Đệ Nhất Danh Sách

Chương 640: Một Chút Nhân Tình Trong Hỗn Thế




Nói chuyện với Hồ Thuyết xong, Nhâm Tiểu Túc đi tới phòng bếp dạo một vòng
Gạo trong thùng không còn nhiều, hơn nữa Nhâm Tiểu Túc còn thấy trong thùng rác không có tí đồ sống nào
Nói rõ mấy đứa nhỏ trong Viện mồ côi sống trong điều kiện rất kém
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hồ Thuyết đi theo sau, nói:
- Có biết vì sao ta không đành lòng lợi dụng Trương Bảo Căn không
Vì bản chất hắn rất lương thiện
Không phải, hay nói là không chỉ như thế
Nhâm Tiểu Túc quay đầu, yên lặng lắng nghe
Hồ Thuyết nói tiếp:
- Kỳ thật Trương Bảo Căn chỉ là một đứa nhỏ mồ côi, chưa từng nhìn thấy thế giới hiểm ác đã bị Khánh thị nhốt vào Viện tâm thần
May mà Khánh thị vẫn còn chút nhân từ, chỉ quan sát trạng thái của họ chứ không đả thương
- Lúc Trương Bảo Căn đi tới đây trông chẳng khác nào một đứa nhỏ nhà quê lên thành phố
Lúc trước, có đứa nhỏ bảo muốn ăn sủi cảo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những đứa bé này bị đưa tới Viện mồ côi từ hồi 3 tuổi
Sủi cảo là ký ức duy nhất còn sót lại của chúng với thế giới bên ngoài
Ngay cả mẹ chúng có bộ dáng gì chúng cũng không nhớ rõ, thế nhưng lại nhớ kỹ hương vị của sủi cảo
- Trương Bảo Căn không có tiền
Vì thế hắn tới chợ nhặt rau củ mà mọi người đem vứt rồi cầu xin người khác cho hắn chút mỡ heo
Cũng không biết hắn làm sao mà xin được…
Hồ Thuyết cười nói:
- Vào lúc mừng năm mới, Trương Bảo Căn ra ngoài làm thêm việc vặt, lau xe kiếm chút đỉnh tiền
Mỗi lần kiếm tiền xong liền mua thịt về cho bọn nhỏ ăn
Bản thân hắn không ăn một miếng nào
- Lần này, nếu không phải cần một lượng lớn áo bông và đám trẻ đã bắt đầu bị nứt da thì Trương Bảo Căn cũng không bí quá hóa liều mà đi giết người
Ngươi biết ta coi trọng hắn ở điểm nào nhất không
Hắn tới đây là muốn chặt đứt những sát tính đó, chăm sóc đám nhỏ thật sự rất tận tâm
Hắn cũng muốn ăn thịt đó chứ
Thế nhưng khi nhìn bọn nhỏ ăn thịt thì hắn cũng đã rất vui rồi
Nhâm Tiểu Túc lên tiếng:
- Ngươi đâu phải không có tiền, sao không mua chút đồ cho bọn nhỏ
Hồ Thuyết nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Đừng nói với ta mấy chuyện đó nữa
Thằng nhóc Thần Đàn lấy được ngần ấy vàng, kết quả không nói với ta tiếng nào, muốn giữ lại toàn bộ cho ngươi
Lúc ta làm quan ở Lý thị cũng chỉ được tiếng thơm chứ có dư dả gì đâu
Ban đầu, ta cũng còn chút tích góp nhưng ngươi không biết đám nhỏ ăn nhiều thế nào đâu
Tục ngữ nói, nhóc con ăn chết lão tử
Ta cũng sắp bị chúng ăn cho chết luôn rồi này
Nhâm Tiểu Túc ngây người:
- Ngươi nghèo dữ vậy hả
- Chứ sao nữa
Hồ Thuyết đen mặt:
- Tiền cũng không mua được niềm vui
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát rồi nói:
- Là tiền ngươi quá ít nên không mua được niềm vui thôi
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc xoay người rời đi
Giữa trưa ngày tiếp theo, hắn mang tới Viện mồ côi hơn 10 cân thịt heo và rau cần
Chu Nghênh Tuyết đi theo khiên thêm một túi bột mì lớn
Cả đám nhỏ trong Viện mồ côi thấy thế thì không ngừng hoan hô
Lần này, Hồ Thuyết cùng mọi người bắt đầu làm sủi cảo
Nhâm Tiểu Túc dùng Hắc đao biểu diễn băm thịt làm nhân bánh
Đám nhỏ xem mà vỗ tay không ngừng khiến Nhâm Tiểu Túc cực kỳ đắc ý
Đợi khi sủi cảo được nấu xong, Chu Nghênh Tuyết đứng bên cạnh làm nhiệm vụ múc canh
Đám nhỏ cũng chẳng tranh giành nhau, dưới sự chỉ huy của Trương Bảo Căn mà xếp hàng ngay ngắn
Mỗi người bưng một chén nhỏ
Bé gái đứng trước, bé trai đứng sau, nhỏ tuổi đứng trước, lớn tuổi đứng sau
Lúc đám trẻ được múc sủi cảo xong, Trương Bảo Căn mới bưng chén qua
Chu Nghênh Tuyết múc cho hắn một chén đầu, Trương Bảo Căn còn nói cám ơn nàng
Đợi cả đám ăn xong, bụng đám nhỏ đứa nào đứa nấy to tròn ngồi trên ghế
Đã rất lâu rồi chúng không được ăn thịt, vừa ăn liền không ngừng lại được
Có đứa nhỏ nói với Trương Bảo Căn:
- Bảo Căn thúc thúc, thổi bong bóng cho chúng ta xem với
Trương Bảo Căn nghĩ nghĩ rồi thuận miệng thổi bong bóng
Chỉ thấy bọn nhỏ ghét bỏ nói:
- Bảo Căn thúc thúc, sao bong bóng hôm nay thúc thổi toàn mùi sủi cảo không vậy…
..
Rời khỏi Viện mồ côi, Chu Nghênh Tuyết đi bên cạnh Nhâm Tiểu Túc, hỏi:
- Lão gia, hôm nay trông ngươi rất có nhân tính nha
- Nhân tính cái gì..
Nhâm Tiểu Túc cười:
- Chỉ là chút lòng tốt mà thôi
Ta cũng không làm được như Trương Bảo Căn, ở lại đó chăm sóc đám nhỏ
- Vậy thì sao chứ…
Chu Nghênh Tuyết bĩu môi:
- Thế đạo này có chút tốt bụng đã khó lắm rồi
Bất quá lão gia, sao ngươi không đưa tiền cho họ
- Không có chúng ta, họ cũng sống rất vui…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Ban đầu ta tính để lại 1.000.000 đồng
Về sau nghĩ lại thấy Hồ Thuyết nói rất đúng
Niềm vui của nơi này không liên quan tới tiền
Hơn nữa Tần Sanh và Trương Thanh Khê sẽ sớm giải quyết vấn đề tiền bạc ở đây, không cần chúng ta vẽ vời thêm chuyện
Từ đêm qua tới nay, Nhâm Tiểu Túc bỗng có được khoảng thời gian yên tĩnh ngắn ngủi
Sau khi tới Lạc thành, thần kinh hắn lúc nào cũng căng thẳng
Bất kỳ lúc nào cũng phải cảnh giác liệu có bị kẻ địch phục kích
Thế nhưng thế giới này không nên như thế
Nhâm Tiểu Túc bỗng có phần chờ mong một thế giới hòa bình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời điểm này, cơn sóng dữ trong Lạc thành như dần lắng xuống
Một nhóm hơn 20 người đang chạy tới chỗ Lạc thành
Khuôn mặt người cầm đầu được vải đỏ che lại, đối phương chính là Kỵ Sĩ Ngô Định Viễn
Vốn hắn dựa theo kế hoạch mà dẫn đệ tử ra ngoài du lịch
Kết quả hành trình vừa kéo dài được một nửa đã nhận được tin báo Lạc thành gặp chuyện, vì thế hắn chỉ có thể dẫn theo đám sinh viên vòng trở lại
Trên đường phải đi qua hàng rào của Khổng thị nghỉ ngơi một đêm
Thế mà xe để bên ngoài lại bị người khác dụng tâm kín đáo phá hư, vì thế cả đám người chỉ có thể chạy bộ về
Ngô Định Viễn biết đây là có người cố ý kéo dài thời gian hắn về Lạc thành
Thế nhưng Ngô Định Viễn không tính tìm Khổng thị tranh cãi
Việc đã tới nước này, Kỵ Sĩ phải giả định tất cả các tập đoàn là kẻ địch
Lúc họ cách Lạc thành chừng 30 ki lô mét , Ngô Định Viễn đột nhiên dừng lại
Hắn nhìn Hương Thảo và lão đầu vẽ đường trường mắt
Hương Thảo cười nói:
- Hương Thảo của An Kinh tự
Lão đầu đứng bên cạnh giới thiệu:
- Đường Họa Long của An Kinh tự
Ngô Định Viễn nhíu mày:
- An Kinh tự muốn thành kẻ địch của Kỵ Sĩ
Có từng cân nhắc qua hậu quả chưa
Hương Thảo cười giải thích:
- Đây là nguyên nhân chính chúng ta xuất hiện tại đây
Chúng ta không muốn làm kẻ địch của Kỵ Sĩ, cũng không muốn tạo sát nghiệp vô ích trong Lạc thành
Vì thế không vào hàng rào, chỉ hi vọng được tâm sự một chút cùng Ngô Định Viễn ngươi tại đây
- Nếu ta nói không muốn thì sao…
Ngô Định Viễn lạnh lùng nói tiếp:
- Các ngươi tính dùng sinh viên để uy hiếp chúng ta
- Không không không…
Hương Thảo lắc đầu:
- Hương Thảo ta không phải người lạm sát kẻ vô tội
chỉ hai người chúng ta đối phối với một mình ngươi, ngươi đã khó lòng rời đi được
Ngô Định Viễn đứng yên tại chỗ
Đột nhiên hắn nhận ra, e rằng người trong Lạc thành đã chuẩn bị động thủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.