Đệ Nhất Danh Sách

Chương 635: Là Ngươi!




Nghe Nhâm Tiểu Túc nói xong, Giang Tự cũng hứng thú hơn:
- Người máy nano này đi đâu mà tìm, phải biết Lý thị và Dương thị đã bị diệt rồi
- Khánh thị a…
Nhâm Tiểu Túc nói như lẽ đương nhiên:
- La Lam nói Khánh thị đã nghiên cứu và phát minh thành công người máy nano
Hiện tại đã đưa vào sử dụng rồi
- Ta biết rồi…
Giang Tự nói
Khánh thị cũng không xem việc này là bí mật gì
Lúc trước tạp chí hi vọng cũng từng đăng qua tin này
Chuyện này mọi người đều biết
Hiện tại Khánh thị thâu tóm hai nhà kia, sở hữu người máy nano cũng chẳng phải bí mật gì
Dù sao cũng là giúp binh lính bình thường gia tăng thể năng
Hơn nữa, hiện tại Khánh thị cũng chưa phổ cập người máy nano với quy mô lớn
Một mặt là sản lượng không đủ, hai là sợ binh sĩ ỷ lại thứ đồ chơi này
Sau khi sở hữu người máy nano, rất nhiều mục huấn luyện sẽ trở nên dễ dàng hơn với binh sĩ
Khánh Chẩn cho rằng, điều quan trọng nhất trong quân đội không phải sức mạnh mà là ý chí, tinh thần không được suy sụp
Cho nên, Lý thị và Dương thị xem thứ này như bảo bối nhưng đối với Khánh Chẩn thì chẳng khác nào một thứ công cụ bình thường cả
Có lẽ, một khi chiến tranh tới, Nhâm Tiểu Túc hẳn sẽ thấy rất nhiều chiến binh nano trong quân đội của Khánh thị
Hẳn là sắp tới hắn cũng không cần liệp sát chiến binh nano nữa…
Giang Tự hỏi tiếp:
- Cho nên, hiện tại chỉ có Khánh thị nắm giữ kỹ thuật sản xuất người máy nano thôi à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ:
- Chỉ mới đưa vào hoạt động thôi
Nếu ngươi cần ta sẽ xin Khánh thị một tí cho ngươi
- Không cần
Giang Tự lắc đầu cười
- Tại sao
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ:
- Chẳng lẽ ngươi không muốn đi đứng bình thường à
- Không phải…
Giang Tự giải thích:
- Ai mà muốn bản thân bị tật đâu
Rất nhiều người khâm phục ta vì cái chân này đấy
Thế nhưng ta tình nguyện thế nhân không ai phục cũng muốn bản thân được đi đứng như người bình thường
- Vậy ngươi nghĩ gì về Khánh thị
Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Không có…
Giang Tự lắc đầu:
- Ngược lại trong các tập đoàn, Khánh thị là một trong những tập đoàn ta thích nhất
Đương nhiên, các tập đoàn trong thiên hạ này cũng chẳng khác gì nhau
- Vậy vì sao ngươi không muốn lấy người máy nano từ Khánh thị
Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Vì ta phải ghi lại sự thật, không thể nhận thứ mà tập đoàn gửi tặng
Huống hồ Dương thị và Lý thị đã chứng minh người máy nano có thể điều khiển con người
Tỷ như chuyện người máy nano bị điều khiển mà phá hủy hàng rào 88 đấy…
Giang Tự nói:
- Dù Khánh thị không khống chế ta đi nữa, sao ta có thể chứng minh cho cả thế giới biết những tin ta đưa là sự thật chứ
Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn cả người
Đối phương chỉ vì ghi lại sự thật mà dù chân bị phế cũng quyết tâm kiên trì
Vì muốn tin tức đưa ra đủ tin cậy nên dù có cơ hội chữa lành chân cũng chẳng muốn chữa
Đại khái đây cũng là lý do mà mọi người khâm phục Giang Tự
Có ít người thật sự nguyện ý dùng cả đời của mình để duy trì nguyên tắc bản thân đặt ra
Thế nhưng người như vậy rất ít, ít tới mức trên đầu họ như gắn thêm hào quang vậy
Cho nên, nếu trên đời chỉ có Khánh thị sở hữu người máy nano
Dù Nhâm Tiểu Túc tình nguyện lấy đưa cho Giang Tự thì đối phương cũng không chịu sử dụng
Giang Tự vỗ vai Nhâm Tiểu Túc:
- Ngươi cũng là một phần của sự thật
Ít nhất khi ngươi trở thành Tư lệnh của cứ điểm 178 trong tương lai
Ta có thể ghi lại Tư lệnh thứ 7 của cứ điểm 178 có bộ dạng gì
Chắc ngươi không ý thức được, ngươi cũng sẽ trở thành một phần của lịch sử, không bị quên lãng trong dòng chảy của thời gian
- Sự thật quan trọng như thế à
Nhâm Tiểu Túc thấp giọng hỏi:
- Nếu mọi người không quan tâm tới sự thật thì sao
Giang Tự cười ha hả, tiếp tục đi tới nhà ăn:
- Đó là chuyện của họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy Nhâm Tiểu Túc khâm phục Giang Tự nhưng khi ăn cơm trưa hắn cũng không khách khí
Giang Tự trợn mắt há mồm nhìn Nhâm Tiểu Túc ăn no, mà thiếu niên thì vỗ bụng hỏi ngày mai có được ăn tiếp không
Giang Tự nói rằng hắn sẽ không tới trường cho tới tiết tiếp theo…
Đầu bếp nhìn mà choáng váng, thầm nghĩ lão sư Giang Tự thật lương thiện, còn mời sinh viên nghèo khó ăn cơm…

Buổi tối, Nhâm Tiểu Túc lặng yên không tiếng động rời khỏi thư viện
Kiểm tra xong, hắn rời khỏi trường
Đi qua tầm 10 con đường, tới một tòa nhà bí ẩn
Đây là chỗ hẹn ăn tối mà Tần Sanh đã chuẩn bị
Lúc vừa vào hàng rào, Tần Sanh đã hẹn Nhâm Tiểu Túc ăn cơm tối cùng Hứa Khác, xem như kết giao bằng hữu
Nhâm Tiểu Túc tính không tới nhưng chẳng ngờ cả ngày nay Tần Sanh liên tục gọi cho hắn tới 7 lần
Nhâm Tiểu Túc không còn cách nào từ chối nữa
Người ta đã mời hắn ăn cơm nhiệt tình như thế, không tới thì rất không nể mặt
Hắn cũng chẳng phải đại nhân vật gì lớn cho cam
Nhâm Tiểu Túc gõ cửa vài cái
Tần Sanh mở cửa mời hắn vào
Trong nhà chỉ có 4 người, Tần Sanh, lão Lý cùng một người đang ở trong phòng bếp
Khi người cuối cùng đi tới, thấy Nhâm Tiểu Túc thì ngây ngẩn cả người:
- Là ngươi
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ:
- Là ngươi
Trương Thanh Khê là Kỵ Sĩ hắn từng gặp ở Đông Hồ
Khi ấy Nhâm Tiểu Túc chạy bộ, đối phương tới khuyên hắn rời đi
Nhâm Tiểu Túc còn nhớ, khi ấy Trương Thanh Khê muốn khuyên mấy bác gái rời khỏi quảng trường nhưng bị đối phương đẩy ngã chổng vó…
Cho tới bây giờ, Trương Thanh Khê cũng không ngờ bản thân từng gặp người mặc thiết giáp tại hàng rào 73
Thế nhưng Trương Thanh Khê nghi hoặc hỏi:
- Lúc ấy ngươi cũng ở hàng rào 74, người đeo mặt nạ bạc là ngươi
Chỉ với một tí manh mối mà Trương Thanh Khê đã liên tưởng tới người đeo mặt nạ bạc là Nhâm Tiểu Túc
Trận đánh ở Đông Hồ, lão Hứa đại sát tứ phương
Nhâm Tiểu Túc lại như không tồn tại, chẳng ai thấy hắn cả
Đây đúng là điểm đáng ngờ mà
Còn lão Lý và Tần Sanh thì hai mặt nhìn nhau
Phải biết khi họ bảo vệ hàng rào 74 cũng từng thấy người đeo mặt nạ bạc
Mà Nhâm Tiểu Túc cũng trùng hợp đang ở đó…
Có một số việc, thật khiến người ta không ngừng liên tưởng tới…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Không phải ta, thật đó
- Ngươi yên tâm, Kỵ Sĩ chúng ta làm người có nguyên tác
Chúng ta sẽ không để lộ thân phận của ngươi
Hơn nữa lần này ngươi còn giúp đỡ chúng ta, sao chúng ta có thể bán đứng bằng hữu được chứ…
Trương Thanh Khê nói
Nhâm Tiểu Túc vô tội:
- Thật không là ta
- Vậy cùng ngày hôm đó ngươi đi đâu
Trương Thanh Khê nhìn chằm chằm Nhâm Tiểu Túc
- À…
Nhâm Tiểu Túc trợn mắt nói dối:
- Lúc ấy ngươi kêu ta rời đi, ta quay về tỉ mỉ suy nghĩ thấy ngươi nói rất đúng nên đã rời đi luôn
Trương Thanh Khê cạn lười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi tính lừa ai vậy hả?
Bấy giờ, Hứa Khác đeo tạp đề rời khỏi phòng bếp
Hắn cười nói:
- Trước khoan nói mấy chuyện này, mọi người rửa tay chuẩn bị ăn cơm thôi
Xin chào, ta là Hứa Khác
Nhâm Tiểu Túc ngây người, người quản lý tập đoàn Thanh Hòa lại tự mình xuống bếp nấu cơm?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.