Đại đa số tình cảm trên thế giới này sẽ dần phai nhạt theo thời gian
Giống như đồng hồ cát không ngừng chảy xuống, biến mất
Dù là tình bạn hay tình yêu cũng thế
Đã có lúc Dương Tiểu Cận thật sự cho rằng Nhâm Tiểu Túc đã mất rồi
Nàng cố chấp chờ đợi kỳ thật chỉ muốn cho bản thân một tia hi vọng
Nàng nói với Dương An Kinh muốn đi tìm Nhâm Tiểu Túc, thế nhưng nàng cũng chẳng biết tìm ở đâu
Cứ đi lang thang trong rừng một thời gian, Dương Tiểu Cận bỗng cảm thấy vô cùng cô độc
Mãi tới khi Lý Thần Đàn tìm thấy nàng
Lúc ấy Lý Thần Đàn cầm một tờ báo lắc lắc lại quăng xuống đất rồi chạy trối chết
Trong lúc Dương Tiểu Cận đang nhìn thì Lý Thần Đàn và Tư Ly Nhân đã rời đi
Bấy giờ Dương Tiểu Cận mới thu súng lại, nghi hoặc đi tới bên cạnh tờ báo
Sau đó nàng thấy được tin thiết giáp xuất hiện tại Lạc thành
Bấy giờ, Dương Tiểu Cận mới chạy như điên về Lạc thành
Nàng chạy liên tục hai ngày không nghỉ ngơi, trong lòng có sự chờ mong khó hiểu
Hai ngày này, nàng chạy hơn 300 ki lô mét , vượt qua núi cao sông rộng, đi cả ngày lẫn đêm
Hiện tại, nàng đang rất gần người kia
Thậm chí Dương Tiểu Cận còn cảm nhận được khí tức ấm áp như gió thổi qua mặt mình, vuốt ve lọn tóc của nàng
Nón lưỡi trai có hơi dơ, tóc nàng cũng tán loạn, thế nhưng không sao cả
Trong thành thị hỗn loạn, mọi người trốn tránh nơi phát ra tiếng súng, chỉ duy nhất Dương Tiểu Cận làm việc nghĩa không chùn bước mà chạy tới nơi có tiếng súng
Vì nơi đó có người nàng muốn tìm
Trên đường Vọng Xuân Môn, thiếu niên giết ra một đường máu
Trên đường Vọng Xuân Môn, cô gái đội mũ lưỡi trai leo lên tòa cao ốc
Một khắc trước
Nhâm Tiểu Túc cười hỏi:
- Tin tưởng ta không
Hứa Khác giật mình nhưng vẫn trả lời tin
Một khắc sau, Hứa Khác nghe Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Ta cũng tin nàng sẽ tới
Một siêu phàm giả giơ tay ngưng tụ ánh sáng xanh, sát cơ dần nổi lên
Nhưng súng bắn tỉa chợt lộ diện trên tòa cao ốc
Viên đạn xuyên qua không gian như xuyên qua không biết bao nhiêu ngày đêm, xuyên qua sự cố chấp chưa bao giờ ngủ yên, xuyên qua nhung nhớ, bắn tới siêu phàm giả thành một đoàn sương máu
Đại sư súng ống cấp hoàn mỹ đã bắt đầu khống chế chiến trường
Từ lúc này, bất kỳ ai muốn giết Nhâm Tiểu Túc, đều phải chết
Đây chính là quyền hành của nàng
Nhâm Tiểu Túc tận lực nói cho cả thế giới biết, hắn đang ở Lạc thành, phảng phất như tin chắc rằng đối phương biết được tin hắn thì nhất định sẽ tới
Mà sau khi Dương Tiểu Cận biết tin của Nhâm Tiểu Túc lập tức vượt qua ngàn dặm sông núi, xuyên qua biển người mà tới đây
Dù rằng họ chưa bao giờ ước định với nhau
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn cao ốc, hắn thấy cô gái đội nón lưỡi trai không ngừng bóp còn, bắn chết siêu phàm giả muốn tấn công Nhâm Tiểu Túc
Dưới nón lưỡi trai, Dương Tiểu Cận nhếch môi cười
Ngươi tin ta sẽ tới, vì thế ta đã tới
Chỉ trong chớp mắt này, thời gian như dừng lại, phảng phất chờ đợi cuộc hội ngộ của cả hai
Vì thế mỗi giây trôi qua, cả hai đều vô cùng quý trọng nó
Đã lâu không gặp
Nhâm Tiểu Túc quay đầu cười nói với Hứa Khác:
- Còn sức không
Hứa Khác cười thảm:
- Chiến đấu tiếp cũng không thành vấn đề
- Vậy giết hết họ đi
Vào lúc này, hai đầu con đường vang lên tiếng kêu thảm, phảng phất như đám người đang bị tập kích
Ánh mắt Hứa Khác xuyên qua đám người, thấy được lão Lý và Tần Sanh, Trương Thanh Khê
Bất quá, điều khiến hắn ngoài ý muốn là, hắn cũng thấy được La Vân Nhàn và Hoàng Hiểu Vũ
Các binh sĩ của tập đoàn khác gào thét:
- Có địch tập kích
Chú ý nơi cao, có súng bắn tỉa
Còn có cả Kỵ Sĩ nữa
Vốn là một cuộc phục kích, thế nhưng vào lúc này, thợ săn đã biến thành con mồi
Trên thực tế, một khắc Dương Tiểu Cận tới đây, phần thắng đã bắt đầu nghiêng về một bên
Nhâm Tiểu Túc đột nhiên buông “khiên người” ra, bước vào đám người
Rõ ràng trước mắt hắn đều là kẻ địch nhưng mặc kệ hắn đi tới đâu, kẻ địch muốn tấn công hắn đều chỉ còn là một đoàn sương máu
Binh sĩ bắt đầu mong chờ vào những siêu phàm giả có khả năng tránh né đường đạn mà giết Nhâm Tiểu Túc
Tuy có siêu phàm giả với tốc độ cực nhanh nhưng Nhâm Tiểu Túc vẫn nhanh hơn họ
Một ít siêu phàm giả nhảy lên mái nhà, muốn tới gần và giải quyết Dương Tiểu Cận
Thế nhưng trước mắt họ lại xuất hiện lão Hứa đeo mặt nạ bạc
Bất luận những siêu phàm giả này cố gắng thế nào thì lão Hứa vẫn chẳng khác nào núi cao ngắn trước mặt họ
Súng cũng không bị thương, hơn nữa còn nhanh như quỷ mị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão Hứa xuất hiện khiến Dương Tiểu Cận càng không chút băn khoăn mà bóp cò
Lúc nàng thấy được lão Hứa thông qua kính ngắm còn tưởng đó là siêu phàm giả nào đó
Nhưng khi Dương Tiểu Cận thấy được Hắc đao trong tay lão Hứa thì hiểu rõ đây là Ảnh tử của Nhâm Tiểu Túc, chỉ là Nhâm Tiểu Túc ngụy trang cho nó mà thôi
Tiếu ý của Dương Tiểu Cận dày đặc hơn như muốn nói cẩn thận nhé
Trong lúc nàng nói chuyện, một viên đạn bắn ra
Kẻ địch bên người Nhâm Tiểu Túc lần lượt ngã xuống
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào đang tản bộ chứ chẳng phải đang chém giết trên chiến trường
Sự tự tin kia không chỉ dựa vào hắn mà còn dựa vào cô gái đang ở trên cao ốc kia
Cho nên, điều khiến người khác khó tin nay lại trở thành sự thật
Trong chiến trường hỗn loạn như chỉ còn có hai người mà thôi
Trước đó, mọi người vẫn không tin trên thế giới này còn có hai người có tin tưởng và phối hợp với nhau ăn ý như thế
Thiếu niên bước chậm trên đường dài nhuộm máu, không có bất kỳ biện pháp phòng ngự nào, lại không ai có thể bắn được hắn
Những người hướng miệng súng về phía Nhâm Tiểu Túc đều chết hết
Hứa Khác đi sau lưng Nhâm Tiểu Túc, trong lòng hắn nghĩ, thiếu niên trước mặt này hẳn là người trâu bò nhất trong số người hắn từng gặp
Lúc này, nhân viên tập đoàn từng muốn phản kích
Thế nhưng những viên đạn từ tay súng bắn tỉa như có mắt, không ngừng bắn chết quan quân chỉ huy
Đối với Dương Tiểu Cận mà nói, nếu chỉ có thể bắn trúng mục tiêu thì vẫn chưa phải là đại sư súng ống cấp hoàn mỹ
Đại sư chân chính sẽ biết rõ bản thân phải bắn ai, người đó sẽ xuất hiện ở chỗ nào
Dương Tiểu Cận ở trên tòa nhà cao tầng ở cuối đường, toàn bộ chiến trường đều nằm trong tầm bắn của nàng, không góc chết
Không ai có thể may mắn sống sót cả
Vì thế, quan quân trong chiến trường lần lượt chết đi, mãi tới khi không còn ai chỉ huy nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Binh sĩ tập đoàn cũng không sợ chết, không có binh sĩ chỉ huy thì họ tự chiến đấu
Nhâm Tiểu Túc không coi ai ra gì, đi tới trước mặt một siêu phàm giả
Hắn giương súng lên, cò súng được mở ra, hỏa lực vang rền
- Các ngươi đã bị bao vây…
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ cười:
- Bỏ vũ khí đầu hàng đi
Đã rất lâu hắn không vui vẻ như thế
Đoàn tàu hơi nước lần nữa di chuyển, kẻ địch trên đường có phần hoảng hốt vì không biết lúc nào bản thân sẽ bị tay súng bắn tỉa nhắm tới
Loại cảm giác chờ chết này thật sự rất dày vò và sợ hãi
Dần dà, có người đã bắt đầu chạy tán loạn
Thế nhưng Lý Ứng Duẫn và Tần Sanh đã sớm ngăn cản đường lui của họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhất là Hoàng hiểu Vũ, hắn giết thẳng một đường tới trước mặt Hứa Khác
Hứa Khác ngây ngẩn cả người:
- Không phải ngươi…
Hoàng Hiểu Vũ bình tĩnh nói:
- Ta chỉ không muốn bảo vệ Thanh Hòa, không muốn vì danh lợi mà hãm thân vào phân tranh
Nhưng không có nghĩa ta nguyện ý nhìn ngươi chết
Lão Lý gào to từ phía xa:
- Bớt nói nhảm đi
Ta đang bị thương
Mau tới hỗ trợ!