Đệ Nhất Danh Sách

Chương 621: Đóa Hoa





Trên thảo nguyên rộng lớn này, du mục đấu đá lẫn nhau là chuyện cực kỳ bình thường
Dù là nền văn minh trước tai biến cũng khó lòng cải biến tập tính của nhóm dân tộc này
Đại bộ tộc có tả hữu vương, lại cấp đất phong nhỏ cho họ, dùng cái này để khống chế được toàn thảo nguyên
Bất quá vì thảo nguyên quá rộng lớn nên thỉnh thoảng sẽ có kiêu hùng chân chính xuất hiện, sau đó lật đổ thế lực đã được người đi trước tạo ra này
Hassan chứng kiến hết thảy tình cảnh về cuộc chiến giữa đàn sói và Gomud
Khi hắn nghe tiếng sói tru lần nữa thì không còn sợ hãi gì nữa, ngược lại trong lòng còn có phần kích động
Thực lực chủ nhân nhà hắn bày sờ sờ ra đó, đã vượt qua đẳng cấp những anh hùng trên thảo nguyên từ trước tới giờ
Đây là lực lượng của thần linh
Đàn sói nghe lệnh Nhan Lục Nguyên rời đi
Ngựa còn lại trên chiến trường được Hassan kéo về bộ lạc
Ngựa biến dị là phương tiện giao thông chủ yếu trong thảo nguyên mà gia súc là công cụ để kéo vật nặng
Lúc đàn sói tập kích đám người kia, Nhan Lục Nguyên đã dặn dò chúng không được tổn thương ngựa và gia súc
Hiện tại điều này lại trở thành thần tích trong mắt Hassan
Chung quy sói cũng là động vật ăn thịt, trừ thần linh ra thì ai có thể khiến đàn sói buông tha cho con mồi đã dâng tới miệng
Trên đường quay về Nhan Lục Nguyên một mực im lặng, mãi tới khi tới bộ lạc thì Tiểu Ngọc Tỷ lên tiếng;
- Ta không nên phản bác mệnh lệnh của ngươi trước mặt người khác
Thần sắc Tiểu Ngọc Tỷ có phần ảm đạm
Nàng theo Nhan Lục Nguyên tới thảo nguyên, biết rõ Nhan Lục Nguyên muốn làm gì
Thống nhất thảo nguyên chỉ là bước đầu tiên mà thôi
Nàng không cách nào cản Nhan Lục Nguyên cả, dù muốn cũng chẳng có lý do để cản
Vì thế dứt khoát đứng sau lưng Nhan Lục Nguyên yên lặng quan sát hết thảy
Tiểu Ngọc Tỷ hiểu rõ, thiếu niên đi bên cạnh nàng hiện giờ không còn là Lục Nguyên, em trai nàng nữa mà là thủ lĩnh của một bộ lạc
Tương lai còn có thể là thủ lĩnh của rất nhiều bộ lạc
Cuối cùng sẽ ngồi lên ngôi vương của hắn, thống nhất cả thảo nguyên
Cho nên, có lẽ nàng và hắn sẽ không thể giống như trước, muốn nói gì thì nói
Chỉ là… Tiểu Ngọc Tỷ không muốn thấy thiếu niên từng thiên chân vô tà như thế rơi vào vực sâu tăm tối mà thôi
Bất quá sau khi Tiểu Ngọc Tỷ nói xong, mặt Nhan Lục Nguyên bỗng giãn ra:
- Tiểu Ngọc Tỷ, may mà có ngươi
Gió lại nổi lên, thổi áo choàng của Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ bay phấp phới
Nhan Lục Nguyên nói trong gió:
- Kỳ thật, có đôi khi ta rất hi vọng hắn ở đây
Nếu có hắn, việc thống nhất thảo nguyên sẽ rất dễ
Bất quá ta biết hắn không có ý nghĩ này, từ trước tới giờ ca ca không phải người có dã tâm
Hắn chỉ muốn bảo vệ tốt người bên cạnh mà thôi
Tiểu Ngọc Tỷ yên lặng lắng nghe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Dù ca ca có thừa nhận không thì trong lòng ta, hắn luôn là người tốt
Hôm nay Tiểu Ngọc Tỷ cản ta là đúng
Vừa rồi ta đang nghĩ, nếu hắn còn sống nhất định chán ghét dáng vẻ bạo ngược này của ta…
Nhan Lục Nguyên thở dài
- Sẽ không…
Tiểu Ngọc Tỷ lắc đầu, nhẹ giọng nói:
- Ngươi là người quan trọng nhất của Tiểu Túc
Dù ngươi rơi vào vực sâu, hắn cũng sẽ lôi ngươi ra
- Ừ
Tiểu Ngọc Tỷ rất quan trọng với Nhan Lục Nguyên, chỉ có Tiểu Ngọc Tỷ mới giúp hắn tỉnh táo lại
Cùng ngày, Nhan Lục Nguyên đứng trên đồi cỏ nhìn về phía phương nam từ hoàng hôn tới khi đêm xuống, từ đêm tối tới lúc bình minh
Hassan nhiều lần rời khỏi lều vải nhìn bóng lưng cô độc của chủ nhân nhà mình
Chung quy hắn cảm thấy chủ nhân có chút cô đơn
Buổi sáng, Nhan Lục Nguyên quay lại lều vải thì thấy một thiếu nữ ngồi chồm hổm trong lều vải của mình
Nhan Lục Nguyên nghi ngờ hỏi:
- Ngươi là con gái của Hassan
Cô nương kia nhút nhát nói:
- Cha kêu ta tới hầu hạ ngươi
Nhan Lục Nguyên bất đắc dĩ cười:
- Ra ngoài đi, ta có tay chân, không cần ai hầu hạ cả
Đúng rồi, tên của ngươi là gì
- Kỳ Kỳ Cách…
Tiểu cô nương nhút nhát e lệ đáp:
- Nghĩa là một đóa hoa
- Bao nhiêu tuổi
Nhan Lục Nguyên hỏi
- 13 tuổi, còn 3 tháng nữa là 14 tuổi…
Kỳ Kỳ Cách đáp
Nhan Lục Nguyên gật đầu:
- Ta nhớ rồi, hiện tại đi tìm mẹ ngươi đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng khi Nhan Lục Nguyên chuẩn bị nằm xuống nghỉ ngơi thì Kỳ Kỳ Cách bưng một chậu nước ấm cùng một cái khăn bông vào
Nàng cầm khăn bông thấm nước ấm, muốn lau mặt cho Nhan Lục Nguyên
Nhan Lục Nguyên hiếu kỳ:
- Ngươi không sợ ta à
- Cha nói ngươi là thần linh bảo vệ bộ lạc, không cần sợ…
Kỳ Kỳ Cách nói
Nhan Lục Nguyên có phần sửng sốt, không phải vì Hassan nói hắn là thần linh mà vì hai chữ bảo vệ này
Ngữ khí Nhan Lục Nguyên chậm lại:
- Ta không phải thần linh, chỉ là người bình thường giống ngươi thôi
- Nhưng ngươi có thể ra lệnh cho đàn sói, điều khiển hùng ưng…
Kỳ Kỳ Cách nói:
- Hơn nữa, mấy cô gái khác trong bộ lạc đều nói… ngươi rất đẹp trai…
Nói tới nửa câu sau, âm thanh Kỳ Kỳ Cách ngày càng nhỏ
Nhan Lục Nguyên thật sự không giống nam nhân trong bộ lạc của họ
Làn da của hắn không thô ráp vì nắng, khiến tướng mạo càng thêm tinh xảo
Cho nên rất nhiều cô nàng đều nói, chỉ có thần linh mới đẹp được như vậy
Tiểu Ngọc Tỷ cũng từng nói với Nhan Lục Nguyên việc này, Nhan Lục Nguyên chỉ nghĩ là do dân du mục đã lâu chưa thấy người Trung Nguyên mà thôi…
Kỳ Kỳ Cách thấy Nhan Lục Nguyên không nói gì thì có phần nóng nảy:
- Ta có thể chải đầu, giặt đồ, nấu cơm cho ngươi
Cha kêu về sau ta sẽ ở trong lều của ngươi
Nói… nói sau này ta là người của ngươi
Nếu ngươi đuổi ta đi ta sẽ rất mất mặt
Nhan Lục Nguyên sợ run nửa ngày, cái tập tục quái quỷ gì thế này?
Sau đó lại bật cười:
- Vậy ngươi chải đầu cho ta đi
Bất quá không cần mỗi ngày đều ở trong lều của ta đâu
Buổi sáng chỉ cần bưng nước ấm tới rồi quay về lều với mẹ ngươi đi
- Buổi tối không cần tới hả…
Giọng Kỳ Kỳ Cách dần nhỏ lại
Nói thật, nàng vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng a
- Không cần…
Nhan Lục Nguyên cười tủm tỉm
Bấy giờ Kỳ Kỳ Cách ngồi sau lưng Nhan Lục Nguyên, cầm khăn ướt lau tóc cho hắn một cách cẩn thận
Im lặng hồi lâu, nàng lại không nhịn được mà lên tiếng:
- Ngươi không nguy hiểm như ta tưởng
Hôm qua mọi người nói ngươi kêu đàn sói giết rất nhiều người, kẻ địch còn nhiều hơn người trong bộ lạc chúng ta nữa
Cơ mà Tiểu Ngọc Tỷ nói ngươi là người tốt, bảo chúng ta không cần sợ ngươi
Trước đó Kỳ Kỳ Cách nói dối, thật ra khi Hassan kêu nàng tới lều Nhan Lục Nguyên hầu hạ nàng rất sợ
Chỉ là bây giờ không còn sợ nữa thôi
Nhan Lục Nguyên không trả lời Kỳ Kỳ Cách
Kỳ Kỳ Cách lại tiếp tục líu ríu:
- Nếu ta chỉ cần tới đây vào sáng sớm chải đầu cho ngươi thì ban ngày ta vẫn có thể cùng những người khác đi hái nấm cùng với những người khác
Nhan Lục Nguyên khó hiểu hỏi:
- Hái nấm
- Là ra ngoài hái một tí nấm có thể ăn được đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kỳ Kỳ Cách giải thích:
- Bằng không chỉ có thể uống sữa mẹ hoặc nhịn đói thôi… Cha nói sau trận bão tuyết kia có rất nhiều gia súc đã chết, chúng ta không còn nhiều thức ăn nữa
Phải đợi sang năm chúng mới sanh lứa mới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.