Đệ Nhất Danh Sách

Chương 617: Phát Triển





Nhâm Tiểu Túc nhìn đám Vương Vũ Tri, không thể không nói, đám học sinh này trông thành thục hơn nhiều so với mấy tháng trước
Làn da đen, thân thể cường tráng hơn, nụ cười càng thêm tự tin chói mắt, không còn khí chất học sinh trói gà không chặt nữa
Phải biết, trước kia họ đều là một đám học sinh chỉ biết đọc sách, chuẩn bị thi đại học
Ngay cả Vương Đại Long cũng ổn trọng hơn rất nhiều
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Các ngươi thay đổi rất nhiều
Lão Vương bên cạnh cười nói:
- Vậy cũng đúng, lúc đầu chúng ta đụng phải thổ phỉ, may mà có Khương Vô và đám Vương Vũ Tri cùng một ít người máy nano ngươi cho họ mà đánh cho đám thổ phỉ kêu cha gọi mẹ
Đây cũng là lý do ta dám đem hàng hóa tới Tây bắc bán
- Được rồi…
Nhâm Tiểu Túc vỗ vai Vương Vũ Tri, cười nói:
- Có thể đánh bại được thổ phỉ chứng tỏ năng lực không chế người máy nano của các ngươi tốt lên rồi nhỉ
Vương Vũ Tri đáp:
- Ta không cảm thấy việc điều khiển chậm nữa, việc chậm trễ nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được
Tuy vẫn còn người điều khiển chậm nhưng ta cảm thấy rất nhanh tỷ lệ đồng bộ của họ sẽ tăng lên nhanh thôi
Nhâm Tiểu Túc gật đầu, xem ra chân tướng đúng như hắn nghĩ
Sở dĩ Lý thị dám để những lưu dân có tỷ lệ đồng bộ cao đi chịu chết cũng vì họ có thể thông bao việc rèn luyện mà năng cao khả năng điều khiển người máy nano
Đương nhiên, điều này cũng nói rõ những lưu dân kia chỉ là bia đỡ đạn của Lý thị mà thôi
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Lúc đánh thổ phỉ có sợ không
- Sợ chứ…
Một nam sinh nói:
- Nhưng nghĩ tới những việc ngươi làm vì chúng ta, ngươi không sợ, chúng ta cũng không thể sợ
Hơn nữa chúng ta còn phải bảo vệ mọi người
Nhâm Tiểu Túc nhìn đối phương một cái, lại nhìn ánh mắt người này thủy chung dính chặt trên người một nữ sinh thì chọc ghẹo:
- Bảo vệ mọi người hay là bảo vệ người nào đó
Mọi người cười vang, xem ra chuyện của đôi tình nhân này đã sớm không phải bí mật gì
Điều này cũng bình thường thôi, có câu gọi là hoạn nạn thấy chân tình
Những thiếu nam thiếu nữ này cùng nhau trải qua vô số khốn cảnh và tuyệt vọng, tất nhiên sẽ có lúc nảy sinh tình cảm
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc lại hỏi:
- Các ngươi còn đọc sách không
- Còn…
Vương Vũ Tri đáp:
- Lúc còn ở trong núi, mọi người tính sẽ sống cuộc sống không tranh quyền thế, không đau khổ
Thế nhưng Phú Quý thúc cảm thấy chúng ta không được học tiếp là chuyện rất đáng tiếc
Vì thế mới dẫn chúng ta xuống núi, muốn làm ăn kiếm chút tiền
Nhìn thử xem Tây bắc có trường học cho chúng ta học cao hơn không
Nhâm Tiểu Túc bừng tỉnh, lão Vương cũng có thể suy nghĩ được như vậy thì tốt quá rồi
Hắn cảm thấy lão Vương làm rất đúng
Thừa dịp Nhâm Tiểu Túc nói chuyện phiếm với đám học sinh, đại lừa đảo lôi lão Vương tới xem bói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn hỏi lão Vương:
- Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi
Vương Phú Quý cười đáp:
- 46
- Vậy ngươi nhỏ hơn ta một chút
Năm nay ta 52 tuổi, chúng ta gần bằng tuổi nhau thì ta gọi ngươi là lão đệ được chứ
Đạo lừa đảo cười cười, lôi kéo cánh tay Vương Phú Quý nói
Vương Phú Quý cũng không từ cự tuyệt, đại lừa đảo nói tiếp:
- Ta nhìn tay ngươi, thấy được ngươi có một người con trai khi ngươi bước vào tuổi trung niên, hẳn lúc đó là 32 tuổi, đúng không
Vương Phú Quý kinh ngạc:
- Làm sao ngươi biết
- Ha ha…
Đại lừa đảo chỉ vào lá cờ ghi mấy chữ Thần Toán Tử của mình:
- Ta là thầy bói, biết là đúng thôi
Những chuyện này có viết hết trên tay ngươi
- À, thì ra là đại sư, thất kính thất kính…
Vương Phú Quý có chút khó hiểu:
- Cơ mà, không phải ngài là nhân viên tình báo à
- Khục khục, công tác tình báo chỉ là nghề phụ thôi…
Đại lừa đảo giải thích:
- Thầy bói mới là nghề chính của ta
- Vậy lão ca xem giúp ta một chút, coi mệnh nửa đời sau của ta thế nào
Vương Phú Quý hỏi
Đại lừa đảo nói Vương Phú Quý có một đứa con tuổi trung niên đã khiến Vương Phú Quý tin tưởng
Bấy giờ, đại lừa đảo lại vuốt râu, cười nói:
- Tương lai của ngươi cũng không quá tốt
Trung Nguyên là đất hưng thịnh với ngươi
Nếu muốn nửa đời sau hiển hách, ngươi phải đi về phía bắc
Thế nhưng phương bắc cũng không phải hướng tốt nhất
Tốt nhất là Tây bắc a
Vương Phú Quý suy nghĩ một chút, tới Tây bắc sao
Nếu Nhâm Tiểu Túc là Thiếu soái ở đó, Phú Quý còn có thể không phú quý sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đại lừa đảo nói tiếp:
- Chữ Vương rất đặc biệt trong phong thủy
Chữ Vương này dần trở nên quá tầm thường
Ban đầu vốn họ của vương dã, thế nhưng bị quá nhiều người dùng nên khí thế của nó đã suy yếu
Thế nhưng ngươi thay đổi một chút, phải ghép thêm từ Ngọc nữa
Như vậy mới hợp với tên Phú Quý của ngươi
Bằng không họ của ngươi không ép được tên của ngươi đâu
Ngươi biết nơi nào nhiều ngọc không
Là Tây bắc đó…
Tới chỗ này, đại lừa đảo đã bắt đầu nói hươu nói vượn
Dù sao tâm tư của hắn là để đám Vương Phú Quý tới Tây bắc mà
Một nhà Vương Phú Quý tới Tây bắc, Nhâm Tiểu Túc còn ở lại Trung Nguyên sao
Sẽ không
Nếu như không thuyết phục được Nhâm Tiểu Túc thì thuyết phục Vương Phú Quý vậy
Kế tiếp, chờ Vương Phú Quý tới Tây bắc, bên đó đã sớm chuẩn bị xong một lượng lớn hàng hóa
Vương Phú Quý nhận đống hàng hóa này không cần trả tiền lời, sẽ được nhận với giá gốc luôn
Nói thật, khoáng sản ở cứ điểm 178 tài đại khí thô, căn bản không thiếu chút đồ này
Hai người cứ thế tán dóc, đại lừa đảo tiếp tục khoác lác:
- Nhớ khi ta còn trẻ, dựa vào tài coi bói này mà nhận được sự yêu thích của vô số tiểu cô nương đó
Đây là độc chiêu của ta a
Vương Phú Quý cười nói:
- Vậy diễm phúc của ngươi thật sâu, khi còn trả chắc phong lưu lắm nhỉ
- Không có…
Đại lừa đảo lắc đầu:
- Nghề của chúng ta không được phát sinh tình cảm với khách hàng
Nhâm Tiểu Túc ngồi bên cạnh nghe nửa ngày, Nhâm Tiểu Túc cười lạnh:
- Thế nào, nghe sao giống làm nghề mai táng vậy
Đại lừa đảo:
- ??
Nhâm Tiểu Túc nói với Vương Phú Quý:
- Đừng nghe hắn thổi phồng, cái gì là công tác tình báo là nghề phụ chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn dựa vào ngành tình báo này mà biết được Vương Đại Long bao nhiêu tuổi, đúng chưa
Hoặc chỉ cần hỏi Trương Cảnh Lâm là biết
Sau đó hắn lại hỏi tuổi của ngươi, rồi dùng tuổi của ngươi trừ đi là ra tuổi Vương Đại Long
Vương Phú Quý như bừng tỉnh đại ngộ, đại lừa đảo ngồi bên cạnh đó thở hổn hển:
- Thiếu soái không thể tùy tiện hất đổ bát cơm người khác chứ
- Được rồi…
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Ta biết ngươi lừa hắn để làm gì, chẳng phải là muốn kêu ta về Tây bắc sao
Nhưng ta vẫn là nói câu kia, kỳ thật ta rất cám ơn mọi người coi trọng ta
Nếu các ngươi cảm thấy ta phù hợp mà ngày nào đó ta chuẩn bị tâm lý tốt sẽ trở về, thế nhưng không phải hiện tại
Đại lừa đảo mặt mày hớn hở:
- Có lời này của ngươi là được rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.