Quân nhân được Dương Tiểu Cận “quan tâm” vừa vặn là kẻ quấy rối Lạc Hinh Vũ nhiều lần nhất
Vì thế Nhâm Tiểu Túc đoán, chẳng lẽ Dương Tiểu Cận muốn giúp Lạc Hinh Vũ
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc cho rằng Dương Tiểu Cận là người không quan tâm tới chuyện người khác
Không ngờ nàng ấy lại không nhìn được việc Lạc Hinh Vũ bị quấy rối, có thể do nàng ấy cũng là nữ nhân
Mọi người đều chỉ xem náo nhiệt
Họ muốn biết Dương Tiểu Cận và quân nhân nọ có nảy sinh xung đột không
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Hứa Hiển Sở, kết quả phát hiện Hứa Hiển Sở chỉ cau mày mà không ngăn cản
Dường như hắn ta cũng cảm thấy đám quân nhân này quá mức rồi
Mà những quân nhân khác chẳng có ai đứng ra nói chuyện cho quân nhân nọ
Chuyện này đã đủ để biết đám tư quân có đoàn kết hay không rồi
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không định sẽ khách khí với đám người này
Hắn đi tới bên cạnh rút khẩu súng bên hông đối phương ra
Thời điểm đám quân nhân bỏ chạy cảm thấy súng ống quá nặng nên vứt súng trường đi, chỉ chừa lại súng lục
Gã quân nhân kia lạnh lùng nói:
- Ngươi có biết, cướp đoạt súng ống của binh sĩ tội danh nặng thế nào không
Dương Tiểu Cận bình tĩnh đáp:
- Ngươi lại uy hiếp ta, khả năng mạng ngươi không giữ được đâu
Nghe vậy, Nhâm Tiểu Túc không nhịn được muốn vỗ tay khen ngợi Dương Tiểu Cận, đúng là một cô nương sát phạt quyết đoán…
Khi hắn lấy súng của đối phương
Gã quân nhân dằn tay phải ở bên hông, muốn ngăn cản hành động của Nhâm Tiểu Túc
Có điều hiện tại khí lực Nhâm Tiểu Túc lớn đến mức tên quân nhân không ngờ được
Vì thế hắn cứng rắn nạy từng ngón tay gã quân nhân ra
Nếu không phải gã buông tay ra kịp thời, khả năng cao Nhâm Tiểu Túc sẽ bẻ gãy tay hắn luôn…
Đây là súng a
Rốt cuộc Nhâm Tiểu Túc cũng có thể quang minh chính đại cầm nó trong tay
Từ khi hắn có được kỹ năng súng ống cao cấp vẫn chưa có cơ hội dùng thử
Quân nhân bị lấy mất súng nói:
- Trừ cầm súng ra ngươi còn biết làm cái gì nữa đâu
- Băng đạn đâu
Nhâm Tiểu Túc hỏi
- …
Gã quân nhân câm nín:
- Ở trong túi áo bên trái
Hắn mặc kệ Nhâm Tiểu Túc soát người, cười lạnh nói với Dương Tiểu Cận:
- Dù ngươi cướp súng cho hắn thì một tên lưu dân như hắn biết cách dùng sao
Những người khác cũng cho rằng lời quân nhân này nói chẳng có gì sai
Chỉ có Dương Tiểu Cận trông thấy cách cầm súng của Nhâm Tiểu Túc mà không khỏi cau mày
Trong nhóm người này, không nghi ngờ gì nữa, Dương Tiểu Cận là người am hiểu súng đạn nhất
Bằng không cung điện cũng không đánh giá kỹ năng của nàng là cao cấp
Cho nên khi đám người này thấy Nhâm Tiểu Túc không biết dùng súng thì Dương Tiểu Cận phát hiện ra tư thế cầm súng của Nhâm Tiểu Túc rất thuần thục
Thậm chí góc độ của cánh ta cũng cực kỳ thích hợp để ngắm bắn bất kỳ lúc nào
Đây không phải một người lần đầu dùng súng
Những người khác nhìn không ra, thế nhưng Dương Tiểu Cận thì khác
Bất quá Dương Tiểu Cận không nghi ngờ quá lâu, chỉ nói với gã quân nhân:
- Cút
Có thể nói bị cướp súng là sỉ nhục lớn nhất của quân nhân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sắc mặt gã quân nhân kia xanh mét đi qua một bên
Hứa Hiển Sở thấy chuyện đã được giải quyết thì nói:
- Tiếp tục di chuyển, chúng ta phải tìm được nơi cắm trại trước khi trời tối
Hứa Hiển Sở không muốn dính vào mấy chuyện lộn xộn này
Trong đầu Hứa Hiển Sở chỉ còn chuyện của Cảnh Sơn, còn lại hắn không quan tâm
Trên đường đi, binh sĩ phân rõ cảnh giới với Lạc Hinh Vũ, Dương Tiểu Cận và Nhâm Tiểu Túc
Hai bên cách nhau rất xa
Bất quá Nhâm Tiểu Túc đang suy nghĩ một vấn đề
Nếu Dương Tiểu Cận không chỉ giúp Lạc Hinh Vũ như thế mà còn muốn kéo nàng ra rời khỏi đây, chỉ sợ hắn sẽ phải buông tha cho liên minh lâm thời này
Lúc này, Lạc Hinh Vũ nói với Dương Tiểu Cận:
- Cám ơn ngươi đã giúp ta, hi vọng con đường phía trước chúng ta sẽ đồng tâm hiệp lực cùng nhau rời khỏi Cảnh Sơn
Có điều Nhâm Tiểu Túc thấy rõ Dương Tiểu Cẩn sững sờ một chút
Sau đó nói với Lạc Hinh Vũ:
- Ta không phải đồng đội của ngươi
Trước tiên ngươi trả tiền cho ta trước đã
Lạc Hinh Vũ nghẹn nửa ngày, nàng móc 10.000 đồng ra đưa cho Dương Tiểu Cận:
- Lúc trước ngươi đưa ta 5000 đồng, hiện tại ta gửi ngươi 10.000 đồng coi như cảm tạ
Dương Tiểu Cận bình tĩnh ừ một tiếng, tiện tay đút tiền vào túi quần, không có nửa điểm khách khí
Lạc Hinh Vũ thấy Dương Tiểu Cận nhận tiền thì cười rộ lên:
- Vậy trên đường đi ngươi sẽ giúp ta đúng không
- Ta muốn uốn nắn đám người đó
Dương Tiểu Cận nói với Lạc Hinh Vũ:
- Ta không nghĩ sẽ giúp người rời khỏi Cảnh Sơn
Ta chỉ có thể bảo đảm sẽ giúp ngươi chết có tôn nghiêm
Lạc Hinh Vũ:
- ..
Nhâm Tiểu Túc nghe như vậy liền hiểu rõ ý của Dương Tiểu Cận
Nàng chỉ cam đoan không để Lạc Hinh Vũ bị đám tư quân kia xâm phạm mà thôi
Còn về sống hay chết nàng không quá quan tâm…
Kỳ thật Lạc Hinh Vũ cũng thật đáng thương, chủ động rời khỏi hàng rào
Kết quả bây giờ một người tin tưởng cũng chẳng có
Phía trước có một ngã ba, đây là hai con đường núi, phân biệt thành hai hướng
Nơi này cây cối rậm rạp che khuất bầu trời
Thậm chí mọi người còn không phân biệt được hướng đông nữa, vì thế cũng không rõ đường nào dẫn tới Cảnh Sơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hứa Hiển Sở quay đầu hỏi Nhâm Tiểu Túc:
- Chúng ta đi đường nào
Lúc này Nhâm Tiểu Túc nghe âm thanh thông báo của cung điện:
“Nhiệm vụ: Chỉ đường.”
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát rồi nói:
- Bên trái
“Nhiệm vụ hoàn thành: Thưởng 1 điểm nhanh nhẹn.”
Nhâm Tiểu Túc cảm nhận cơ bắp trên người mình lần nữa nhỏ lại
Rốt cuộc hắn cũng xác nhận được sức mạnh có thêm tốc độ chẳng khác nào cường hóa cơ bắp
Nếu chỉ tăng một trong hay sẽ không ổn
Thời điểm này, gã quân nhân bị đoạt thương lạnh lùng lên tiếng:
- Không phải ngươi nói chưa từng đi qua nơi này mà
Ta nhớ ngươi bảo ngươi ẩn núp trong hẻm núi vài ngày rồi quay về
Sao ngươi biết đường
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
- Ta không biết đường
Hứa Hiển Sở:
- ..
Dương Tiểu Cận:
- ..
Mọi người đồng loạt câm nín
Không biết đường ngươi còn chỉ đường làm gì
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không thấy có áp lực tâm lý gì cả
Cung điện chỉ giao nhiệm vụ là chỉ đường, cũng đâu nói chỉ đường nào
Dù sao biết hay không thì chỉ cũng xong việc thôi
Nhâm Tiểu Túc đúng thật không biết đường, nhưng hắn vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ
Hứa Hiển Sở chần chần chờ một chút:
- Vậy sao ngươi chỉ bên trái
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Tuy ta không biết đường nhưng ta biết Cảnh Sơn ở bên trái chúng ta…
- Đi…
Hứa Hiển Sở gật đầu:
- Vậy chúng ta đi bên trái, ngươi thấy nơi nào thích hợp cắm trại thì nói ta biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ở nơi hoang dã mà cần ra quyết định, Hứa Hiển Sở đã có thói quen hỏi ý kiến Nhâm Tiểu Túc
Sự thật cũng chứng minh, bình thường ý kiến của Nhâm Tiểu Túc không sao
Dọc đường này hắn thấy cây tùng sẽ leo lên hái một ít quả tùng cùng lá thông
Những người khác đều không biết hắn làm vậy để chi
Hái quả tùng có thể hiểu được, thứ này dùng để ăn
Có điều hái lá thông làm gì nhỉ
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc ép đám lá thông ra một loại chất lỏng màu xanh
Sau đó dùng lưỡi liếm sạch không còn chút nào, lại nói với người khác:
- Không muốn chết khát có thể học theo ta
Không ít người chần chờ chẳng biết nên học không
Kết quá Dương Tiểu Cận và Hứa Hiển Sở không nói hai lời leo lên cây làm theo.