Khi tất cả mọi người thấy hai dòng chữ này, bầu không khí trong hang động bỗng rơi xuống trầm trọng
Hôm nay khi vào rừng họ không gặp phải nguy hiểm gì cả
Trừ mệt mỏi vì một đêm không ngủ ra cũng chẳng có chuyện gì kỳ quái phát sinh
Việc này khiến cả bọn nảy sinh ảo giác: Phảng phất như nơi này còn an toàn hơn trong hẻm núi
Thậm chí họ còn quên mất lời nhắc ngoài hẻm núi của ai đó
Thế nhưng vào lúc này, tất cả đều nhớ lại
Thi thể Từ Hạ mất tích, bọ mặt người kinh khủng cùng bốn chữ to lớn do ai đó khắc lên
- Dọc đường này có ai mất tích không
Phản ứng đầu tiên của Hứa Hiển Sở là kiểm kê nhân số lại
Kết quả phát hiện không có ai mất tích
- Có phải ai đó khắc ở đây để trêu chúng ta không
Lưu Bộ nghi ngờ hỏi:
- Trong hang động không có dấu hiệu đánh nhau
Hơn nữa trên đường đi chúng ta cũng không gặp phải dã thú hay thi cốt nào
… Những lời này của Lưu Bộ như thức tỉnh Nhâm Tiểu Túc
Kỳ thật chuyện kỳ quái nhất là: Trong rừng cây bình thường nhất định sẽ có thi thể động vật
Dù là chim hay rắn hoặc dã thú có hình thể lớn hơn cũng là chuyện thường thấy
Có điều khu rừng này quá quỷ dị
Nhâm Tiểu Túc xác thật chưa từng thấy thi thể nào, chỉ có con chuột hắn vứt bỏ lúc trước
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc muốn quay về xác nhận, có phải thi cốt con chuột kia cũng biến mất rồi không
Thời gian quá ngắn, buổi sáng vẫn chỉ là xương trắng, hiện tại đã biến mất, giống như xương cá và Từ Hạ vậy
Khu rừng này lớn như vậy, mỗi tàng cây đều khiến gai ốc mọi người nổi lên
Một quân nhân hỏi:
- Nhìn dáng chữ này hẳn được khắc trong vòng một năm lại đây, hơn nữa, số lượng còn không ít
Có điều gần đây hàng rào 113 đâu có ai tới Cảnh Sơn
- Có thể là người ở hàng rào 112 muốn tới hàng rào của chúng ta
Kết quả giữa đường có vấn đề
Hứa Hiển Sở tỉ mỉ nhớ lại:
- Chúng ta chỉ là binh sĩ ở tầng lớp chót của tư binh nên không thể biết có ai tới không
Hứa Hiển Sở nói không sai
Trong tư quân họ chỉ là nhân vật vòng ngoài, tầng trên có tin tức gì họ cũng không có tư cách biết
Có người nói:
- Có phải lần này chúng ta được phái tới là vì đoàn người ở đây có chuyện ngoài ý muốn
Cao tầng của hàng rào biết được nên phái chúng ta đi xem xét
Nếu đoàn người này đem theo điện thoại vệ tinh, hẳn có thể truyền tin tức về hàng rào
Đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc nghe được danh từ điện thoại vệ tinh này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương tiên sinh chưa bao giờ nhắc tới nên hắn không biết
Nhâm Tiểu Túc từng nghĩ giữa các hàng rào có cách liên lạc với nhau
Có điều lại không biết phương thức liên lạc là gì
Hiện tại xem ra là điện thoại vệ tinh
Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng hỏi Dương Tiểu Cận:
- Điện thoại vệ tinh là gì
Ta nghe Trương tiên sinh nói trong hàng rào có điện thoại, có điều không biết điện thoại vệ tinh
Dương Tiểu Cận liếc Nhâm Tiểu Túc một cái:
- Sau tai biến, nhân loại tiếp quản vệ tinh lúc trước, giúp các hàng rào giữ liên lạc với nhau
Một người căm giận nói:
- Nếu cao tầng biết bọn họ mất tính mà còn phái chúng ta đi thì rõ ràng bắt chúng ta đâm đầu vào chỗ chết rồi
Đây là dùng sinh mạng đổi lấy tin tức
Nếu chúng ta cũng chết ở đây, vậy nói lên nơi này thật sự nguy hiểm
Khó trách lần này không cho chúng ta điện thoại vệ tinh, hẳn là muốn giảm tổn thất tới mức thấp nhất
Chẳng lẽ tính mạng của chúng ta còn không bằng một cái điện thoại
Hứa Hiển Sở liếc mắt nhìn người này một cái:
- Không nhận được tin chính xác đừng tùy ý suy đoán
Phán đoán của ngươi cũng không hợp lý
Kỳ thật vị quân nhân này nói là do sợ hãi mà trách móc chứ chưa suy nghĩ kỹ càng
Vì thế Hứa Hiển Sở không ủng hộ suy đoán này
Nhâm Tiểu Túc nhìn kỹ hai hàng chữ nói:
- Người kia dùng thứ gì mà khắc lên đá
Hẳn là dao găm quân đội
Những đồ vật khác không thể khắc được sâu thế này đâu
Hứa Hiển Sở gật đầu:
- Hẳn là binh sĩ của hàng rào số 112
Hắn quay đầu nói với mọi người:
- Đêm nay nghỉ ngơi thật tốt
Nếu buổi tối muốn đi ngoài phải đi từ ba người trở lên
An bày như vậy là để phòng ngừa trường hợp mất tích
Dù gặp được nguy hiểm thì một trong ba người vẫn kịp kêu cứu
Hứa Hiển Sở nói tiếp:
- Hơn nữa đêm nay phải có người thay phiên gác đêm
Như vậy đi, ta gác ca đầu, tiếp đó mọi người thay phiên nhau
Nữ tử thì không cần
Nhâm Tiểu Túc tán thành
Bất quá gác đêm cũng không có nhiều ý nghĩa
Vì hắn không chỉ phòng bị bên ngoài mà còn phải phòng bị nguy hiểm nội bộ nữa kìa
Chung quy hắn và Dương Tiểu Cận vừa đoạt súng lục của binh sĩ, rất có thể tối nay họ sẽ đánh lén
Kết quả Dương Tiểu Cận lại nói với Nhâm Tiểu Túc:
- Ngươi canh ca đầu, ta canh ca sau
- Được
Nhâm Tiểu Túc gật đầu
Liên minh ngắn ngủi tồn tại cũng có ý nghĩa riêng của nó: Ít nhất hai người họ sẽ không làm hại đối phương
- Ta ra ngoài một chuyến
Dương Tiểu Cận nói
Nhâm Tiểu Túc cũng sợ có chuyện ngoài ý muốn:
- Ta đi với ngươi nhé
Hơn nửa ngày Dương Tiểu Cận mới thấp giọng trả lời:
- Không cần
Nhâm Tiểu Túc có chút buồn bực
Lá gan cô nương này lớn quá rồi, rốt cuộc là ỷ vào cái gì lại không sợ như thế
Lạc Hinh Vũ ở bên cạnh đứng dậy nói:
- Ta đi với ngươi
Nói rồi nàng quay đầu lườm Nhâm Tiểu Túc:
- Ngươi thật chẳng hiểu gì cả
Nhất thời, trên mặt Nhâm Tiểu Túc nóng ran
Hiện tại hắn mới kịp nhận ra là chuyện gì
Hai cô gái đội mưa đi ra ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hứa Hiển Sở chỉ liếc nhìn mà không nói gì
Một binh sĩ thấp giọng châm chọc:
- Nếu cả hai cô ả đều mất tích thì đáng tiếc quá
Bất quá không tới năm phút sau Dương Tiểu Cận và Lạc Hinh Vũ đã quay về
Phảng phất như chưa có gì xảy ra vậy
Tình huống này là sao
Chẳng lẽ “bóng đen kỳ quái” kia không để ý tới họ
Hai binh sĩ thấy thế cũng đứng dậy:
- Chúng ta đi tiểu tiện một chút, nhịn không được nữa
Đám người này muốn để hai nữ tử ra ngoài dò đường trước rồi mới dám đi
Hơn nữa vì sợ hãi mà hai người nhịn tới mức sắp xón ra quần, thật sự không cách nào nhịn được nữa
Vốn ban đầu họ tính đi vệ sinh trong hang động
Có điều thấy hai nữ tử không có chuyện gì thì lá gan cũng lớn hơn
Hứa Hiển Sở gật đầu:
- Đi nhanh về nhanh, đừng ở ngoài hút thuốc
- Yên tâm yên tâm
Hai binh sĩ khoác áo rời đi
Nhâm Tiểu Túc vừa ăn chocolate vừa nhìn Dương Tiểu Cận đang phủi vệt nước trên người
Hắn hiếu kỳ hỏi:
- Các ngươi có gặp phải cái gì kỳ quái không
- Không
Dương Tiểu Cận trả lời nhanh gọn
Trong hang động có người nhóm lửa
Mọi người ném quả tùng vào trong đó rồi ngồi ép lá thông lấy nước uống
Quả tùng cháy nghe lép bép
Đống lửa truyền hơi ấm tới cả đám
Mọi người cảm giác như lần nữa sống dậy
Có điều quay một hồi bỗng nhiên Hứa Hiển Sở nhìn ngoài hang nói:
- Hai người kia… sao chưa trở lại?!