Sau khi nhìn xung quanh xong, Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc thấy được camera được điều khiển bởi trí thông minh nhân tạo đang chậm rãi hướng về phía mình
Nhâm Tiểu Túc kéo cái mũ lên che mặt, nghi ngờ nói:
- Hàng rào sắp mất rồi, sao trí thông minh nhân tạo vẫn là việc
Nếu nó còn làm việc thì vì sao không báo động
Lúc trước, quá nhiều người từng đề cập với Nhâm Tiểu Túc về trí thông minh nhân tạo, chỉ là Nhâm Tiểu Túc vẫn không rõ lắm về nguyên lý hoạt động của nó
Hơn nữa hoàn cảnh sống lúc trước của thiếu niên không được tiếp xúc với máy tính nên hắn luôn cảm thấy tò mò và không quá tin tưởng vào trí thông minh nhân tạo
Hiện tại, nhớ tới những lời tán dương về thứ này trước đó, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy chẳng khác nào những lời châm chọc
Đương nhiên, Vương thị có cảm thấy như hắn không thì Nhâm Tiểu Túc không biết
Vì không hiểu rõ về trí thông minh nhân tạo nên Nhâm Tiểu Túc không có gì để bình luận về thứ này
Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết cẩn thận đi về phía trước
Đi được một lúc, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc dẫm vào chướng ngại vật, cúi đầu nhìn thì thấy phía dưới đám dây leo là thi thể của con người
Không chỉ một thi thể mà trên đường đâu đâu cũng có
Thi thể bị thường xuân quấn quanh, trông cực kỳ kinh khủng
Nhâm Tiểu Túc có thể tưởng tượng được, trong một khắc bị thường xuân quấn lấy, những người này từng tuyệt vọng cỡ nào, tình cảnh lại cỡ nào thảm thiết
Nếu là vật thí nghiệm đánh vào thì ít nhất những người trốn trong nhà sẽ như cá lọt lưới
Vì giác quan vật thí nghiệm không được cường hóa, trở nên lợi hại như thân thể nên số người tránh được kiếp nạn sẽ nhiều hơn
Thế nhưng đối mặt với thường xuân lại khác
Mới nửa ngày, Nhâm Tiểu Túc thậm chí không thấy được một người sống
Nhâm Tiểu Túc nhớ lại:
- Khách sạn La Lam ở tên gì nhỉ
Hắn lấy tạp chí số hôm qua ra, tìm nửa ngày mới thấy được là khách sạn Châu Tế đường Khải Toàn
Nhâm Tiểu Túc dẫn theo Nhâm Tiểu Túc đi tìm tiệm bán báo, phải có bản đồ trong hàng rào 61 mới tìm được đường Khải Toàn
Nơi đó cách cổng hàng rào chừng năm sáu ki lô mét , đi bộ nửa tiếng là tới
Khi họ tới bên ngoài khách sạn, trừ hài cốt ra chỉ còn biểu ngữ của đám người biểu tình ném đi
- Là nơi này…
Nhâm Tiểu Túc nhìn biển tên khách sạn liền biết mình không đi nhầm đường:
- Tới bãi đỗ xe nhìn xem
Đến nơi, Nhâm Tiểu Túc phát hiện mấy chiếc xe của Khánh thị đã bị dây leo bao phủ, bánh xe dường như đã bị người nào đó đâm thủng
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, sao lúc nào xe của La Lam cũng thê thảm thế này
Lần trước ở hàng rào Khánh thị, xe của La Lam là bị Dương Tiểu Cận bắn nổ
Tới nơi này lại bị người ta rạch bánh xe…
Nhâm Tiểu Túc dẫn theo Chu Nghênh Tuyết đi lên lần, tìm kỹ các gian phòng một lần nhưng vẫn không thấy bóng dáng của La Lam
Chỉ như vậy mà cả hai đã tìm tới gần cả giờ đồng hồ
- Không thấy thi thể La Lam, chứng minh hắn đã rời khỏi khách sạn
Đây là chuyện tốt…
Nhâm Tiểu Túc phân tích:
- Nhưng hắn sẽ đi đâu chứ
- Tên béo kia chạy chắc chắn không nhanh
Nói không chừng đã sớm bị thường xuân đuổi kịp…
Chu Nghênh Tuyết bĩu môi
- Sẽ không…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
- Hắn có tùy tùng đi kèm
Quân nhân Khánh thị trung thành vượt xa người thường
Hắn chạy không nổi sẽ được những người khác cõng đi
- Đi thôi…
Chu Nghênh Tuyết nói:
- Chúng ta tới kho tiền tìm nhỉ
Chưa được bao lâu, một đám người trốn trong kho tiền chợt nghe tiếng đập cửa bên ngoài
Mọi người kinh ngạc, sao bây giờ lại có tiếng đập cửa
- Có phải viện binh tới không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một người hưng phấn nói
- Nhất định là binh sĩ Vương thị, bằng không thì ai gõ cửa vào lúc này
- Có khi nào là thường xuân làm
- Thường xuân sẽ không gõ cửa
- Nó ăn luôn cả thịt người thì biết gõ cửa có gì là kỳ quái
Trong lúc họ nói truyện, bên ngoài vang lên âm thanh kêu la buồn bực
Vì kho tiền cách âm nên âm thanh truyền vào bên trong đã nhỏ đi rất nhiều
Có người dán tai lên vách cửa thì nghe được tiếng hô từ bên ngoài:
- Ở trong có ai không
Không muốn mở cửa cũng được
Bên ngoài toàn là dây leo thôi
Ta chỉ muốn hỏi ở trong có ai tên La Lam…
Người trong kho tiền hai mặt nhìn nhau
Gì đây, sao tự nhiên lại có ai đó tới tìm người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên trong vang lên tiếng hô to:
- Không có, chỗ này không có ai tên La Lam cả
- Được rồi, vậy các ngươi trốn trong đó cho tốt
Ngàn vạn lần đừng nên tùy tiện ra ngoài
Thường xuân còn chưa được giải quyết, binh sĩ Vương thị cũng chưa tới…
Nhâm Tiểu Túc nói xong liền dẫn Chu Nghênh Tuyết rời đi
Người trong khi tiền là nhóm người sống sót đầu tiên mà Nhâm Tiểu Túc tìm được
Dựa theo đầu óc La Lam nhất định sẽ nghĩ tới việc trốn trong khi tiền
Chỉ cần La Lam trốn vào là có thể chờ hắn tới cứu rồi
Người trong kho tiền nghe bên ngoài dần im ắng thì cả bọn liền có chút ngơ ngác:
- Người bên ngoài là ai
Không phải binh sĩ Vương thị hả
- Chắc chắn không phải…
Có người nói;
- Thời điểm này phải là người lợi hại thế nào mới có thể đi lại trong đám thường xuân kia
Trong nhất thời, hình tượng của Nhâm Tiểu Túc chớp mắt trở nên to lớn và thần bí hơn trong tưởng tượng của đám người kia
Đám người nhìn lại bản thân đang chật vật trốn trong kho tiền, hô hấp khó khăn, lại nhìn người ta mà xem, đi bộ giữa thường xuân như không có việc gì…
Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết tiếp tục đi vào chỗ sâu hơn trong hàng rào
Chu Nghênh Tuyết bỗng nhiên thấp giọng nói:
- Lão gia, ngươi nhìn bên kia đi
Nhâm Tiểu Túc nhìn theo hướng Chu Nghênh Tuyết chỉ thì thấy vô số người bị thường xuân treo trên vách tường
Dây leo cấm vào thân thể của họ để hút máu, huyết dịch chảy ra từ nơi tiếp giáp của vết thương và dây leo
Đoạn dây leo gần với chỗ vết thương cũng đã biến thành màu đỏ
Những người này không giống với thi thể Nhâm Tiểu Túc gặp qua lúc trước
Tuy hai mắt họ đã nhắm, phảng phất như không hay biết gì nhưng họ vẫn còn sống
Những người này dường như đã trở thành chất dinh dưỡng dự trữ cho thường xuân
Nhâm Tiểu Túc muốn tới gần quan sát nhưng Chu Nghênh Tuyết kịp thời ngăn lại:
- Lão gia, ngàn vạn lần chớ tới gần, ý thức bảo vệ thức ăn của đám thường xuân này rất mạnh, cũng rất bảo vệ lãnh địa
Ngươi tới gần đồ ăn của chúng sẽ khiến thường xuân nổi giận, tới lúc đó hai chúng ta liền xong đời
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi:
- Rốt cục thì vì sao thường xuân không tấn công ngươi thế
- Ta dùng năng lực của mình để đồng hóa chúng, khiến chúng tưởng chúng ta là một bộ phận của chúng
Không phải chúng không tấn công chúng ta mà là không phát hiện ra chúng ta
Chu Nghênh Tuyết giải thích
- Vậy sao lúc trước ngươi có thể khống chế khoai tây xạ thủ của ta
Nhâm Tiểu Túc hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Nghênh Tuyết bất đắc dĩ giải thích:
- Vì ta không tìm được rễ của chúng
Muốn khống chế được chúng phải truyền năng lực của ta vào điều khiển từ bộ rễ
Hay là chúng ta đi tìm rễ của nó đi, chỉ cần ta khống chế được phần rễ thì chẳng phải nguy cơ của hàng rào sẽ được giải trừ à
Nhâm Tiểu Túc chết lặng nhìn một mảnh dây leo màu xanh trước mặt:
- Tìm cái chó gì, biết tìm ở đâu bây giờ
Ngươi tỉnh táo lại đi
- À...