Thiếu niên ngồi trên lưng ngựa chậm rãi di chuyển, Tô Lôi theo sau
Họ đi được chừng năm sáu ki lô mét mới thấy hàng hóa được chất lên thành một đống như ngọn núi nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiếu niên nhíu mày:
- Chỉ có nhiêu đây thôi à
Hắn xuống ngựa, đi một vòng quanh ngọn núi hành hóa
Trong này đa phần là rau củ, thuốc ít tới đáng thương
Dụng cụ sinh hoạt cũng không được mấy cái, gia vị như hành tỏi thì rất nhiều
Tổng kết lại là, không đáng giá…
Tô Lôi giải thích:
- Thời gian có phần vội vàng nên chỉ được ngần này
Ngươi sống trên Thảo Nguyên, chưa từng đi tới phương nam nên không biết, vật tư ở phía nam cũng không nhiều như ngươi tưởng
Mà vận chuyển những thứ này cũng rất tốn sức
Thiếu niên cười như không cười nhìn Tô Lôi, hắn đã hiểu:
- Ta đoán các ngươi không đủ tiền mua những thứ ta muốn nhỉ
Tô Lôi lúng túng:
- Làm gì có, ta nói thật mà
- Đi thôi…
Thiếu niên cũng không vạch trần mà nói thẳng:
- Giữa chúng ta không có tiền tệ trao đổi nên dứt khoát dùng vật đổi vật, ngươi nghĩ sao
Tô Lôi suy nghĩ rồi nói:
- Kỳ thật ngươi cũng thấy, người ờ phía nam rất nghèo
Số da lông ngươi cho chúng ta cũng chẳng bán được giá tốt, thời buổi này đồ ăn mới là đáng tiền nhất
Trên đường đi, Tô Lôi đã nghĩ kỹ nên trả giá thế nào rồi
Đơn giản hắn khi dễ dân du mục không biết rõ tình hình ở Trung Nguyên nên muốn nói dối với họ là da và lông thú không đáng tiền, nâng giá hàng hóa trong tay hắn lên sẽ khiến lợi nhuận tăng cao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiếu niên cũng không phản bác, tiếp tục nghe Tô Lôi nói hươu nói vượn:
- Thời tiết bắt đầu vào xuân rồi, da lông cũng không đáng tiền nữa
Thế nhưng dụng cụ sinh hoạt bằng tiết này rất hiếm
Ngươi biết một cái chảo này có giá bao nhiêu không
Thiếu niên mỉm cười:
- Hơn chín trăm đồng
Tô Lôi dừng lại vì thiếu niên đã nói đúng giá của cái nồi sắt này
Đương nhiên, giá vẫn chưa chính xác lắm
Hiện tại tuy thiết khan hiếm nhưng sau khi cứ điểm 178 tiếp nhận địa bàn của Tông thị, rất nhiều vật liệu trong địa bàn Tông thị đã hạ giá, hiện tại một cái nồi sắt chỉ chừng 800 đồng
Nhưng một tháng trước, nồi sắt đúng là có giá hơn 900 nha…
Giờ khắc này, đột nhiên Tô Lôi nhận ra, rất có thể thiếu niên trước mắt có hiểu biết về phía nam
Tô Lôi im lặng một lúc rồi nói:
- Khoan hãy nói tới cái nồi này, nói tới thuốc đi
Ngươi cũng biết chỉ cần là người sống ai cũng cần thuốc, không ai mà chưa từng bị bệnh
Nhu cầu cao dẫn tới giá thuốc tăng
Cho nên giá một viên thuốc không thấp
Ngươi đoán thử xem một viên thuốc kháng sinh có giá thể nào
Thiếu niên mỉm cười hỏi:
- 200 đồng
Tô Lôi bất đắc dĩ, một lần có thể là ngẫu nhiên nhưng hai lần thì chắc chắn không phải
- Sao ngươi biết giá những cái này
Tô Lôi buồn bực, chẳng lẽ trong nhóm hắn có phản đồ, báo tin cho dân du mục
Rốt cục là tên hỗn đãn nào để lộ giá đây
Thiếu niên cười nói:
- Được rồi, thứ đắt tiền nhất nơi đây là thuốc và dụng cụ bằng sắt
Ta nhìn ra được những thứ này là ngươi đập nồi bán sắt cố hết sức mua được
Rau quả không đáng giá, tuy hàng rào quản chế lương thực nhưng không quả chế rau củ
Lưu dân có thể rau củ trong rừng ăn
Những thứ thực phẩm này hẳn là của các ngươi trồng nhỉ
Tô Lôi bất lực, nhưng hắn vẫn muốn phản bác:
- Giá da lông…
Thiếu niên cười, ngắt lời:
- Vì tỏ thành ý mà số da lông ta mang tới bây giờ đều là thứ tốt nhất
Những thứ này bán vào tiệm tạp hóa trên thị trấn ít nhất cũng ba bốn ngàn đồng một tấm
Tô Lôi thật sự không còn cách nào phản bác
Hắn còn tưởng bản thân có thể lừa dối dân du mục một phen
Chung quy trong mắt người phía nam, dân du mục không quá thông minh, rất dễ lừa
Hơn nữa, mọi người đều nói, trước giờ trong việc buôn bán, dân du mục đều rất dễ bị người Trung Nguyên lừa
Sao tự nhiên tới hắn lại không dùng được vậy
Bây giờ nhớ lại, tuy thiếu niên này mặc đồ du mục nhưng lời nói và tác phong làm việc không quá khác so với người phương nam
Chỉ là trước giờ Tô Lôi chưa từng gặp dân du mục nên không phân biệt được thôi
Tô Lôi nhìn thoáng qua đội kỵ sĩ và số da lông phía sau thiếu niên
E rằng hắn chỉ đổi được một phần mười trong số đó, nói không chừng ngay cả một phần mười cũng không tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiếu niên an ủi:
- Ngươi không cần uể oải
Đương nhiên ta sẽ không dựa vào giá cả trên thị trấn để buôn bán với người
Cả hai đều cần kiếm được lợi nhuận mới tiếp tục làm ăn với nhau được, đúng không
Tôi Lôi giữ vững tinh thần:
- Vậy ngươi tính giá trị quy đổi thế nào
- Thế này đi, số da lông này bán vào hàng rào cũng phải ba bốn ngàn một tấm
Ta để lại cho ngươi 2000 đồng, lợi nhuận còn lại ta không lấy
Về phần những vật này của ngươi, ta sẽ dựa theo giá trên thị trấn mua lại
Hơn nữa ta còn tặng thêm cho ngươi 50 tấm da lông
Xem như tiền vốn để nhập hàng kỳ sao
Vậy cũng không để ngươi ra về tay không rồi
Ngày này tháng sau, ngươi đưa lại ta 100.000 đồng tiền hàng là được
Tô Lôi mừng rõ, tuy số tiền kiếm được ít hơn hắn dự đoán nhưng cũng không phải không có lời
Hơn nữa, hành động tặng 50 tấm da lông chẳng khác nào nhét gối cho người buồn ngủ vậy
Hiện tại thứ hắn thiếu nhất là gì
Chẳng phải là tiền vốn sau
Bất quá Tô Lôi có phần khó hiểu:
- Ngươi không sợ ta sẽ lấy luôn 50 tấm da lông này à
Phải biết, thứ này có giá trị hơn 100.000 đồng đó
Thiếu niên cười nói:
- Ngươi đã có thành ý chạy hơn trăm dặm tới gặp ta
Ta tin ngươi không phải người thiển cận
Nếu ngươi muốn tiếp tục buôn bán, chỉ sợ tương lai số tiền ngươi kiếm được còn nhiều hơn gấp vài chục thậm chí vài trăm so với 50 tấm da này
Lợi hại thế nào tự ngươi suy nghĩ đi
Đương nhiên, một phần cũng vì số da lông này thật sự không đáng tiền trong mắt thiếu niên, hắn còn rất nhiều
Lần buôn bán này rất nhanh kết thúc
Đám du mục sau lưng thiếu niên nhận hàng của đám Tô Lôi thì vui vẻ vô cùng
Thế nhưng có chút không vui là vẫn phải mang phần lớn da lông về
Chung quy đám Tô Lôi quá nghèo, hàng hóa trao đổi được quá ít…
Trên đường về, hán tử áy náy nói với thiếu niên:
- Chủ nhân, là ta phái người làm việc không ổn
Chẳng ngờ đám thổ phỉ kia lại nghèo như thế
Thiếu niên cười nói:
- Hassan, đừng để ý chút việc này
Ta tin tháng sau đám người này sẽ mang tới kinh hỉ cho chúng ta
Mắt nhìn phải nhìn xa một chút
Tuy hiện tại hắn chỉ là thổ phỉ nho nhỏ nhưng tới một ngày hắn sẽ trở thành thương nhân
Đến lúc đó sẽ có súng trường tới cho các ngươi nghịch thử
Phải biết, buôn lậu súng ống rất mau giàu ở phía nam đó
Trên thảo nguyên, hiện tại các bộ lạc khác chỉ muốn tranh đoạt chút lương thực từ Trung Nguyên
Kỳ thật buôn bán mới là con đường ổn thỏa nhất
Tháng sau ta không tới nữa, ngươi dẫn người tới, chuyện này về sau cho ngươi phụ trách
- Vâng chủ nhân…
Hassan cung kính đáp lời:
- Chủ nhân có thể để đàn sói hộ tống ta không
Thiếu niên cười ha hả:
- Hassan, ngươi không cần sợ họ, ta sẽ để đàn sói theo bảo vệ ngươi
Nhưng không có nguy hiểm, đàn sói sẽ không xuất hiện, bằng không sẽ dọa sợ đám “bằng hữu” mới này đấy.