Đệ Nhất Danh Sách

Chương 670: Nhâm Tiểu Túc Ra Tay





Tô Lôi nghĩ, hắn chỉ cần quay về lấy linh vị của ba mẹ là lập tức lên đường
Thế nhưng khi vào nhà liền phát hiện đã không kịp rời đi
Dường như có một tí thổ phỉ đã sớm thương lượng cách đối phó với họ từ trước khi họ quay về
Đúng như Tô Lôi đoán, đám thổ phỉ nhân lúc hắn rời đi đã bắt đầu bàn bạc
Nếu Tô Lôi làm ăn không thành công thì mọi người xem đó là một trò cười
Nhưng nếu thành công thì họ cũng phải kiếm được một chén canh chứ
Khi ấy, Tô Lôi không chịu chia thì giết Tô Lôi rồi bức Vương Nhị Cẩu nói ra mọi chuyện là được
Vương Nhị Cẩu là người nhu nhược, chỉ cần họ hù dọa một chút thì hắn sẽ khai hết
Kim Chủ trên thảo nguyên cần gì nhất, địa điểm giao dịch, thời gian ước định, họ đều biết được từ chỗ Vương Nhị Cẩu
Cho nên, đây cũng là lý do họ chú ý tới tên này
Thế nhưng họ không ngờ Tô Lôi còn hung ác hơn họ tưởng, đã sớm giết người diệt khẩu
Điều này khiến mọi người có phần không chuẩn bị kịp, cho nên hiện tại thổ phỉ chỉ bao vây đám Tô Lôi chứ không động thủ, hẳn là còn thương lượng bước tiếp theo của kế hoạch
Tô Lôi chết là việc đã định
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu hôm nay họ để Tô Lôi chạy thì khác nào thả hổ về rừng
Người hung ác như hắn còn sống, họ làm sao kê cao gối mà ngủ
Mấu chốt vấn đề là họ không muốn từ bỏ mối làm ăn kia
Người mù nghe kể cũng biết làm ăn với người trên Thảo Nguyên có thể kiếm được rất nhiều tiền
Thế nhưng phải làm sao mà giết Tô Lôi xong vẫn có thể cướp được chuyện làm ăn này đây
Tô Lôi quay về khiến mọi người trong thị trấn như quên mất Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận vừa tới ở trọ
Buổi tối, Nhâm Tiểu Túc đã chuẩn bị sẵn tiền chờ đám lưu dân này chủ động đưa đồ ăn tới
Nhưng kết quả lại chẳng thấy người nào cả…
- Còn có người ngốc tới mức bỏ qua mục tiêu nhiều tiền như chúng ta à
Rốt cục đám lưu dân này muốn làm gì
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ:
- Hay là trấn nhỏ đang có chuyện
Khả năng cao liên quan tới kẻ tên Tô Lôi kia
Đến cùng vẫn chỉ là thổ phỉ, tiền tài luôn khiến họ động tâm
- Vậy chúng ta có quản không
Dương Tiểu Cận một bộ tùy ngươi quyết định
- Quản chứ…
Nhâm Tiểu Túc nhếch miệng cười:
- Đương nhiên phải xen vào

Bóng đêm buông xuống, Tô Lôi dẫn theo đám huynh đệ canh giữ trước cửa nhà mình
Mọi người đều cảnh giác, yên lặng cầm vũ khí trong tay
Người có địa vị cao hơn chút thì cầm súng đã bị rỉ sét, thấp chút thì cầm cốt đao hoặc dụng cụ như cuốc xẻng gì đó
Cốt đao trắng hếu được vắt bên hông khiến đám thổ phỉ đứng trong sân thêm một phần khắc nghiệt
Tô Lôi nói:
- Xin lỗi các huynh đệ, đều lại Tô Lôi ta kiên quyết quay về mới xảy ra chuyện này
Đám huynh đệ này không lên tiếng, đội ngũ của Tô Lôi cũng không quá đoàn kết
Dù sao họ chỉ là thổ phỉ, không thể so với quân nhân được
Một ít người cũng thầm oán Tô lôi nhiều chuyện, nhưng không ai lên tiếng chỉ trích cả
Thôi Cường ngồi dựa vào tường, lau thanh súng rỉ sét trong tay mình khiến thân súng trở nên sáng bóng hơn một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là súng chỉ bắn được một lần, nếu có quá nhiều người tấn công, Thôi Cường hiểu rõ bản thân chết là cái chắc
Có người nhỏ giọng nói:
- Đại ca, hay chúng ta giao lại mối làm ăn này cho họ đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Họ nhiều người, hảo hán không ăn thiệt trước mắt
Sinh ý còn có thể tìm lại, mạng thì chỉ có một thôi
Tô Lôi muốn nói gì đó nhưng bị người này ngắt lời
Thôi Cường đứng dậy, nhảy tới trước mặt đối phương
Hắn nhanh chóng rút đoản đao bên hông ra, hung hăng đâm vào cổ người vừa nói chuyện
Động tác Thôi Cường cực nhanh, chẳng khác nào một con báo đang đi săn, vừa nhanh vừa có lực
- Bớt nói nhảm đi…
Thôi Cường lạnh lùng nói:
- Đại ca vaas vất vả tìm được mối làm ăn, sao nói cho là cho được
Đợi lát nữa đại ca ra lệnh, chúng ta sẽ giết ra một con đường sống, cùng đại ca ăn ngon mặc đẹp, sống vinh hoa phú quý cả đời
Người bên cạnh thấy thế thì ngây người
Bình thường Thôi Cường rất kiệm lời, hắn vừa ra tay đã giết người khiếm những người còn lại không dám hó hé gì vì sợ bị Thôi Cường giết luôn
Tô Lôi thầm thở dài, vốn hắn còn tính, nếu không chống cự nổi thì giao mối làm ăn này ra
Kết quả Thôi Cường chưa hỏi hắn đã ra tay, lúc này hắn mà bảo giao ra thì có phần không thích hợp…
Không còn đường lui a…
Bất quá, trong lòng Tô Lôi cũng sáng như gương
Hắn biết dù giao ra hắn cũng chẳng sống được
Vào lúc này, ánh lửa dần chiếu rọi từ bên ngoài
Rất nhiều người cầm đuốc vây quanh nhà Tô Lôi
Một thổ phỉ cầm đầu nói:
- Tô Lôi, ta thấy ngươi nên bó tay chịu trói, thành thật giao lại mối làm ăn này cho chúng ta đi
Mọi người đều có một chén canh, ăn nhậu thoải mái
Như thế không vui hơn à
Tô Lôi cười mắng:
- Lý Ma Tử, bớt giả nhân giả nghĩa đi
Một khi ta giao ra, ta còn đường sống sao
Sợ là ta không chết, ngươi ngủ không ngon đâu
Lý Ma Tử lạnh lùng nói:
- Ta cho ngươi 10 giây, ngươi chủ động giao ra
Một khi đếm xong, chúng ta sẽ đốt nhà ngươi, để xem ngươi còn trốn đi đâu được
Tô Lôi đã lạnh lòng, hắn biết e rằng bản thân chạy trời không khỏi nắng rồi
Nhưng bấy giờ, bên ngoài lại vang lên âm thanh của thiếu niên:
- Ơ, đêm khuya mà náo nhiệt thế này
Mọi người chạy tới đây cả, không ai nấu cơm cho hai vợ chồng chúng ta, chúng ta rất không vui đấy
Cả đám ngây người, Tô Lôi quay đầu nhìn Thôi Cường:
- Đây là tiếng của ai
- Chưa từng nghe qua…
Thôi Cường lắc đầu, họ không hề biết có người lạ tới trấn
Lý Ma Tử nhìn Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận, nhe răng cười:
- Thiếu niên, đừng xen vào việc của người khác
Nói này không có chuyện của ngươi
Một người đứng bên cạnh nói:
- Hay giết quách hai người này đi cho rồi
Ta thấy họ trông khá giàu có, vừa vặn dùng tiền của họ làm vốn
Còn có nữ nhân…
Ngay sau đó, Nhâm Tiểu Túc chẳng muốn nói thêm gì nữa
Đám Tô Lôi nghe được tiếng kêu rên vang lên không dứt
Đám thổ phỉ trong sân bị hù cho khiếp vía, không biết tới cùng bên ngoài đã xảy ra chuyện gì
Âm thanh xương gãy không ngừng vang lên, tiết tấu chẳng khác nào sấm động giữa trời xanh
Nửa tiếng sau, bên ngoài lần nữa vang lên âm thanh của Nhâm Tiểu Túc:
- Được rồi, chết cả rồi, mau ra đi
Tô Lôi cẩn thận từng li từng tí đi ra, hắn thấy Nhâm Tiểu Túc cầm bó đuốc đứng đối diện mỉm cười
Bên cạnh thiếu niên là cô gái đội mũ lưỡi trai, vừa nhìn liền biết khí chất không tầm thường
Bên cạnh hai người là thi thể chất đống, thế nhưng trên người đối phương không dính tí máu nào
- Ngài… ngài là ai
Dù Tô Lôi là người hung ác nhưng chỉ là người hung ác đang trong kỳ “thành niên”, chưa từng thấy qua các mặt của xã hội
Thi thể khắp nơi mà người vừa ra tay thì đang bình tĩnh nhìn hắn mỉm cười
Một màn trước mắt để lại ấn tượng thật sâu cho hắn, chỉ sợ cả đời cũng không cách nào quên
Dù sau này hắn trở thành ông lớn thì khi gặp lại Nhâm Tiểu Túc vẫn sẽ cảm thấy kính nể từ trong nội tâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.