La Lam nhìn ba người bên ngoài xong thì chẳng thèm để ý tới sự tồn tại của thường xuân nữa:
- Chu Kỳ, bây giờ ngươi phục chưa
Chu Kỳ như đèn đã cạn dầu kinh ngạc nói:
- Được, ta phục rồi
Theo Chu Kỳ nghĩ lúc trước, dù Nhâm Tiểu Túc có trâu bò tới đâu cũng chỉ là siêu phàm giả như hắn mà thôi
Siêu phàm giả nào mà chẳng kiêu căng
Chu Kỳ thầm nghĩ, dù là đối mặt với Lý Thần Đàn hắn cũng không sợ, chính diện không được thì ám sát thôi
Hơn nữa Chu Kỳ còn là một trong những siêu phàm giả thức tỉnh sớm nhất
Tố chất thân thể của hắn đã vượt qua đại đa số siêu phàm giả khác
Mà La Lam cứ nói bên tai Chu Kỳ, việc này khiến hắn cảm thấy rất phiền, nghe riết cứ như La Lam cảm thấy hắn vô dụng không bằng…
Nhưng hiện tại không giống như trước, hắn đánh không lại thường xuân mà đối phương lại khí định thần nhàn đi lại giữa đống dây leo, ngược lại còn nắm tay một cô gái nữa
Sự xung kích tới từ thị giác thật khiến Chu Kỳ không thoải mái tí nào…
Trọng điểm ở chỗ, vì cái gì mà đi lại ở nơi nguy hiểm này lại còn nắm tay nữ nhân hả
Khi thường xuân sắp lan tới chỗ đám người La Lam, ánh đao màu đen lóe lên trước người họ, nhanh tới mức họ không thấy được đó là gì
Đám thường xuân vươn tới trước mặt họ đều bị chặt đứt
Chu Kỳ bỗng ngẩng đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc, chỉ thấy tay phải thiếu niên cần một chuôi đao màu đen
Thế nhưng Chu Kỳ không hiểu, mọi người đứng cách xa nhau tận trăm mét, đối phương làm thế nào có thể chặt đứt dây leo
Một đao này thật sự rất thần bí
Đương nhiên, không thần bí cũng không được, Nhâm Tiểu Túc từng dùng Ám ảnh chi môn đánh ngất La Lam kia mà
Động tác nhất định phải nhanh, bằng không để La Lam biết được thì sao…
Dây leo bị chặt đứt lập tức tức giận
Chỉ số thông minh của nó tuy thấp nhưng dù là kẻ đần thì bị đánh cũng biết đánh trả chứ
Trong cảm giác của nó, ba người Nhâm Tiểu Túc, Chu Nghênh Tuyết, Lý Nhiên không tồn tại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì thế nó đem hết lửa giận trút lên đám người La Lam
Sau một khắc, La Lam trơ mắt nhìn thường xuân như một bàn tay khổng lồ, mạnh mẽ tấn công mình
La Lam có phần tuyệt vọng, đối diện với loại lực lượng này, không phải siêu phàm nào cũng có thể chống đỡ được lực lượng này
Chỉ là đột nhiên La Lam cảm thấy không còn luyến tiếc nữa
Như hắn nói với Chu Kỳ vậy, kỳ thật hắn và Khánh Chẩn thật sự xem Chu Kỳ là bằng hữu tốt nhất, chỉ sợ đối phương không xem họ là bằng hữu mà thôi
Đối với Nhâm Tiểu Túc, La Lam cũng đối xử như thế
La Lam vẫn luôn hâm mộ Nhâm Tiểu Túc, cũng bội phục và xem thiếu niên là bạn thân tốt nhất
Bằng không lúc trước hắn cũng chẳng nhiều lần muốn mời Nhâm Tiểu Túc tới Khánh thị, còn phái một đội thiết giáp tới tập kích sông Bắc Vịnh nữa
Mà điều La Lam lo lắng nhất việc Nhâm Tiểu Túc có xem hắn là bằng hữu không
Nhưng bây giờ thì sao, nơi này lâm vào nguy nan nhưng đối phương vẫn tới cứu viện
Thử hỏi trên đời này có bao nhiêu người dám xông pha khói lửa vì bằng hữu
La Lam cảm thấy cuộc đời hắn như thế đã đủ rồi, có bằng hữu như vậy, nhân sinh không có gì tiếc nuối
La Lam hô to:
- Không cần cứu ta, mau chạy đi, chúng ta không đánh lại nó đâu
Nhưng La Lam lại không ngừng, Nhâm Tiểu Túc đã bắt đầu chạy như điên về bên này
Người máy nano còn lại trong thân thể Nhâm Tiểu Túc điên cuồng hoạt động
Dường như do quá lâu không được khởi động nên khi những tiểu gia hỏa đáng yêu này cảm nhận được sự kêu gọi của đối phương thì như ăn mừng, vui sướng xao động trong cơ thể hắn
Chúng phấn đấu quên mình không ngừng lan tràn trong mạch máu Nhâm Tiểu Túc
Từng người máy bé nhỏ tạo thành một tổ hợp tổ ong bên ngoài thiếu niên, chớp mắt trở thành thiết giáp kiên cố nhất
Một màn này đối với người máy nano dài đằng đẵng, từ mạch máu truyền ra ngoài như một cuộc hành trình vĩ đại lại mạo hiểm
Thế nhưng một màn này thì rất nhanh trong mắt đám La Lam
Cứ như Nhâm Tiểu Túc đang chạy đua với bàn tay màu xanh kia vậy
Mà thời gian lại đứng về phía Nhâm Tiểu Túc
Trong con ngươi của Nhâm Tiểu Túc, quá trình thiết giáp xuất hiện chỉ xảy ra trong cái chớp mắt mà thiếu niên đã trở thành mãnh thú cường đại rồi
Trong quá trình Nhâm Tiểu Túc biến hình, vì hắn buông tay Chu Nghênh Tuyết ra nên thường xuân đã bắt đầu công kích hắn
Thế nhưng thường xuân chẳng thể xuyên qua thiết giáp chắc chắn
Ngay cả đạn cũng không bắn thủng thì không ngoa khi nói người máy nano là trợ lực lớn nhất của thiếu niên
Khi bàn tay màu xanh sắp chụp tới La Lam, hắn hưng phấn nhìn Nhâm Tiểu Túc vọt tới trước mặt mình
Sau đó quay người đối mặt với tất cả sóng to gió lớn
Lúc này, La Lam chỉ có thể thấy được bóng lực của thiết giáp
Nhân ảnh chẳng khác nào đang cất cánh vọt tới chỗ thường xuân
Hắc đao cứng rắn bổ ra, cắt bàn tay thành hai khúc
Lý Nhiên đứng từ xa nhìn một màn này, thì ra đây là lý do Chu Nghênh Tuyết cam tâm tình nguyện làm nha hoàn cho thiếu niên
Trong thời khắc nguy nan, thiếu niên mang tới cho người khác cảm giác an toàn không gì sánh được cùng sức mạnh kia
- Mau cứu họ
Nhanh lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc rơi xuống đất, quát to
Chu Nghênh Tuyết dẫn Lý Nhiên lao tới, thừa dịp thường xuân chưa kịp phản kích thì nhanh chóng hô với mọi người:
- La Lam, mau nắm lấy tay Lý Nhiên
Người phía sau nắm tay La Lam, lần lượt nắm tay nhau
Ở đây, trừ Chu Đào ra thì ai cũng là người thân kinh bách chiến
Họ vừa nghe xong liền hiểu ý Chu Nghênh Tuyết
Khó trách lúc trước Nhâm Tiểu Túc nắm tay nàng, thì ra là vì đối phương có năng lực không bị thường xuân công kích
Quân nhân Khánh thị dẫn La Lam chạy tới bên cạnh Chu Nghênh Tuyết, để La Lam nắm tay nàng rồi tới Chu Kỳ
Ngay sau đó đám quân nhân lần lượt nắm tay nhau, tổ trưởng thì nắm tay Chu Kỳ
Vào lúc này, nếu có người biết tác dụng của việc nắm tay Chu Nghênh Tuyết thì nhất định sẽ xông lên, cuối cùng tình cảnh sẽ vô cùng hỗn loạn
Thế nhưng Khánh thị thì khác, chỉ trong nháy mắt đã tạo thành đội ngũ hoàn chỉnh
Tổ trưởng trước, sau đó lần lượt là các binh sĩ Khánh thị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người quân nhân cuối cùng thậm chí còn không quên Chu Đào
Trong nháy mắt, mọi người nắm chặt tay nhau
Thường xuân tính tấn công họ nháy mắt mấy đi mục tiêu, Nhâm Tiểu Túc không liều chết với thường xuân nữa mà đi tới nắm tay Chu Đào:
- Đi mau, thừa dịp nó chưa kịp phản ứng thì mau chóng rời đi
Nếu đã tìm được La Lam thì nhiệm vụ của hắn xem như hoàn thành rồi, phải mau chóng rút lui
Một đám người đi trên dây leo chằng chịt, nắm tay nhau rồng rắn chạy trốn
Hình ảnh này muốn có bao nhiêu quỷ dị liền có bấy nhiêu quỷ dị…
La Lam ê răng nói:
- Đây là lần đầu tiên lão tử nắm tay nhiều người cùng chạy thế này đó
Không khác gì chơi trò chơi khi còn ở nhà trẻ cả…
Nhâm Tiểu Túc không trả lời, vì hắn phát hiện lần này mình đoạt quá nhiều “đồ ăn” của thường xuân nên có thể trong chốc lát nó không truy sát họ, có điều dây leo vẫn không ngừng đuổi theo
Bất kỳ lúc nào cũng có thể tấn công đám người!