Đệ Nhất Danh Sách

Chương 661: Bức Tượng





Giống với những gì tập đoàn sợ, Kỵ Sĩ không chỉ trả thù mà còn trả thù một cách rất tinh chuẩn
Những nơi nghiên cứu bí mật của ba tập đoàn đều bị tấn công
Kỵ Sĩ không giống đám người thiếu đầu óc chỉ biết vọt vào đánh nhau mà dùng súng lựu đạn tấn công từ xa
Những căn cứ dưới lòng đất đều được bảo toàn, Kỵ Sĩ không tiếp tục tiến công thêm
Thanh Hòa quản lý vệ tinh ngần ấy năm, họ đã chứng kiến rất nhiều bí ẩn
Chuyện tập đoàn tấn công không phải điều đáng lo nhất mà đáng lo nhất là trên đầu mình luôn có một con mắt quan sát, không một thế lực nào hi vọng chuyện này cả
Hiện tại thì tốt rồi, đánh Lạc thành không xong, kế hoạch tiêu diệt Kỵ Sĩ không hoàn thành, hiện tại chỉ biết chịu bị đánh
Đương nhiên, Kỵ Sĩ cũng không trả thù trong thời gian dài
Họ chỉ muốn tập đoàn nhớ đau cho kỹ, biết Kỵ Sĩ họ đang canh chừng trong rừng mà không đánh chủ ý lên Lạc thành nữa là được rồi
Nếu thật sự ép tập đoàn vào đường cùng, thua thiệt nhất vẫn là Lạc thành mà thôi
Trên đường phố hối hả, Hứa Chất một mình bước đi trong hẻm nhỏ
Hắn lặng lẽ đi tới nơi có cây sồi cổ thụ cao cao
Vì nghe được tin Chu Nghênh Tuyết ở đây mà mới tới
Hứa Chất tìm Chu Nghênh Tuyết đã lâu, hiện tại biết Chu Nghênh Tuyết đang ở Lạc thành, hơn nữa còn biết địa chỉ của đối phương, hắn không có đạo lý gì mà không tới cả
Hỏa Chủng đi tới trước sân, im lặng đánh giá căn nhà này
Kết quả chưa được hai phút thì cửa nhà mở ra
Hắn bối rối nhìn Chu Nghênh Tuyết đi ra từ bên trong, trong tay còn cầm hai bọc rác
Chu Nghênh Tuyết vừa nhìn liền nhận ra đó là Hỏa Chủng, nàng nhíu mày hỏi:
- Ngươi tới đây làm gì
- Ta….
Hỏa Chủng có phần nghẹn lời:
- Ta tới để cảm tạ ngươi, chung quy ngươi đã cứu ta…
- Thôi đi…
Chu Nghênh Tuyết ngắt lời hắn:
- Ta biết chút tâm tư này của ngươi mà
Về đi, ngươi kém xa lão gia nhà ta
Nói xong, Chu Nghênh Tuyết cầm hai túi rác đưa cho Hứa Chất:
- Quẹo trái đi thêm 10m là thùng rác
Ngươi ném đi
Sau đó Chu Nghênh Tuyết cứ thế quay về phòng
Hứa Chất đứng ngây người trước cửa nửa ngày, trong tay là hai túi rác
Muốn bao nhiêu chật vật có bấy nhiêu
Hắn cười khổ, quay đầu đi về phía cao ốc Thanh Hòa
Lần này không còn ai ngăn cản hắn nữa
Thậm chí bảo vệ ở cửa còn thân thiết chào hỏi hắn
Hứa Chất rất ít khi đi học
Hắn học đại học năm tư nhưng số lần vào trường cực ít
Mà bây giờ, Hứa Khác đột nhiên để hắn làm Trợ lý Tổng giám đốc, chớp mắt hắn liền trở thành tân quý trong Lạc thành, nhân vật truyền kỳ trong trường học
Phải biết, Lạc thành tồn tại là nhờ có Thanh Hòa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trợ lý Tổng giám đốc Thanh Hòa có quyền lực cực kỳ lớn
Chức vị này nhìn qua không có thực quyền gì nhưng rất có mặt mũi
Chỉ là, Hứa Chất cũng không hưng phấn vì được một bước lên trời
Đột nhiên hắn cảm thấy bản thân đứng trước mặt Chu Nghênh Tuyết vẫn chỉ là một người không đáng nhắc tới
Trong lòng đối phương chỉ có vị lão gia kia mà thôi…
Dù cho vị lão gia kia đã chạy theo người khác…
Hứa Chất đi thang máy lên lầu, cầm tài liệu đi vào phòng Hứa Khác:
- Công tác xây dựng lại đã được triển khai
Bộ trưởng Dương Thụy lâm đã tính xong thời gian hoàn thành
Kế hoạch cụ thể sẽ được đưa tới vào buổi cùng, ta sẽ cùng…
Hứa Khác đứng bên cửa sổ, sau khi nghe Hứa Chất báo cáo xong thì đột nhiên hỏi:
- Ngươi có biết tại sao ta cho ngươi làm Trợ lý không
Hứa Chất lắc đầu:
- Không biết
- Đoán xem
Hứa Chất suy nghĩ:
- Vì ta là lựa chọn cuối cùng
- Không phải…
Hứa Khác cười lắc đầu:
- Lựa chọn không quan trọng, quyết định mới là quan trọng nhất
Hứa Chất có phần khó hiểu
Hứa Khác vỗ vai cháu mình rồi đi tới thang máy:
- Muốn sống ở thời đại này cần sự quyết đoán và đảm lượng, mà hai thứ này ngươi đều có
Đi thôi, theo ta ra ngoài một chuyến, hẳn hai pho tượng kia đã được làm xong rồi
Cho nên, Hứa Khác coi trọng Hứa Chất là vì phẩm chất của hắn
Xe chạy một đường tới Vọng Xuân Môn
Người tới nơi này nhiều như nêm cối, vừa tới gần đã cảm nhận được không khí cực kỳ náo nhiệt rồi
Hứa Chất vừa nhận chức nên không rõ lắm hai bức tượng này là sao
Hứa Khác xuống xe trước, đám người nhiều như nêm cối thấy Hứa Khác thì chừa ra một con đường
Mặc kệ người khác có tán thành không, ít nhất dân chúng trong Lạc thành đều cảm thấy Hứa Khác là người tốt, đối xử với mọi người không tệ lắm
Bấy giờ, trên phố dài có hai tượng điêu khắc được che bằng vải đỏ
Cảnh vệ đứng canh bên cạnh, chờ Hứa Khác tới dở ra
Chuyện về hai bức tượng này đã sớm được mọi người lan truyền
Tin tức truyền ra từ chỗ thợ điêu khắc, hai tượng điêu khắc này là của người đã cứu Lạc thành trong thời khắc nguy nan nhất
Gần đây, trong một ít quán ăn của hàng rào, mọi người đã sớm lan truyền người cứu Lạc thành khiến họ trở thành truyền kỳ
Phải biết, hai bên đường Vọng Xuân Môn đều có khu dân cư
Đại bộ phận cư dân trốn trong nhà không dám dù là liếc nhìn trận chiến
Thế nhưng vẫn có cư dân đủ gan mà quan sát toàn bộ quá trình
Thế nên cảnh Hứa Khác một mình chém giết bảy tám kẻ địch rồi được Nhâm Tiểu Túc đơn độc tới cứu, sau đó tay súng bắn tỉa trợ giúp đã trở thành truyền kỳ trong truyền kỳ
Hứa Khác đi tới trước bức tượng, sốc tấm vải đỏ lên
Chỉ thấy bức tượng kia được điêu khắc hình ảnh một vị cô nương đội mũ lưỡi trai, tóc ngắn gọn gàng chạm vai, trên vai là súng bắn tỉa trông cực kỳ bá đảo
Người đứng xem chợt bừng tỉnh, đây là tay súng bắn tỉa đã trợ giúp vào phút cuối kia
Người bên cạnh thì tương đối kỳ quá, đó là hình thiếu niên được một nửa thiết giáp bao bọc, phảng phất như vừa trải qua một trận chiến tàn khốc, thiết giáp rách nát chịu không nổi
Cảnh tượng này mang tới cho người nhìn cảm giác bi tráng cực kỳ
Chỉ bức tượng giống nhau ở chỗ, Dương Tiểu Cận đội mũ lưỡi trai che nửa mặt, Nhâm Tiểu Túc cũng đội nón hoodie khuất bóng
Mặt mũi của họ được ẩn giấu trong bóng tối, không thể thấy rõ
Có vài người tiếc hận:
- Nữ hài này nhất định rất đẹp, sao còn đội nón làm gì
Một đám đệ tử đứng trong đám người thấy hai bức tượng thì ngây ngẩn cả người
Người khác không nhận ra nhưng thiết giáp của Nhâm Tiểu Túc và mũ lưỡi trai của Dương Tiểu Cận rất đặc biệt
Họ vừa nhìn liền nhận ra đây chính là bạn học Dương Tiểu Cận của mình
Mặt khác, thiếu niên này chẳng phải là thiếu niên đã điểm danh thay cho Trịnh Hàng đó ư
Hiện tại con hàng Trịnh Hàng còn đang khóc thảm, vì bị Giang Tự để ý nên con hàng này không thể trốn học được nữa
Hơn nữa mỗi lần tới tiếc của Giang Tự, ông chuyên điểm danh Trịnh Hàng…
Thời gian trước mọi người còn đoán, thiếu niên kia là siêu phàm giả, hẳn Dương Tiểu Cận cũng chẳng tầm thường
Rốt cục những suy đoán này cũng được chứng thực vào hôm nay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một sinh viên thở dài:
- Trong mắt người ta, chúng ta đúng là không khác gì đóa hoa trong nhà kính
Nghe nói kẻ địch họ giết được lên con số hàng trăm
Người như vậy… không cùng thế giới với chúng ta
Hứa Chất nhìn bức tượng của Nhâm Tiểu Túc, đột nhiên cảm nhận được đối phương cao tới mức dù hắn dùng cả đời để đuổi theo cũng không với tới được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.