Ở phía Tây bắc của hàng rào vương thị, sâu trong cánh rừng chừng vài trăm ki lô mét , Nhâm Tiểu Túc đang cẩn thận từng li từng tí đi trong khe núi
Rừng cây bên cạnh tràn đầy cành khô
Vì đang là mùa đông lạnh nên tuyết đọng hỗn tạp thành một chỗ với lá mục
Nhâm Tiểu Túc rửa mặt trong nước suối, dòng suối nhỏ này trong tới mức có thể thấy được đáy
Nước suối lạnh tới mức khiến Nhâm Tiểu Túc phải giật thót một cái, lập tức thanh tỉnh hơn nhiều
- Vào đồng rồi mà dòng suối nhỏ này vẫn không bị đóng băng
Chẳng lẽ trên thượng du có ôn tuyền chảy xuôi xuống
Nhâm Tiểu Túc động tâm, hắn đã 7 ngày 7 đêm chưa tắm rửa, có nên tìm tới ôm tuyền tắm một trận cho thỏa thích không
Trong một tuần này, Nhâm Tiểu Túc bị đuổi giết, chạy tới hơn 700 ki lô mét khiến hắn có phần chịu không nổi
Không chờ Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ nhiều, súng ống xuất hiện từ phía xa, một viên đạn bắn vào dòng suối nhỏ trước mặt Nhâm Tiểu Túc
Tảng đá trong dòng suối nổ tung, nước bắn hết vào người Nhâm Tiểu Túc
Nhâm Tiểu Túc khóc không ra nước mắt
Tính tình cô nàng này sao gắt thế chứ
Hắn và Chu Nghênh Tuyết thật sự rất trong sạch, ngay cả nắm tay vào hàng rào 61 cũng phải mang bao tay
Nhâm Tiểu Túc không nghĩ nhiều đã quay đầu đi vào rừng sâu
Đợi tới khi Nhâm Tiểu Túc đã đi xa, thân ảnh Dương Tiểu Cận mới chậm rãi xuất hiện trong rừng
Nàng đi tới bên cạnh dòng suối rửa mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu không phải đang là mùa đông lạnh, nàng còn muốn gội đầu nữa
- Đúng là người sắt mà…
Dương Tiểu Cận tự nhủ, rõ ràng chỉ cần nói xin lỗi là được
Kết quả lại cứng rắn để nàng truy sát hơn 700 ki lô mét
Nói thật, không riêng gì Nhâm Tiểu Túc chịu không nổi mà Dương Tiểu Cận cũng có phần không xong rồi
Thế nhưng, khí thế vẫn là không thể thua
Bằng không sau này tên nhóc này sẽ tìm thêm mấy nha hoàn nữa
Khi ấy nàng nên nói lý lẽ thế nào
Hả?
Lúc Dương Tiểu Cận còn học ở Thanh Hòa, nàng từng nghe mọi người bàn tán về thiếu niên bí ẩn và nha hoàn
Dương Tiểu Cận thật sự không ngờ lâu ngày không gặp Nhâm Tiểu Túc, bây giờ hắn lại dám làm ra cái trò này
Một người trông thanh tú như thế lại có tâm địa gian xảo vậy à?
Nghĩ tới đây, Dương Tiểu Cận đứng dậy, quyết đoán đi xuyên qua dòng suối nhỏ
Giày nàng mang là giày tác chiến chống nước vô cùng tốt, thế nhưng truy đuổi suốt một tuần, đế giày cũng sớm bị mài mòn…
Sau khi vào rừng, Dương Tiểu Cận bình tĩnh đánh giá mặt đất trước mặt
Lúc này tuyết đã đọng không ít, dấu chân của Nhâm Tiểu Túc lưu lại rất rõ
Nàng không sợ bị mất dấu
Chỉ là đi tới một chút nữa, Dương Tiểu Cận bỗng dừng lại vì dấu chân trên mặt đất đã biến mất
Lúc Dương Tiểu Cận đang ngây người thì tiếng súng bắn tỉa vang lên từ phương xa
Một viên đạn bắn vào bên chân nàng, bắn vào lá xốp mục hòa cùng bùn trên mặt đất
Chỗ viên đạn bị chặn lại phả ra một làn khói xanh…
Lông mi Dương Tiểu Cận dưới mũ lưỡi trai chớp động
Ngươi đã thu nhận nha hoàn mà còn dám bắn trả
Nghĩ tới đây, Dương Tiểu Cận trực tiếp đi về phía Nhâm Tiểu Túc núp, leo lên núi
Dần dà, nhiệt độ quanh thân tăng lên, thực vật giữa sườn núi um tùm xanh tươi, không vì cái lạnh của mùa đông mà héo rũ
Bấy giờ, dấu chân Nhâm Tiểu Túc lần nữa xuất hiện, Dương Tiểu Cận cười lạnh, đuổi theo lên núi
Bất chợ, đường núi uốn lượn bỗng biến mất
Trước mặt nàng là một nơi bằng phẳng cùng một ao ôn tuyền
Nước trong ôn tuyền vì nóng mà bốc khói, chẳng khác nào tiên cảnh giữa mùa đông
Mà quanh bờ ao lại có một bó hoa trắng
Dương Tiểu Cận lần nữa nhướng mày, một màn này vượt quá dự liệu của nàng
Vì có chút bất ngờ mà Dương Tiểu Cận chưa kịp chuẩn bị…
Nhâm Tiểu Túc không ngờ, sau bảy ngày truy đuổi Nhâm Tiểu Túc lại chơi một màn thế này…
Trông Nhâm Tiểu Túc không giống người biết tặng hoa cho người khác
- Được rồi, xuất hiện đi
Ta biết ngươi ở đây
Dương Tiểu Cận nói
Nhâm Tiểu Túc đi ra từ sau màn hơi nước:
- Không giận nữa
- Đã giữa màu đông rồi, hoa hái từ đâu đấy
Dương Tiểu Cận không trả lời mà hỏi ngược lại
- Nhiệt độ quanh ôn tuyền cao, thực vật không chỉ không héo rũ mà còn nở hoa…
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
- Ta dẫn ngươi tới đây chủ yếu là thấy chúng ta chạy trong rừng hơn 7 ngày rồi
Thân thể hẳn đã dơ, ta thấy nước suối không bị đóng băng nên nhận ra trên núi có ôn tuyền, muốn hai ta… ngươi có thể tắm rửa…
Dương Tiểu Cận vụng trộm liếc mắt, những thứ khác không nói, ít nhất trông Nhâm Tiểu Túc vẫn không khác trước
Nàng liếc Nhâm Tiểu Túc một cái:
- Lần này tha cho ngươi
Kỳ thật đa số cô gái đều rất dễ dỗ dành
Các nàng cũng chẳng muốn cái gì quá đặc biệt, đơn giản là do thái độ mà thôi
Dương Tiểu Cận cũng không tính đuổi theo, chỉ là thấy Nhâm Tiểu Túc, chẳng thèm xin lỗi nên càng đuổi càng tức
Rõ ràng Nhâm Tiểu Túc đã thu nha hoàn, kết quả cuối cùng lại khiến nàng càng giống người vô cớ gây sự hơn
- Ngươi đi qua một bên trước, đừng nhìn lén
Dương Tiểu Cận nói
- À, được rồi…
Nhâm Tiểu Túc nói xong liền bước xuống sườn núi
Hắn ngồi quay lưng lại ôn tuyền:
- Không phải ôn tuyền nào cũng tắm được đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bất quá ta đã kiểm tra nước ở đây rồi, không có vấn đề gì cả, rất an toàn
Dương Tiểu Cận điềm nhiên như không mà nói:
- Nha hoàn ngươi thu tên gì
Dương Tiểu Cận hỏi xong thì nhìn chằm chằm bóng lưng Nhâm Tiểu Túc, chờ rất lâu thấy đối phương không nhìn lén mới xuống nước
- Chu Nghênh Tuyết…
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
- Hẳn ngươi cũng biết nàng ta
- Chu Nghênh Tuyết
Dương Tiểu Cận có phần sửng sốt:
- Sao lại là nàng
Không phải nàng ở Tây nam à
- À…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Sau khi hàng rào 88 bị hủy, nàng ta đã tới Trung Nguyên
Ban đầu nàng nói để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ
Nhưng sau này ta mới phát hiện mẹ nàng đã mất nhiều năm, toàn là gạt ta thôi
Dương Tiểu Cận im lặng nửa ngày mới lên tiếng:
- Khi còn bé Chu Nghênh Tuyết ở Viện mồ côi, lấy đâu ra mẹ…
Nhâm Tiểu Túc nhất thời bó tay, Chu Nghênh Tuyết không nói sai
Vốn hắn tưởng lần thứ 2 Chu Nghênh Tuyết cũng nói thật, không ngờ nàng ta vẫn nói dối
Kỹ năng diễn xuất của cô nàng này quá đỉnh rồi
- Nói tiếp đi, chuyện gì xảy ra nữa
Dương Tiểu Cận hỏi
Nhâm Tiểu Túc nghe tiếng bọt nước vang lên, nhất thời đầu óc trống rỗng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Không nghe ta hỏi gì à
Dương Tiểu Cận thấy Nhâm Tiểu Túc im lặng thì lên tiếng
- À à… Kỳ thật ta cũng không tính nhận nàng làm nha hoàn
Ban đầu chỉ muốn thông qua nàng gia nhập An Kinh tự
Nghe nói trở thành thành viên chính thức của An Kinh tự có thể yêu cầu tổ chức hoàn thành một việc cho mình
Ta muốn nhờ An Kinh tự tìm các ngươi…
Nhâm Tiểu Túc tỉnh lại, mặt đỏ rần:
- Ngay từ đầu, quan hệ của ta và nàng chỉ là quan hệ hợp tác thôi!