Đệ Nhất Danh Sách

Chương 637: Đầu Hàng





Nghe Tần Sanh nói xong, Nhâm Tiểu Túc sửng sốt nửa ngày
Tần Sanh phối hợp kể tiếp:
- Nghe nói uy lực từ bong bóng của người này cực lớn
Đối thủ của hắn bị nổ văng xa hơn mười thước, không ngờ còn có loại năng lực siêu phàm kỳ quái thế này…
Bấy giờ, Tần Sanh phát hiện sắc mặt cổ quái của Nhâm Tiểu Túc thì hiếu kỳ hỏi:
- Ngươi sao thế
- Khả năng ta nhận biết siêu phàm giả này…
Nhâm Tiểu Túc thở dài
Năng lực siêu phàm dùng cùng hệ nguyên tố cũng có khác biệt rõ rệt
Ví dụ như siêu phàm giả ở cứ điểm 178 kia, có thể hóa hình nước thành mãnh thú các loại
Chỉ khi sử dụng hợp lý năng lực siêu phàm mới đem lại lực sát thương lớn nhất
Mà bây giờ, siêu phàm giả trong miệng Tần Sanh khả năng cao chính là Trương Bảo Căn ở thị trấn Nhâm Tiểu Túc từng sinh sống
Lúc trước Trương Bảo Căn bị người khác phát hiện năng lực siêu phàm đều là do có người xấu tố cáo
Cha mẹ hắn tưởng hắn vào hàng rào sẽ không còn tương lai nữa nên đã giết sạch cả nhà lưu dân tố cáo hắn rồi tự sát
Thi thể của cha mẹ Trương Bảo Căn được Vương Phú Quý và Trương Cảnh Lâm chôn cất, tiền cũng là Vương Phú Quý chi ra
Khi đó, Nhâm Tiểu Túc còn tưởng Trương Bảo Căn không còn sống
Thế nhưng khi vật thí nghiệm tấn công, Nhâm Tiểu Túc từ xa thấy được đối phương đã dùng năng lực siêu phàm của mình đánh lùi vật thí nghiệm
Không ngờ hiện tại Trương Bảo Căn lại trở thành siêu phàm giả độc hành, đi tới Lạc thành này
Nhâm Tiểu Túc kể lại chuyện của Trương Bảo Căn cho Tần Sanh nghe
Tần Sanh ngây ngẩn cả người:
- Còn có chuyện như vậy
Đã thế chúng ta nhanh chóng tới hiện trường xem thử đi
Cuộc chiến xảy ra ở đường Khải Toàn
Khi họ tới nơi, Nhâm Tiểu Túc thấy nhà xung quanh có dấu vết đổ vỡ kỳ lạc
Cứ như bị đạn ném lên tường rồi nổ tung vậy, thế nhưng không có dấu vết cháy đen
Dường như chiến đấu đã kết thúc
Theo Tần Sanh biết thì hai phe đánh nhau hơn 20 phút đồng hồ
Chiến đấu lan rộng vài trăm mét
Cuối cùng là siêu phàm giả có năng lực phun bong bóng chiến thắng
Hiện tại hắn đang trốn trong căn nhà nào đó, bắt giữ một con tin
Binh sĩ cảnh vệ của Lạc thành bao vây cửa hàng bán xe đạp, đang tiến hành đàm phán với siêu phàm giả bên trong:
- Chúng ta đã bao vây nơi này
Dù ngươi có giết con tin cũng không thể thoát
Bằng không ngươi nói điều kiện ra, chúng ta sẽ cân nhắc thả ngươi đi
Người bên trong cười lạnh:
- Các ngươi sẽ thả ta rời đi
Bớt nói đùa đi, đừng nói với ta mấy chuyện thả người tầm phào đó
Nhâm Tiểu Túc yên lặng tách ra khỏi Tần Sanh, đứng trên tầng một quan sát cửa hàng xe đạp đối diện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nơi này cách chỗ bị bao vây tầm 700 mét, là vị trí tốt để bắn lén
Trước Nhâm Tiểu Túc dùng kính ngắm quan sát bên trong cửa hàng xe đạp
Kết quả vừa thấy Nhâm Tiểu Túc liền chấn kinh
Trong cửa hàng lúc này, Trương Bảo Căn đang bắt giữ một con tin và trốn sau chân người đó
Mà người kia, chính là người mà Nhâm Tiểu Túc đã gạt chân đêm qua
Là trùng hợp hay có sắp xếp trước
Nhâm Tiểu Túc gọi điện thoại cho Tần Sanh:
- Ta chuẩn bị động thủ
Tần Sanh ngơ ngác, hắn nhìn xung quanh mới biết Nhâm Tiểu Túc đã không ở bên cạnh:
- Ngươi đang ở đâu, động thủ thế nào
- Bắn lén
- Nhưng hắn trốn rất kỹ, khó lòng bắn lén mà bảo toàn được con tin…
Tần Sanh nghi ngờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa dứt lời, mọi người đã nghe tiếng súng rền vang
Tần Sanh quay đầu nhìn cửa hàng xe đạp, chỉ thấy con tin đã bị bắn gục
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Sanh:
-


Đại ca, động thủ của ngài là trực tiếp giết chết con tin
Đạn súng bắn tỉa nhanh chóng xuyên qua động mạch chủ ở cổ con tin nhưng không khiến Trương Bảo Căn đứng phía sau bị chút thương tích này
Nhâm Tiểu Túc nói với điện thoại:
- Được rồi, để hắn đầu hàng, đừng giết hắn
Tần Sanh cũng không cãi lại, chuyên gia đàm phán của Thanh Hòa lập tức tiến lên thay đổi cách đàm phán:
- Tội phạm bên trong kia, con tin đã bị đánh gục
Mong ngươi hãy đầu hàng đi…
Mọi người đều bối rối, lúc này Trương Bảo Căn còn đang ngơ ngác
Đây là thế nào, sao tự nhiên đánh chết con tin luôn chứ?
Trương Bảo Căn nhìn họng súng đen ngòm bên ngoài, muốn xông ra nhưng cuối cùng chỉ còn tiếng thở dài
Thời gian kéo dài lâu như thế, e rằng Kỵ Sĩ trong Lạc thành đều đã tới rồi
Đối phương gọn gàng linh hoạt giết chết con tin, chỉ sợ đã có ý nghĩ hạ sát với hắn
Trương Bảo Căn chậm rãi giơ hai tay lên, đi ra khỏi cửa hàng xe đạp
Tần Sanh và Trương Thanh Khê hai bên trái phải đi tới
Hai người chỉ ấn Trương Bảo Căn xuống đất, thấy hắn không chống cự cũng không làm gì khác nữa
Trò khôi hài chấm dứt, Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng đi theo đám Tần Sanh, muốn nói chuyện với Trương Bảo Căn
Mọi người dường như không nhớ tới chuyện con tin vừa bị giết
Đoàn xe đi được nửa đường thì xe áp giải Trương Bảo Căn rẽ về một hướng khác
Trương Bảo Căn ngồi trong xe hỏi Tần Sanh:
- Các ngươi muốn dẫn ta đi đâu
Tần Sanh cười đáp:
- Một người bạn cũ muốn gặp người
Bất quá thân phận đối phương đặc biệt, vì không để hắn bại lộ nên hiện tại phải vứt bỏ bớt người ngoài
Trương Bảo Căn không nói gì thêm, trông cứ như đã mặc cho số phận
Chỉ là hắn có chút khó hiểu
Hắn làm gì có người bạn cũ nào
Chiếc xe quẹo trái lại phải, cuối cùng đậu lại trong công viên
Tần Sanh và Trương Thanh Khê dẫn Trương Bảo Căn xuống xe
Nhâm Tiểu Túc cũng đi ra từ trong rừng cây
Trông thấy Nhâm Tiểu Túc, Trương Bảo Căn kinh ngạc:
- Ngươi… Nhâm Tiểu Túc bị khùng?
Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc nhất thời đen lại
Bốn người đứng trong chỗ kín trong công viên, Trương Thanh Khê và Tần Sanh hai mặt nhìn nhau
Nhâm Tiểu Túc trông đâu giống đầu óc có bệnh đâu
Chỉ nghe Nhâm Tiểu Túc nói:
- Cha mẹ ngươi…
Trương Bảo Căn nóng nảy:
- Ca mẹ ta làm sao, họ đâu rồi
Sau khi bị bắt, Trương Bảo Căn thấy lại được ánh sáng mặt trời là khi hàng rào sập đổ
Hắn vẫn không biết chuyện của cha mẹ mình, muốn đi tìm nhưng vì vật thí nghiệm chỉ có thể lựa chọn chạy thoát thân trước
Nhâm Tiểu Túc thấp giọng nói:
- Sau khi ngươi bị bắt, họ đã giết cả nhà tên đã tố giác ngươi rồi tự sát
Trương tiên sinh và Vương Phú Quý đã chôn cất cha mẹ ngươi ở bên ngoài thị trấn
Sau này quay về chắc vẫn còn tìm được bia mộ, chỗ đó không bị tổn hại sau lần địa chấn kia
Kỳ thật, Trương Bảo Căn đã sớm biết cha mẹ mình khả năng cao không còn nữa
Thế nhưng hiện tại được xác thực, trong lòng hắn vẫn có phần khó chịu
Nhâm Tiểu Túc và đám Tần Sanh lẳng lặng nhìn, đợi tâm tình Trương Bảo Căn dần ổn định lại
Nửa tiếng sau, Trương Bảo Căn ngẩng đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Cảm ơn ngươi đã cho ta biết tin này
Ngươi muốn biết gì cứ hỏi, ta sẽ trả lời hết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.