp, chờ binh sĩ Vương thị cứu viện
Đây là hàng rào có vị trí địa lý cực kỳ trọng yếu của Vương thị
Dù là vật thí nghiệm tấn công, chỉ cần trốn đủ mười ngày nửa tháng, Vương thị nhất định sẽ đoạt lại hàng rào
Thế nhưng không đúng, vật thí nghiệm đã bị nổ chết rồi
Vậy rốt cục là thứ đồ chơi gì lại khiến binh sĩ Vương thị sợ hãi như thế
Sau khi xuống lầu, trường xuân vẫn còn chưa lan tới khách sạn họ ở
Chỉ là trong hàng rào đã trở nên rối loạn, thỉnh thoảng sẽ có chiếc xe điên cuồng chạy qua, lại có vài cư dân cũng chạy vội
Đám người biểu tình dưới lầu thấy La Lam xuất hiện thì nhao nhao xông tới
La Lam nóng nảy:
- Mau cút con mẹ nó hết cho ta
Hiện tại lão tử không rảnh chơi đùa với các ngươi
Nói xong, quân nhân Khánh thị lập tức tạo thành đội hình mũi nhọn bảo vệ La Lam rút lui
Có quân nhân muốn đi lấy xe lại phát hiện không biết từ lúc nào lốp xe của họ đã bị đâm thủng
Hẳn là do đám người biểu tình kia làm, họ thấy không làm gì được La Lam nên chỉ có thể làm ra mấy hành động mờ ám này để trút giận, buồn cười vô cùng
La Lam nhìn thoáng qua lốp xe, không chút lưu luyến mà quay người bỏ chạy, chạy ngược hướng với binh sĩ Vương thị
Đổi lại là những người khác, khả năng cao họ sẽ đứng tại chỗ than thở nửa ngày
Thế nhưng La Lam cảm thấy, nếu việc đã đi tới nước này thì không cần xoắn xuýt nữa, chậm một phút đồng hồ thì rủi ro càng tăng cao
Đám người biểu tình thấy La Lam chạy thì càng thêm hưng phấn
- Hắn sợ rồi kìa, mau đuổi theo hắn
- Đúng, mau đánh chó mù đường
Quân nhân Khánh thị nghe xong những lời này thì có phần tức giận, muốn quay lại nhân dịp hỗn loạn mà thu thập những người vừa mắng La Lam
Thế nhưng La Lam hô to:
- Bây giờ còn tức giận các gì, chạy mau
Chu Đào là phóng viên của tạp chí hi vọng nghi ngờ hỏi:
- La Lam, vì sao ngươi phải hốt hoảng chạy trốn thế này
Chẳng lẽ đúng như họ nói, ngươi sợ à
- Hiện tại ta không muốn giải thích nhiều với ngươi
Đừng có nói nhảm nữa, lúc chạy bộ mà nói chuyện dễ bị đau sốc hông lắm
La Lam nói xong thì ngậm miệng chạy như điên, không nói thêm lời nào nữa
Tuy cho tới tận bây giờ La Lam vẫn không thấy có gì nguy hiểm nhưng hắn chắc phán đoán của mình
Nếu chút sức phán đoán này cũng không có thì La Lam đã chẳng thể sống được tới bây giờ
Chu Đào cũng có chút nghi hoặc, xem ra La Lam không phải đang trốn đám người biểu tình kia
Kết quả sau một khắc, bỗng nhiên chuông cảnh báo của hàng rào vang lên
Tiếng chuông dồn dập chói tai khiến lòng người hoảng hốt
Cũng chính lúc này, mọi người mới bỗng ý thức được, thì ra hàng rào đã xảy ra chuyện rồi
Chu Đào nhìn La Lam đang chạy phía trước, hắn thật sự không rõ vì sao La Lam lại đột nhiên đoán được
La Lam tiếp tục chạy, trong lòng thầm nhủ bản thân chạy thế này cũng rất tốt, hẳn sẽ tránh được một kiếp
Thế nhưng chạy được một hồi, hắn lại thấy có người chạy tới từ đối diện mình…
Đối phương chạy như thế chứng tỏ phía trước họ cũng có nguy hiểm
La Lam không nói tiếng nào mà chạy tới hướng khác, bắt đầu chạy về hướng nam
Thế nhưng chạy không được bao lâu thì từ hướng nam lại có người chạy tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đây là sao
La Lam có phần tuyệt vọng:
- Sao từ bốn phương tám hướng đều có người chạy tới trung tâm hàng rào vậy
Đến cũng là thứ gì đã khiến cư dân hoảng sợ như thế
Hắn kéo một người lại hỏi:
- Vì sao các ngươi chạy thế?
Người đang chạy kia đang tính chửi ầm lên nhưng lại thấy hơn 10 quân nhân mạnh mẽ bên cạnh La Lam thì lập tức đổi giọng:
- Trường xuân trong hàng rào đang điên cuồng bắt người
Cổng hàng rào cũng bị nó chặn rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trưởng xuân đang không ngừng lan tràn vào trung tâm hàng rào
Có người nói nó đã bao vây hàng rào rồi
La Lam sững sờ
Nói thật, từ lúc tai biến tới giờ, việc thực vật biến dị không phải mới lạ gì
Thế nhưng đám thực vật kia cũng không chủ động đi tấn công nhân loại
La Lam chưa bao giờ nghe thấy chuyện như vậy cả
Không riêng gì La Lam mà đại đa số mọi người đều như thế
Họ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện thực vật sẽ tấn công con người
Ngoại trừ số ít người thấy được bụi gai đỏ của Nhâm Tiểu Túc thì gần như tất cả mọi người đều cho là vậy
Cho nên khi Vương Chung Duệ thấy được trường xuân chỉ thấy kỳ quái chứ không nghĩ dây leo sẽ tạo thành uy hiếp gì với hắn
Mà những người từng gặp bụi gai đỏ và khoai tây xạ thủ đều đã chết nên không ai biết nữa
Cũng chính vì tư duy sai lầm này mà hàng rào 61 mới lâm vào bi kịch như ngày hôm nay
La Lam quát đám quân nhân bên cạnh:
- Đã bị bao vây rồi, chạy không thoát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước chúng ta kiếm chỗ trốn cái đã!