Rừng rạp cực kỳ âm trầm
Đêm qua chẳng ai dám bước vào, vậy mà họ đi tới trưa cũng không thấy gì nguy hiểm
Chỉ có một đầu heo rừng có thể tạo thành uy hiếp lại tự đâm đầu vào cây chết queo
Nhâm Tiểu Túc vừa đi vừa quan sát xem xung quanh có phân hay nước tiểu của mãnh thú không, kết quả không thấy gì cả
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng không buông lỏng cảnh giác, vì đến bây giờ hắn vẫn không rõ xương và thị cá cùng thi thể của Từ Hạ rốt cuộc biến mất như thế nào
Mọi người tìm một khối đất trống trong rừng cây, sau đó bắt đầu nhặt củi cắm trại
Đêm qua cả bọn một đêm không ngủ, hôm nay phải nghỉ ngơi một lúc, bằng không chẳng ai chịu nổi nữa
Hứa Hiển Sở cầm dao cắt thịt heo, máu tươi văng khắp nơi
Nhâm Tiểu Túc thấy thế thì nhắc nhở:
- Ăn không hết đồ ăn thì ngàn vạn lần đừng giữ lại
Như thế động vật hoang dã sẽ bị máu tươi hấp dẫn tới
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc chỉ chỉ dưới chân
Phía dưới là một đàn kiến đen, mỗi con to bằng cả ngón tay, trông dị thường kinh khủng:
- Ban ngày chúng sẽ không công kích ngươi
Chúng chỉ bị thu hút bởi thực vật và mùi máu mà thôi
Đến tối, ngươi ngủ trong phạm vi có mùi máu tươi, ngươi chính là đồ ăn của chúng
Chỉ cần bị cắn một cái, axit format từ vết cắn đủ khiến ngươi thống khổ vô cùng
Hứa Hiển Sở gật đầu:
- Đã rõ, cám ơn đã nhắc nhở
“Điểm cảm tạ tới từ Hứa Hiển Sở: +1!”
Nhâm Tiểu Túc có chút sững sờ, Hứa Hiển Sở này cũng rất thành khẩn nha
Giữa trưa, tất cả mọi người ăn lấy ăn để thịt lợn nướng, họ đói đến mức không chịu được nữa rồi
Thời điểm Nhâm Tiểu Túc đang ăn, Lạc Hinh Vũ ngồi xuống bên cạnh hắn
Vẻ mặt nàng ta khờ khạo ngây ngô nói:
- Ta thấy ngươi rất có hương vị hoang dã, trông lãng mạn ghê á
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu nói:
- Đây là sinh tồn, một chút cũng không lãng mạn
Ở nơi hoang dã, Nhâm Tiểu Túc chưa từng nghe ai nói nó lãng mạn cả
Hoang dã và lãng mạn là hai từ không cách nào ở chung một chỗ với nhau
Có đôi khi Nhâm Tiểu Túc cảm thấy tư duy của lưu dân như hắn và người trong hàng rào cách nhau tận cả bầu trời
Lạc Hinh Vũ không để ý Nhâm Tiểu Túc phản bác, nàng đột nhiên nói:
- Ngươi biết không, ngươi rất quyến rũ
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, này là vì nếm mùi thất bại ở chỗ Hứa Hiển Sở nên tìm đến hắn ư
Nhâm Tiểu Túc giả bộ không nghe thấy, có điều Lạc Hinh Vũ vẫn ngồi kế hắn không rời
Trên thực tế, Lạc Hinh Vũ tự có suy nghĩ riêng, ít nhất đi theo Nhâm Tiểu Túc cũng không sợ chết đói
Có thể những người khác không chú ý nhưng Lạc Hinh Vũ đã sớm phát hiện Nhâm Tiểu Túc tuyệt đối không phải người bình thường
Nếu là người bình thường, sao có thể dẫn theo một đứa em trai sống sót ở ngoài hàng rào cho tới giờ
E rằng dù là Hứa Hiển Sở cũng không có năng lực như thế
Vì thế, Lạc Hinh Vũ nghĩ Nhâm Tiểu Túc dù ở trong thị trấn cũng không khác gì đám thiếu niên trẻ tuổi ngây thơ tại hàng rào
Chỉ cần nàng lấy lòng một chút thì thiếu niên như Nhâm Tiểu Túc sẽ vì mình mà xông pha khói lửa
Kỳ thật, nếu để Nhâm Tiểu Túc chiếm chút tiện nghi từ mình, Lạc Hinh Vũ cũng cảm thấy không có gì đáng tiếc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Loại chuyện này ở trong hàng rào còn thiếu sao
Chẳng ít chút nào
Nói trắng ra, hiện tại Lạc Hinh Vũ thiếu khuyết cảm giác an toàn, muốn tìm một người để lợi dụng
Thật ra lúc đầu Lạc Hinh Vũ chọn Hứa Hiển Sở
Thế nhưng trên đường đi Lạc Hinh Vũ không ít lần tìm Hứa Hiển Sở nói chuyện, có điều lại mặt nóng dán mông lạnh
Trong ấn tượng của Lạc Hinh Vũ, Hứa Hiển Sở là một nam tử trưởng thành kiên định
Hắn biết mình muốn cái gì, một khi phát sinh nguy hiểm, bất kỳ lúc này Hứa Hiển Sở cũng chọn lựa bỏ qua nàng
Về phần Lưu Bộ, không cần nói cũng biết đó chỉ là phế vật…
Hơn nữa Lạc Hinh Vũ nhìn ra, Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận có thể đã kết thành liên minh lâm thời, lôi kéo Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào lôi kéo Dương Tiểu Cận
Rất nhiều người nghĩ Dương Tiểu Cận là trợ lý của nàng
Thế nhưng Lạc Hinh Vũ biết sự thật không phải thế, ngược lại Dương Tiểu Cận còn đưa cho Lưu Bộ một khoản tiền để đi chung tới hàng rào số 112
Lạc Hinh Vũ không rõ thân phận Dương Tiểu Cận là gì
Nàng chỉ nghe Lưu Bộ nói Dương Tiểu Cận muốn tới hàng rào 112 tìm người thân mà thôi
Bất quá sau khi tiến vào rừng, Lạc Hinh Vũ dần phát hiện Dương Tiểu Cận không còn chịu sự khống chế của mình nữa
Thời điểm Dương Tiểu Cận cầm súng uy hiếp Nhâm Tiểu Túc nàng liền biết Dương Tiểu Cận không phải là một cô nàng bình thường
Hiện giờ Lạc Hinh Vũ muốn làm đồng minh của hai người này, kết thành một đoàn thể nhỏ với Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận
Lạc Hinh Vũ cảm thấy Nhâm Tiểu Túc chưa trải sự đời sao có thể thoát khỏi sự hấp dẫn của nàng
Kỳ thật khi đối mặt với lưu dân, nội tâm Lạc Hinh Vũ và Lưu Bộ đều có cảm giác khinh thường
Họ cho rằng lưu dân phụ thuộc vào hàng rào, không phải người mà chỉ là vật phẩm
Nhâm Tiểu Túc điều chỉnh ngữ khí của mình:
- Đại tỷ, cách xa ta một chút
- …
Lạc Hinh Vũ sững sờ một vài giây rồi ra quyết định:
- Có thể trên đường đi chúng ta có một ít hiểu lầm, kỳ thật ta…
Nhâm Tiểu Túc ngây người hỏi:
- Ngươi thế nào
Lạc Hinh Vũ tới gần Nhâm Tiểu Túc, phảng phất như muốn thầm thì bí mật gì to lớn lắm
Thận chí thân thể cũng áp lên cánh tay Nhâm Tiểu Túc, hơi thở như lan nói:
- Ta thích ngươi
Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc đại biến:
- Ngươi vệ sinh miệng chưa vậy
Lạc Hinh Vũ:
- ??
Phốc
Dương Tiểu Cận đang uống nước bên cạnh thì phun nước ra
Dường như phát hiện bộ dáng mình hơi lạ nên nàng nhanh chóng bày ra dáng vẻ chẳng có việc gì
Mà Lạc Hinh Vũ làm thế nào cũng không nghĩ tới Nhâm Tiểu Túc lại có phản ứng như thế
Đây là phản ứng của người bình thường hả
Cái gì mà vệ sinh miệng chứ hả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đầu óc có bệnh đúng không
Thời điểm này Lạc Hinh Vũ bắt đầu hoài nghi, có phải nàng đã ra quyết định sai lầm không
Kỳ thật Lạc Hinh Vũ không biết
Khi còn ở thị trấn, Nhâm Tiểu Túc đã bị sắc dụ nhiều lần rồi
Từ lúc hắn bắt đầu biết đi săn, nữ nhân muốn dán lên người hắn không biết đếm bao nhiêu cho hết
Đây cũng là lý do ban đầu Nhan Lục Nguyên đề phòng Tiểu Ngọc Tỷ
Vì thế Lạc Hinh Vũ nghĩ hắn chưa trải sự đời là sai
Kỳ thật mặt trái mà Nhâm Tiểu Túc gặp phải nói ra chắc hù chết nàng ta mất
Nhâm Tiểu Túc cười lạnh trong lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Loại nữ nhân như Lạc Hinh Vũ cho không hắn cũng chẳng cần, lãng phí lương thực
Trước kia hắn cảm thấy người ở trong hàng rào hẳn đều rất thông minh
Trương tiên sinh bảo đa phần sách vở tốt đều được bảo quản bên trong hàng rào
Vì thế Nhâm Tiểu Túc cảm thấy người đọc càng nhiều sách thì trí não cũng phát triển tốt mới đúng
Kết quả Lưu Bộ và Lạc Hinh Vũ đã thay đổi cách nhìn của hắn
Đương nhiên, trong hàng rào cũng chẳng thiếu người thông minh
Tỷ như hai quân nhân như Vương Tòng Dương hay Hứa Hiển Sở đây
Lạc Hinh Vũ bình tĩnh lại:
- Ngươi giúp ta ra ngoài, quay về hàng rào 113
Ta sẽ cho ngươi ba vé tiến vào hàng rào
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy:
- Bức tranh ngươi vẽ đẹp thật nhỉ
Không lẽ người trong hàng rào ai cũng nghe lời ngươi à
Nhâm Tiểu Túc không ngốc
Hắn cảm thấy nếu hiện tại hắn dùng Đồ Phổ học tập kỹ năng từ Lạc Hinh Vũ
Nói không chừng sẽ học được kỹ