Trốn thì trốn được rồi, thế nhưng trốn đi đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
La Lam nhanh chóng suy nghĩ:
- Thường xuân là thực vật ưa sáng
Chúng ta có nên dựa vào điều này để trốn xuống đường cống ngầm không
Vừa nói xong, mọi người liền thấy nắp cống không biết bị thứ gì tác động mà bay ra
Sau đó văng tới trước mặt họ, vô số dây leo trong cống ngầm chui ra, bắt đầu lôi kéo những người đứng xung quanh vào
- Xem như ta chưa nói gì đi…
La Lam nuốt nước bọt, quay người bỏ chạy
Việc này tới quá nhanh khiến La Lam có phần vội vàng, chưa kịp chuẩn bị gì đã thấy dây leo tràn tới nơi của họ
Trong hàng rào, đã có một phần ba bị thường xuân chiếm giữ rồi
Chu Kỳ ở bên cạnh tức giận nói:
- Đầu óc ngươi có dùng được không vậy
Còn đòi trốn xuống đường cống thoát nước nữa chứ, may mà không nghe lời ngươi
Bằng không chỉ sợ đám thường xuân kia chơi đùa chúng ta dễ như đuổi muỗi
La Lam đen mặt:
- Vậy ngươi nghĩ đi, ngươi có nghĩ ra được cách gì không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Kỳ nghĩ chút rồi nói:
- Thường xuân không sợ đạn, không sợ nước
Tuy sợ lửa nhưng trừ phi lửa với diện tích lớn, thiêu được cả hàng rào thì dường như không có cách gì cả
- Nói như ngươi cũng có được gì đâu
La Lam chửi ầm lên:
- Ngươi nói ta cũng biết
Mọi người đều biết
Vừa nói những lời này xong, La Lam đã bị đau sốc hông…
Chu Kỳ là siêu phàm giả, còn lại là quân nhân Khánh thị hoặc phóng viên sức khỏe cường tráng
Mọi người chạy không quá tốn sức nhưng La Lam mập như vậy lại khác
Bản năng chạy thoát thân khiến hắn tạm thời quên đi mệt mỏi, nhưng hiện tại thân thể đã không chịu nổi nữa rồi
La Lam che ngực:
- Các ngươi tiếp tục chạy về phía trước đi, mặc kệ ta
Nói xong, hắn đứng tại chỗ thở hổn hển
Thế nhưng quân nhân Khánh thị đỡ hắn lên:
- Muốn thì chúng ta cùng đi, bảo vệ ngài là chức trách của chúng ta
Ngươi chết còn không bằng để chúng ta hi sinh vì nhiệm vụ
La Lam nóng nảy:
- Ta còn chưa nói hết mà
Ta nghĩ rồi, các ngươi là người người bình thường thì làm sao cõng được người nặng 240 cân như ta chứ
Chu Kỳ mau tới cõng ta
Vừa rồi La Lam còn chưa kịp nói câu sau vì thở không ra hơi
Cho nên đã khiến quân nhân Khánh thị hiểu lầm, tưởng rằng La Lam sợ liên lụy họ…
Chu Kỳ ở phía trước tính mặc kệ La Lam nhưng nghe La Lam mở miệng nói như thế
Hắn chỉ có thể đen mặt nói:
- Phải trả thêm tiền
Nói xong, Chu Kỳ chạy tới cõng La Lam, chạy chẳng khác nào đi một mình
Rất ít người biết, kỳ thật Chu Kỳ thức tỉnh từ rất sớm
Hẳn là nằm trong số những siêu phàm giả thức tỉnh sớm nhất
Cho nên thể năng của hắn tốt hơn một tí so với đại đa số siêu phàm giả khác
Mọi người một đường chạy về trước, La Lam bày mưu tính kế trên lưng Chu Kỳ:
- Để ta nghĩ xem chỗ nào là an toàn nhất
Đúng rồi, nơi an toàn nhất là nơi dùng để bảo vệ tiền
Mau tìm ngân hàng nào đó đi
Kho tiền của ngân hàng rất kín, một số nơi còn không có chỗ quạt gió
Chúng ta trốn bên trong, dây leo không đuổi tới kịp đâu
Hơn nữa kho tiền chắc chắn có chỗ thông khí, chúng ta không sợ chết ngạt
Nói xong, họ lập tức chạy tới một ngân hàng của Vương thị
Chỉ thấy trước cửa ngân hàng chắn đầy người
Thì ra mọi người đều muốn tìm nơi an toàn để núp, thế nhưng quá nhiều người tới cùng lúc đã chặn cửa ra vào nơi này
La Lam chẹp miệng:
- Đi thôi, coi như ta chưa nói gì
Để ta suy nghĩ tiếp…
Chu Kỳ nóng nảy:
- Ngươi mau suy nghĩ đi, không nghĩ ra được thì chúng ta chọn trốn ở đây
Lúc này, dây leo đã dần tới gần
Thường xuân chiếm từ một phần ba nay đã chiếm một phần hai diện tích hàng rào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lúc họ chạy, dây leo bỗng leo ra từ miệng cống ngầm phía trước
Không chờ dây leo kịp bò tới trước mặt La Lam, Chu Kỳ nhíu mày một cái, trong nháy mắt, nước trong đám dây leo đều bị Chu Kỳ rút ra sạch
Đám dây leo đáng sợ khô héo bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, không còn khả năng bắt người nữa
La Lam hưng phấn hô to:
- Đúng vậy, Chu Kỳ, ngươi có thể khống chế nước trong đám dây leo mà
Hiện tại chúng ta tiêu diệt chúng đi
Tới lúc đó La Lam sẽ trở thành ân nhân cứu vớt hàng rào của Vương thị
Để xem bọn chúng còn dám nhằm vào lão tử không, nếu dám nhắm vào lão tử nữa sẽ bị dư luận mắng chết
Chu Kỳ cắn răng nói:
- Bớt nói nhảm đi, ngươi không thấy số lượng trường xuân bao nhiêu à
Ngươi tưởng ta là thần tiên chắc, dù là thần tiên cũng chưa chắc thu phục được nó
Cho nên, đối mặt với biển dây leo mênh mông vô tận này, Chu Kỳ cũng chỉ có thể chạy trốn
- Thể lực ngươi có chút không được nha…
La Lam bĩu môi:
- Không phải ngươi đã là một trong những người thức tỉnh sớm nhất à
Sao lại yếu thế chứ
- Ta yếu
Là do kẻ địch quá mạnh được không hả
Chu Kỳ tức tới mức muốn thả La Lam xuống
Đám người biểu tình vẫn kiên trì đuổi theo sau họ
Ban đầu những người này đuổi theo để đánh chó mù đường La Lam
Nhưng bây giờ không giống với lúc trước nữa, họ đi theo La Lam chỉ vì cảm thấy không chừng có thể có được cơ hội chạy thoát thân
Trong lúc bối rối, họ không thể suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy đi theo La Lam có thể tránh được nguy hiểm
Nói không chừng có cách nào đó chạy thoát
Bấy giờ, việc cầu sinh còn quan trọng hơn cả đạo lý họ vẫn luôn kiên trì
La Lam quay đầu nhìn thoáng qua đám người nhưng chẳng nói gì
Hắn không tới mức gặp chuyện nguy hiểm tới tính mạng lại rảnh rỗi đi hờn dỗi đám người này, có thể sống được không cứ xem số mệnh của họ đi
- Khoan đã, hình như đám thường xuân không lan tràn nữa rồi
La Lam quay đầu nhìn thì phát hiện đám thường xuân đuổi theo phía sau họ đã dừng lại
Nó nuốt hết một phần hai hàng rào, còn dư một nửa nay đã dừng lại
Mọi người đứng từ xa nhìn thường xuân một màu xanh biếc, bỗng nhiên cảm thấy như được cứu giúp
Mọi người kháng nghị, nghi ngờ nói:
- Sao nó đứng bất động vậy, chúng ta được cứu rồi sao
Một tên biểu tình đeo mắt kính dần trấn định”
- Tất cả mọi người đều cho rằng thực vật có thể sinh trưởng vô hạn
Nhưng trên thực tế chỉ có thực vật thân gỗ mới làm được chuyện này
Đương nhiên, ta cũng không phải người hiểu biết gì, chỉ nói ra suy đoán của bản thân mà thôi
Cây cối cũng không thể sinh trưởng vô hạn, không chừng đây đã là cực hạn của trường xuân rồi
Hắn vừa nói xong, âm thanh yếu ớt của La Lam vang lên:
- Các ngươi có cảm thấy hiện tại nó không ăn chúng ta là vì giữ lại để mai ăn không…
Đám người biểu tình:
- …
Bất quá, rốt cuộc vì sao thường xuân dừng lại không quan trọng, tóm lại nó không lan tràn nữa có thể giúp người bên trong hàng rào có thời gian thở dốc
- Người của Vương thị chắc chắn đã cầu cứu viện
Nói không chừng chúng ta sắp được cứu rồi
Một người biểu tình lên tiếng
Thế nhưng La Lam không tin vào mấy chuyện ăn may này mà nói khẽ với đám Chu Kỳ:
- Trên đường chúng ta tận lực quan sát
Tuy tin tức về quân đội phân bố trong hàng rào của Vương thị chúng ta không rõ lắm nhưng chúng ta biết xung quanh hàng rào 61 không có căn cứ quân sự
Viện quân muốn tới cũng phải là chuyện của ba ngày sao
Hơn nữa chưa chắc quân đội của họ đã có cách đối phó với đám dây leo này
Không đủ súng phun lửa thì chẳng khác nào muối bỏ biển cả.