Một hồi hạo kiếp theo việc Vương thị tới hàng rào 61 mà kết thúc
Người sống vui mừng, người đã chết sẽ nhanh chóng bị quên lãng
Khắp nơi trong hàng rào là trường xuân héo rũ
Nhưng nhánh dây leo màu xám khiến hàng rào 61 trông vui cùng tiêu điều, một phế tích nữa lại chứng minh cho sự diệt vong của nhân loại
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, mỗi việc quét dọn dây leo thô đã tốn rất nhiều thời gian rồi
Thế nhưng với Vương thị mà nói, tổn thất lớn nhất không phải cơ sở vật chất trong hàng rào mà là nhân khẩu
Đầu năm nay, tập đoàn nào cũng hiểu rõ con người mới là sức sản xuất lớn nhất
Lúc thường xuân tấn công hàng rào cũng không làm hư hại bao nhiêu cơ sở vật chất cả
Thậm chí điện lực vẫn như cũ, người bên trong có thể liên lạc với người bên ngoài
Chỉ là hệ thống điện lực không được bảo trì trong khoảng thời gian ngắn nên xảy ra chút trục trặc, có điều rất nhanh đã có điện dự phòng thay thế
Sau tai nạn này, về phần cứng thì hàng rào không bị tổn thất gì hết
Thế nhưng, hơn 100.000 người chết trong hàng rào là những người làm việc trong vô số các ngành nghề
Hiện tại tất cả đều mất cả rồi
ngành công nghiệp nặng là hạch tâm cho việc phát triển, thế nhưng không có công nghiệp nhẹ thì chất lượng cuộc sống sẽ đi xuống, thương nghiệp cũng dần xuống dốc
Nhâm Tiểu Túc dẫn theo đám Vương Phú Quý rời khỏi hàng rào
Trước họ quay về chỗ ở của mình, Chu Nghênh Tuyết còn đang hôn mê cần phải sắp xếp đàng hoàng
Vương Phú Quý đánh giá căn nhà nhỏ của Nhâm Tiểu Túc:
- Tiểu Túc, lúc trước ngươi ở đây à
Nhâm Tiểu Túc nghĩ:
- Cũng không phải, ta đi rất nhiều nơi
Lạc thành, hàng rào 73, hàng rào 74…
Vương Phú Quý suy nghĩ, những hàng rào này nghe rất quen tai
Dường như hắn từng đọc qua trên tạp chí rồi, ví dụ chuyện Đông Hồ ở hàng rào 73 sụp đổ, hàng rào 74 bị đạn hạt nhân nổ tung hay việc An Kinh tự và Hỏa Chủng đánh nhau ở hàng rào 63…
- Tiểu Túc, những nơi ngươi nói, trừ Lạc thành ra đều rất nguy hiểm nha…
Vương Phú Quý quan tâm nói:
- Ngươi không sao chứ
Nhâm Tiểu Túc an ủi:
- Yên tâm đi, gặp chuyện đều là người khác
Vương Phú Quý:
- …
Khương Vô:
- …
Tuy lời nói ra nghe nhẹ nhõm nhưng Vương Phú Quý cảm thấy Nhâm Tiểu Túc nhất định đã trải qua rất nhiều nguy hiểm
Hắn hỏi:
- Tiểu Túc, làm sao ngươi có thể sống sót sau khi bị lũ cuốn đi
Kể chúng ta nghe đi
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Sau khi bị trường mâu xuyên thủng bụng, ta được đại nhân vật Vương thị cứu
Họ tới Tây bắc là để đả thông thương lộ, khi ấy họ nói cho ta biết trường mâu ghim trúng khúc ruột thừa của ta… may mắn giúp nội tạng không bị tổn thương gì đáng kể…
- Ghim trúng… ruột thừa
Đám Vương Phú Quý bối rối, còn có chuyện này
Kỳ thật về sau Nhâm Tiểu Túc từng nghĩ tới một chuyện, khả năng cao việc trường mâu ghim trúng ruột thừa là do Nhan Lục Nguyên hứa nguyện
Thế nhưng sau đó Lục Nguyên đã gặp phải phản phệ thế nào
Hắn nhìn Vương Phú Quý:
- Đúng rồi, Lục Nguyên đâu
Nhâm Tiểu Túc nhìn tất cả mọi người nhưng không thấy Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ:
- Lão Vương, Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ đâu
Vương Phú Quý im lặng, đám Vương Vũ Tri quay đầu đi
Nhâm Tiểu Túc lần nữa hỏi:
- Lão Vương, ngươi trả lời ta
Lục Nguyên đâu, Tiểu Ngọc Tỷ đâu
- Là thế này…
Khương Vô giải thích:
- Khi lũ cuốn tới, chúng ta và Tiểu Ngọc Tỷ, Nhan Lục Nguyên không ở cùng một chỗ
Ta chỉ kịp dùng cành mai kéo lấy mọi người, nước lũ chảy rất xiết
Đảo mắt chúng ta đã bị cuốn ra xa, không kịp cứu hai người họ…
Trong lúc nói chuyện, Khương Vô cực kỳ áy náy
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc im lặng nửa ngày rồi nói:
- Khương Vô lão sư đã làm rất tốt rồi, không cần áy náy
Nói thật, còn nhiều người sống sót thế này đã khiến Nhâm Tiểu Túc có phần vui vẻ rồi
Hắn điều chỉnh tâm tình một chút rồi cười nói:
- Ta tin họ nhất định còn sống, chỉ là bây giờ không biết đang ở đâu thôi
Ta tin khi Nhan Lục Nguyên thấy được tin được đăng trên tạp chí sẽ tới hàng rào 61 ngay
Vương Phú Quý vội vàng cười nói:
- Đúng đúng đúng, tiểu tử Lục Nguyên kia rất cẩn thận, hắn nhất định có thể sống tiếp
Lúc ấy ta còn mơ hồ thấy được họ ở trên bờ, không bị nước lã cuốn đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có điều ta không thấy rõ nên không thể xác định được thôi
- Vậy Dương Tiểu Cận đâu
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Ta biết khi ấy nàng sẽ không sao vì nàng ở cách cơn lũ khá xa
Về sau các ngươi có gặp lại nàng không
Lão Vương khó khăn nói:
- Chúng ta không thấy Dương cô nương
Bất quá nếu nàng không sao thì sớm muộn gì cũng có một ngày hai người gặp lại
Bây giờ Nhâm Tiểu Túc còn chưa biết, sau khi hắn gặp chuyện không may, Dương Tiểu Cận đã bơi trong cơn lũ điên cuồng tìm hắn
Sau khi phát hiện hi vọng tìm kiếm mơ hồ thì quay lại đuổi giết kẻ thù
Cũng chính là siêu phàm giả đã dùng trường mâu đả thương Nhâm Tiểu Túc kia
Nàng cứng rắn đuổi đối phương tới quan ải, khiến cho đối phương cảm nhận được sự tuyệt vọng trước cái chết rồi mới hạ thủ
- Đúng rồi…
Nhâm Tiểu Túc nói lảng sang chuyện khác:
- Gần đây các ngươi làm gì, ta thấy lão Vương rất quen thuộc với quan quân Vương thị
Lúc này, tiếng đập cửa vang lên, Nhâm Tiểu Túc nhíu mày suy nghĩ, giờ này còn ai tới gõ cửa nhà hắn chứ
Vừa mở cửa ra liền thấy là đại lừa đảo tới cửa bái phỏng
Tên này cũng không khách khí, Nhâm Tiểu Túc vừa mở cửa lập tức chen vào, hắn thấy đám Vương Phú Quý thì vui vẻ nói:
- Ngươi chính là Vương Phú Quý, ta vừa nhận được tin từ cứ điểm 178 mới biết ngươi còn sống, thật đáng chúc mừng a
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày:
- Đại lừa đảo, ngươi tới đây làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Ta tới thăm ngươi thôi, không có gì không thể tới hả
Đại lừa đảo ngồi xuống một cái ghế, hạ quyết tâm cố thủ trong nhà
Nhâm Tiểu Túc bất đắc dĩ giới thiệu với đám Vương Phú Quý:
- Đây là một trong những người phụ trách tình báo của cứ điểm 178
Trước kia phụ trách tình báo tại Tông thị, sau khi Tông thị bị diệt thì tới Trung Nguyên
- Tiểu Túc…
Vương Phú Quý nghe vậy bỗng nghĩ tới gì đó:
- Ta nghe Trương Tiểu Mãn nói ngươi tham gia trận chiến kia, tự tay báo thù vì mọi người
Nhất định nguy hiểm lắm nhỉ
- Không nguy hiểm…
Nhâm Tiểu Túc cười nói
Với thiếu niên mà nói, tốt khoe xấu che, chuyện đã qua đâu cần để đám lão Vương lo lắng làm gì
Thuận tiện, Nhâm Tiểu Túc cũng liếc nhìn cảnh cáo đại lừa đảo, cảnh cáo hắn không được nói lung tung
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng đại lừa đảo không thèm để ý, hắn xen vào:
- Các ngươi không biết đâu
Trận chiến khi ấy có thể nói là kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu
Tất cả binh sĩ ở cứ điểm 178 của chúng ta đều tâm phục khẩu phục Nhâm Tiểu Túc
Tần Sanh ở bên cạnh nghe lén, hai mắt đột nhiên sáng lên
Rốt cục những người này cũng nhắc tới chuyện hắn muốn nghe nhất ròi
Lúc trước quan hệ của Nhâm Tiểu Túc và cứ điểm 178 cũng mơ hồ như với Kỵ Sĩ vậy
Bây giờ có thể xác minh được rồi.