Vũ khí cướp được trong trận chiến với Tông thị được Nhâm Tiểu Túc cất hết vào trong không gian thu nạp
Lúc này hắn tính giữ lại để Tiêm Đao Liên có cái mà dùng
Đáng tiếc chiến tranh kết thúc quá nhanh nên Nhâm Tiểu Túc không có cơ hội lấy ra
Lựu đạn trong một kho quân sự nhiều đến khó tưởng tượng nổi
Nếu không vì quan hệ tới nhu cầu chiến tranh mà đã xài đi một phần thì số lượng lựu đạn mà Nhâm Tiểu Túc có lại càng nhiều hơn
Thế nhưng đứng trước thuốc nổ, lựu đạn thật sự không là gì cả…
Đột chiến bộ của tập đoàn đột nhiên cảm nhận được đạn dược của Nhâm Tiểu Túc phong phú hơn họ tưởng nhiều
Thuốc nổ được Nhâm Tiểu Túc ném ra xa nhanh chóng nổ tung
Những binh sĩ không kịp chạy khỏi khu vực bị nổ thì văng ra xa
Thuốc nổ hất mọi người gần đó lên không
Quan quân chỉ huy thấy cảnh này thì trong lòng như rỉ máu
Trước khi họ tới, cấp trên đã đặc biệt dặn dò
Tuy họ quyết tâm đoạt vệ tinh nhưng cũng không thể trút hết sức lên chiến trường, như thế rất khó coi
Khi đó, mọi người cảm thấy việc cướp vệ tinh sắp thành công nên mong muốn sau này có thể dễ dàng xử lý dư luận về
Nhưng bây giờ Nhâm Tiểu Túc xuất hiện, mặc kệ dư luận thế nào, trước tiên cũng phải thắng cái đã
Chỉ là từ trước tới giờ Nhâm Tiểu Túc chưa từng nghĩ sẽ đập nồi dìm thuyền, đánh tới cùng với mấy trăm người này
Bằng không hắn đã chẳng triệu hồi đoàn tàu hơi nước
Thừa dịp hỗn loạn do thuốc nổ, Nhâm Tiểu Túc quay người chạy về phía Hứa Khác, rống to:
- Mau lên tàu
Một siêu phàm giả nhìn ra ý đồ của Nhâm Tiểu Túc và Hứa Khác
Bấy giờ lấy bút ký ra, viết lên đó: Thiếu niên chuẩn bị lên tàu thoát thân thì đèn đường bên cạnh đột nhiên ngã xuống
Vì để tránh đèn đường mà lá chắn lộ sơ hở, một viên đạn xuyên thấu thân thể thiếu niên
Tốc độ viết của siêu phàm giả này rất nhanh, mười mấy chữ được viết ra chỉ trong hai giây
Chữ viết cực ngoáy, nếu người ngoài nhìn vào căn bản sẽ không nhận ra hắn đang viết cái gì
Ngay khi hắn thêm dấu chấm tròn cuối cầu thì nội dung hắn vừa viết lập tức ứng nghiệm
Sau một khắc, đội chiến bộ bắn về phía Nhâm Tiểu Túc
Vốn đang bắn Nhâm Tiểu Túc nhưng tất cả đều được ngăn lại bởi “lá chắn người” của hắn
Một phần đạn khác bắn không trúng Nhâm Tiểu Túc thì bắn hết vào đèn đường gần đó
Đèn đường bắt đầu nghiêng ngã, tiếng kẽo kẹt rợn người vang lên
Siêu phàm giả cầm bút ký trong tay mỉm cười
Hắn một mực trốn trong góc chờ tới giờ phút này
Mặc kệ đối phương lợi hại tới đâu, cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự an bài của vận mệnh
Không chờ nụ cười của hắn kịp hoàn thành đã phun ra một ngụm máu
Nhâm Tiểu Túc hoàn toàn không trách đèn đường bị ngã mà trực tiếp đá văng nó ra
Binh sĩ đang bắn Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện, dù gặp được chuyện ngoài ý muốn họ cũng không cách nào tìm được góc bắn thích hợp để xuyên qua lá chắn
Siêu phàm giả sững sờ nhìn bút ký
Chữ trên tờ giấy phai nhạt, cứ như bút chì bị gom bôi, dần biến mất
Hắn thầm giật mình, từ trước tới giờ hắn chưa từng gặp phải tình huống nào quỷ dị thế này
Đối phương không làm theo sự an bài của vận mệnh, ngược lại còn phản phệ lại hắn nữa
Hết thảy mọi thứ đều xảy ra dưới tốc độ ánh sáng
Vị siêu phàm giả này ngẩng đầu tìm kiếm thân ảnh của Nhâm Tiểu Túc lại phát hiện Nhâm Tiểu Túc đang cầm súng nhắm về phía hắn
Trong nháy mắt, nòng súng đen kịt bắn ra viên đạn to lớn, không chỉ xuyên qua bút ký của siêu phàm giả mà còn xuyên qua tim hắn nữa
Siêu phàm giả theo sức kéo của viên đạn bị lôi về sau
Hắn cảm nhận được viên đạn xoay tròn xuyên qua thân thể
Không ngừng xuyên thấu cơ bắp và nội tạng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ là, siêu phàm giả này nghĩ mãi cũng không rõ, đối phương đã chú ý tới hắn từ khi nào
Thế nhưng hắn không còn cơ hội để suy nghĩ nữa
Nhâm Tiểu Túc vừa thu lại súng vừa nói thầm:
- Bây giờ mà còn cầm vở, tính làm màu cái gì
Muốn tỏ ra bản thân là người ham học hả
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc và Hứa Khác đã đi tới một chỗ khác, mà đoàn tàu cũng đang chạy bên cạnh Hứa Khác với tốc độ cực nhanh
Nhưng khi Hứa Khác muốn nhảy vào đoàn tàu thì chẳng biết siêu phàm giả nào đó lại phóng tới
Chỉ thấy đối phương nhảy lên, đụng một ngón tay vào đoàn tàu
Khi ngón tay tiếp xúc với đoàn tàu, thân tàu liền bị bao phủ bởi một tầng sương mù màu tím
Sương mù bao bọc cả thân xe, cứ như muốn kéo đoàn tàu ngừng lại
Đoàn tàu vốn đang chạy với tốc độ không thấp nay bỗng dưng đứng khựng
Năng lực của siêu phàm giả sớm đã trở nên đa dạng vô cùng
Có người có thể cảm nhận được sự tồn tại của siêu phàm giả khác
Có người có thể triệu hồi đoàn tàu từ trong hư vô
Thậm chí còn có người có thể quyết định vận mệnh của người khác chỉ bằng một quyển vở
Hiện tại, lại có người có năng lực khiến đoàn tàu hơi nước phải dừng lại
Nhâm Tiểu Túc kinh nghi
Hắn cảm thấy đối phương chỉ cần mấy giây đã có thể hạn chế năng lực của mình
Theo đó, sát cơ bao phủ tứ phía
Nhâm Tiểu Túc không thể lãng phí giây phút nào
Nếu phản ứng chậm, e rằng Hứa Khác sẽ bị bắn thành cái sàng mất
Phải biết, Hứa Khác đã đánh nhau với không ít siêu phàm giả
Nay đang lâm vào trạng thái kiệt sức chờ chết
Nếu không nhờ Nhâm Tiểu Túc tới, e rằng Hứa Khác đã sớm trở thành “anh hùng”
Không kịp nghĩ nhiều, Nhâm Tiểu Túc lập tức bổ nhào tới kéo Hứa Khác đi, không ngừng né tránh bão đạn trên đường
Vốn hắn tính vào một tòa nhà nào đó giúp đỡ
Thế nhưng một khi bị đám người bên ngoài bao vây, chỉ sợ họ có mọc cánh cũng khó thoát
Hứa Khác cười khổ:
- Xin lỗi, liên lụy ngươi rồi
Tử cục dường như đã định, nhưng điều khiến Hứa khắc khổ sở không phải bản thân sắp chết mà là hắn còn kéo Nhâm Tiểu Túc theo
Nhâm Tiểu Túc cười:
- Tin tưởng ta chứ
Hứa Khác cười khổ:
- Tin
Lúc sắp chết hắn vẫn không muốn phản bác Nhâm Tiểu Túc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng Hứa Khác thật sự không biết Nhâm Tiểu Túc dựa vào đâu mà tự tin như thế
Rõ ràng bọn họ đã bị ép vào đường cùng
Chỉ nghe âm thanh hổn hển vì chạy của Nhâm Tiểu Túc vang lên, hắn cười:
- Ta cũng tin một người, ta biết nàng nhất định sẽ tới
Ở một nơi không ai chú ý, một cô gái đội mũ lưỡi trai chạy như điên trên đường, cứ như muốn dùng hết sức lực cả một đời để chạy.