Đệ Nhất Danh Sách

Chương 662: Chuyện Trên Thảo Nguyên





Ở biên giới của phương bắc thảo nguyên và Trung Nguyên, một đám lưu dân đang ngồi bên bờ sông, bên cạnh là đống lửa được nhóm cháy
Đây là biên giới phía bắc của Vương thị, tiếp giáp với Thảo Nguyên
Bất quá nơi này vắng người, binh sĩ tuần tra của Vương thị cũng rất ít tới đây
Một đám người ngồi bên lửa sưởi ấm, quần áo trên người họ có rất nhiều chỗ vá
Vì không được giặt thường xuyên nên lấm lem bùn đất, vừa nhìn qua liền biết quanh năm cưỡi ngựa
Một nam nhân trung niên xấu xí nói:
- Đại ca, họ có tới không
Còn rất sớm so với thời gian ước định
- Không biết…
Một hán tử trung niên bưu hãn xoa tay:
- Ai biết tình huống trên thảo nguyên này thế nào
Nghe nói bên kia cũng rất loạn
Có vài bộ lạc nhỏ đã bị tiêu diệt
- Vậy chúng ta chờ tiếp à, chúng ta cũng chờ được hai ngày rồi
Nam nhân xấu xí hùng hổ nói:
- Nếu hàng họ mang tới không tốt như lời họ nói thì một chuyến này của chúng ta đi về tay không rồi
- Vương Nhị Cẩu, ngươi bớt nói được không
Suốt hai hôm nay ngươi không ngừng lẩm bà lẩm bẩm
Ngươi không muốn chờ thì tự về đi…
Hán tử nói xong thì phun một ngụm nước bọt xuống đất
Thủ lĩnh đám thổ phỉ không nói gì thêm nữa
Sở dĩ hắn chờ ở đây hai ngày không phải hắn tin tưởng đối phương mà vì người trong nhà sắp đói chết rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Họ sống trên đường đi từ Tây bắc tới Trung Nguyên, thương lộ của hai nơi sớm đoạn tuyệt từ lâu
Năm đó mỗi ngày họ có thể thoải mái cưỡi ngựa cướp đồ
Hiện tại chỉ có thể tự mình trồng trọt kiếm ăn, thu hoạch thật quá thấp
Tuy nghe nói thương lộ sẽ được khai thông nhưng ai biết khi nào mới mở
Lúc trước họ từng gặp được vài thương đội để cướp
Mà hiện tại thương lộ từ Tây bắc với Trung Nguyên là địa sự, vũ khí của người ta có khi còn tốt hơn họ nhiều
Hơn nữa hắn cũng là người thông minh, ai mở thương lộ
Là cứ điểm 178 đó
Cứ điểm 178 khác những tập đoàn kia
Nếu họ còn tiếp tục cướp bóc thương đội, khả năng cao cứ điểm 178 sẽ phái binh sĩ tiêu diệt họ
Thủ lĩnh thổ phỉ thầm nghĩ, nếu là thổ phỉ nguy hiểm như thế, hắn có nên tận dụng việc thương lộ được khai thông mà kinh doanh thứ gì đó chăng
Thế nhưng hắn có thể buôn bán gì được, trong khi hắn chẳng có hàng hóa gì trong tay…
Cho nên, một đoạn thời gian trước có người chăn nuôi gia súc tới nói họ có thể làm ăn với nhau
Thủ lĩnh nhóm thổ phỉ lập tức đồng ý
Người chăn nuôi gia súc nói họ có rất nhiều lông thú cùng dê bò dùng để trao đổi
Những vật này dù ở Tây bắc hay Trung Nguyên đều rất khan hiếm
Nhất là da lông thú, đây là thứ mà quý nhân trong hàng rào thích nhất
Cũng giống như được ăn món ăn dân dã vậy, nếu có người có được đồ da lông thú thật xinh đẹp, người đó chắc chắn sẽ trở nên đặc biệt hơn trong mắt người xung quanh
Đương Nhiên, đây cũng là Tô Lôi nghe người khác nói, hắn chưa từng tận mắt thấy qua
Thế nhưng trong thị trấn hàng rào Tông thị thật sự có một ông chủ tiệm tạp hóa thường thu mua da lông thú
Không đúng, hiện tại những người đó hẳn đã về cứ điểm 178
Sông Thần Mộc này rất nông, hơn nữa vì thời tiết hiện tại rét lạnh nên cả con sông đều đã đóng băng
Đây cũng là lý do mà dân du mục muốn xuôi nam vào màu đông, nguyên nhân một phần cũng vì nguồn nước
Vào lúc thủ lĩnh thổ phỉ Tô Lôi đang suy nghĩ, tiếng vó ngựa thấp thoáng truyền tới từ nơi xa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn ngẩng đầu nhìn thì thấy một đội nhân mã đang tới xuyên qua sông băng
Người cầm đầu là một thiếu niên trẻ tuổi
Tô Lôi đứng lên:
- Ta là Tô Lôi
Các ngươi đến muộn
Thiếu niên ngồi trên lưng ngựa cười nói:
- Chuyện tốt thường tới trễ
Chúng ta mang theo rất nhiều da lông
Hơn nữa trông rất đẹp mắt
Các ngươi đã mang thứ chúng ta muốn tới chưa
Lúc này, Tô Lôi nghĩ tới chuyện cực kỳ cổ quái
Dựa theo suy nghĩ của hắn, dân du mục phương bắc muốn giao dịch hẳn cần muối ăn hoặc vũ khí các loại
Thế nhưng đối phương thực sự rất kỳ quái, yêu cầu muốn lá trà, rau trắng, rau thơm, hành tây, tỏi, gia vị hồ tiêu, hoa tiêu….các loại
Đương nhiên cũng có thuốc cùng một ít dụng cụ thiết khác, như nồi tô chén mà không phải dao kiếm…
Tô Lôi nói:
- Hàng hóa chúng ta đặt cách con sông vài cây số
Trước phải xem thử thành ý của các ngươi trước, xong sẽ dẫn các ngươi lấy hàng
Mười người bên cạnh Tô Lôi đánh giá hơn trăm hán tử phía sau thiếu niên
Những người này cưỡi ngựa cao to, im lặng đi theo thiếu niên
Thiếu niên nghe Tô Lôi nói liền cười nói:
- Phía người qua kiểm hàng
Tô Lôi đưa mắt ra hiệu cho nam nhân xấu xí, đối phương đứng yên không cử động
Người trung niên trách cứ nam nhân xấu xí chủ động cắt bước đi về phía dân du mục
Thiếu niên khen ngợi hán tử:
- Lá gan ngươi rất lớn, tên gì
Đột nhiên Tô Lôi cảm giác được trên người thiếu niên có sự tự tiên của thượng vị giả, buồn bực đáp:
- Thôi Cường
Nói xong, hán tử đi tới bên cạnh dân du mục
Hắn giật mình thấy được trên lưng ngựa chở rất nhiều da lông thú
Thôi Cường đưa tay sờ thử, da lông được bảo tồn rất tốt
Dù là thợ săn tốt nhất Trung Nguyên cũng chưa chắc làm được, không bị thủng lỗ, chỉ có hai dấu nhỏ như dấu răng, như bị sói cắn chết
Nếu bán số da lông này tới Tây bắc hoặc Trung Nguyên thì chắc chắn sẽ phát tài
Tốt nhất là bán tới Trung Nguyên, ở đó đều là người có tiền
Thôi Cường kiểm tra mất nửa giờ mới kết thúc, hắn quay đầu nhìn Tô Lôi hô to:
- Không sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Lôi hít một hơi sâu rồi nói với thiếu niên:
- Đi theo ta, ta dẫn các ngươi đi tới chỗ đặt hàng hóa, có rau của, dụng cụ sinh hoạt, dược phẩm
Thiếu niên vui cười:
- Ta thấy bên người các ngươi không có hàng hóa còn tưởng các ngươi không muốn giao dịch
Nếu đã thành tâm giao dịch với bộ lạc chúng ta thì đây đúng là quyết định chính xác của các ngươi đó
Trong lúc nói chuyện, Tô Lôi phát hiện dường như đối phương không sợ súng đặt dưới đất của họ
Rõ ràng đám du mục này không có vũ khí nóng, lấy cái gì mà tự tin như thế
Phải biết, dù là súng đầy bụi đất nhưng vẫn là súng đó
Trong lúc dẫn đường, Tô Lôi nghi ngờ hỏi:
- Vì sao các ngươi không mua vũ khí
Mua nhiều đồ vật sinh hoạt làm gì
Thiếu niên cười nói:
- Nếu ta muốn mua vũ khí, ngươi có chắc
Lời nói tràn ngập ý tứ trào phúng
Thế nhưng Tô Lôi thật sự không thể phản bác
Nếu hắn có thể cung cấp vũ khí thì đâu cần xài loại súng cũ kỹ kia
Thiếu niên nhìn Tô Lôi, cười nói:
- Đừng chú ý tới ta, ta chỉ nói sự thật mà thôi
Sau lần giao dịch này, ngươi sẽ giàu lên nhanh chóng
Tới khi đó chúng ta lại giao dịch vài món hàng hóa khác cũng không muộn
Tô Lôi có phần sửng sốt, hắn phát hiện thiếu niên này muốn hợp tác lâu dài với mình
Hiện tại đối phương không mua súng vì hiểu rõ đám Tô Lôi không có
Nhưng hiện tại không có không có nghĩa là sau này cũng không có.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.