Đêm nay mọi người gác đêm rất nghiêm túc
Đương nhiên, những người này cũng chẳng đoàn kết gì cho cam, cũng chỉ khi đối mặt với hiểm nguy mới có thể đồng tâm hiệp lực thế này
Chung quy, mục đích mọi người là tiến vào Thánh sơn, đâu ai muốn chết ở nơi này
Trong khu cắm trại đốt lên chừng hơn 10 đống lửa
Trước khi La Lam ngủ đã cho người đi tìm củi khô, may mà hiện lại là màu đông nên củi khô rất dễ tìm
Nơi này có 9 trạm gác, mỗi trạm gác có hai người canh giữ
Cây cối xung quanh đều bị chặt sạch sẽ khiến tầm mắt được mở rộng hơn nhiều
Về phương diện này thì La Lam quen việc dễ làm
Theo lời của hắn mà nói, nếu muốn được ngủ an ổn trên đường hành quân đánh giặc thì ban ngày phải tốn công hơn
Lần này La Lam nghiễm nhiên đã coi chuyến đi tới Thánh sơn thành một cuộc chiến
Nhâm Tiểu Túc nằm trong lều vải ngủ say, Dương Tiểu Cận ở bên cạnh canh giữ ngoài lều
Trong tay nàng là viên đạn bắn tỉa màu vàng
Người khác thì cầm quả óc chó chơi đùa, nhưng Dương Tiểu Cận thì thích vật khác người này
Bấy giờ, lão Hứa đang ngồi cách nơi cắm trại chừng 500 mét
Dường như đang chờ đợi gì đó
Trăng tối nay không sáng lắm, mây đen lững thững bay trên trời như sắp đổ tuyết
Đống lửa trong khu cắm trại bị gió lạnh thổi không ngừng chập chờn, không ít người trong lều vải phải lấy mền đắp kín người
Dưới màn đêm bao phủ, một bóng đen không ngừng lao tới lão Hứa đang ngồi trong rừng
Nó hành tẩu mà chẳng vang lên lấy một tiếng nào
Dần dà, nó có thể thấy được bóng lưng lão Hứa trong mơ hồ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có lẽ nó có thể giết chết người trước mặt như những người khác
Đúng như Nhâm Tiểu Túc suy đoán, hồ ly lão Hết giết là vật nuôi của ai đó
Vì thế hiện tại đối phương dồn hết căm phẫn của mình lên người lão Hứa
Hơn nữa, từ đầu tới cuối lão Hứa chỉ có một mình, thợ săn luôn thích dạng con mồi lạc đàn này
Trong im lặng, bóng đen đã dần tiếp cận lão Hứa
Trong lòng nó có tia mừng thầm vì con người trước mặt vẫn như cũ đưa lưng về phía hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặc kệ đối phương có phát hiện nó không thì hiện tại đều không kịp nữa
Trong chớp mắt, bóng đen chụp tay vào cổ lão Hứa
Thế nhưng nó mau chóng phát hiện một trải này căn bản chẳng thể tạo nên bất kỳ thương tổn nào với lão Hứa cả
Việc này khác hoàn toàn với những lần đi săn khác của nó, máu không chảy ra mà đối phương cũng chẳng ngất xỉu
Cứ như thân ảnh trước mắt này phảng phất như chẳng phải thân thể máu thịt
Nhưng rõ ràng đây là con người mà
Trong lều vải, Nhâm Tiểu Túc bỗng mở mắt
Thân hình lão Hứa nháy mắt bắn lên, cả người tỏa ra sự kinh khủng chẳng khác nào ma quỷ
Hắc đao được đặt trên chân nó hướng về phía bóng đen kia
Thế nhưng điều khiến Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc lại xảy ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một đao này của lão Hứa lại chém vào không khí, quái vật kia còn nhạy bén và giảo hoạt hơn so với tưởng tượng của hắn nữa
Sau khi phát hiện sự dị thường của lão Hứa nó chẳng chút do dự mà chạy vào rừng, tốc độ chẳng kém lão Hứa tí nào
Lão Hứa đuổi theo quái vật kia, quái vật nhảy lên thân cây
“Tồi thành.”
Nhâm Tiểu Túc quyết tâm phải bắt cho bằng được đối phương
Trên đời này làm gì có đạo lý người đề phòng cẩn thận lại chấp nhận một thứ quỷ dị như thế đi theo bên người
Vậy thì ai mà ngủ yên cho được
Khi quái vật rơi lên một cành cây khô thì tốc độ lão Hứa đột nhiên tăng vọt, vung đao về phía nó
Dị biến phát sinh, quái vật nhỏ bị Hắc đao dọa cho kinh hãi mà kêu a a
Nhâm Tiểu Túc tưởng một đao này nhất định sẽ trúng nhưng nó di chuyển một cách quỷ dị, khiến đao của lão Hứa lần nữa chém hụt
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, sau khi mở ra Tồi thành, nếu chiêu đầu không trúng thì mấy chiêu sau có cũng vô dụng
Ở nơi hoang dã, hai thân ảnh một trước một sau không ngừng rượt đuổi
Thế nhưng quỹ tích di chuyển của đối phương quá mức quỷ dị, thường xuyên chuyển hướng khiến người ta khó lòng phòng bị
Đến khi Tồi thành hết thời gian thì Nhâm Tiểu Túc cũng để lão Hứa dừng bước
Trong khu cắm trại có không ít người bừng tỉnh vì trận chiến vừa rồi
Tuy chiến đấu xảy ra cách họ chừng 500 mét nhưng trên đường đi, lão Hứa đã chém gãy vài cái cây, âm thanh cây đổ vang lên rất lớn
Trình Vũ nhìn đống lửa, đứng ở biên giới nơi cắm trại nhìn ra phía xa
Có điều bên ngoài đen kịt, chẳng nhìn thấy gì cả
Nhâm Tiểu Túc ngồi dậy trong lều vải, Dương Tiểu Cận thấp giọng hỏi:
- Giết được chưa
- Vẫn chưa…
Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng đáp:
- So với tưởng tượng của ta thì khó hơn
Không biết vì sao mà đối phương có thể di chuyển rất quỷ dị
- Thấy rõ đó là thứ gì không
- Không có…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
- Trời tối quá, chỉ có thể thấy được hẳn là động vật linh trưởng
Có phải người hay không không cách nào biết
Nếu là con người thì thân hình đối phương chỉ cao chừng 1 mét 2
Lúc này, Tống Kiều đi tới bên người Trình Vũ, hỏi:
- Ai đang chiến đấu, chẳng lẽ là người giúp chúng ta giết hồ ly ban sáng
- Cũng có thể…
Sắc mặt Trình Vũ nặng nề:
- Cũng không biết là thần thánh phương nào mà lớn gan như thế
Nửa đêm dám ở lại trong rừng, không biết hắn có thành công không nữa
- Ra ngoài xem thử
Trợ thủ Trình Vũ hỏi:
- Chung quy nhìn xem thế nào cũng an tâm hơn
- Không được…
Trình Vũ lắc đầu:
- Lúc này ra ngoài quá nguy hiểm
Ta đợi tới sáng mai đi cũng không muốn hiện tại lật thuyền trong mương
Vạn nhất có quái vật nào đó chú ý tới chúng ta thì sao
Không ai lên tiếng nữa, vào lúc trời tối thế này chẳng ai nguyện ý ra ngoài mạo hiểm cả
Sự chú ý của mọi người nhất thời tập trung vào bóng tối ngoài kia và thảo luận
Không ai chú ý Vương Uẩn đang khắc một ký hiệu hình tam giác xuống rễ cây
Ký hiệu này có ý nghĩa đang có nguy hiểm
Hắn phải nhắc nhở người theo sau hành sự cẩn thận.
Kỳ thật làm thế này thật sự có phần dư thừa, chung quy thuộc hạ của hắn đủ cẩn thận, nếu có gì sẽ tự động rút lui…
Lúc này, La Lam thừa dịp mọi người không chú ý tới mình thì nhanh chóng ra hiệu với Nhâm Tiểu Túc
Đầu tiên hắn chỉ Nhâm Tiểu Túc, sau đó lại chỉ bản thân mình, cuối cùng lại chỉ ra ngoài màn đêm kia
Ý chỉ người huynh đệ, ngươi phải bảo hộ ta nha, bên ngoài có nguy hiểm
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu với hắn, trong chớp mắt sắc mặt La Lam đau khổ
Chẳng lẽ ngay cả Nhâm Tiểu Túc cũng không chắc có thể bảo vệ hắn
La Lam bắt đầu suy nghĩ về nhân sinh, có phải lần này hắn tới Thánh sơn quá lỗ mãng hay không
Ngay cả Nhâm Tiểu Túc cũng không nắm chắc thì đủ nói rõ nơi này rất nguy hiểm
Dương Tiểu Cận thấy hai người ra hiệu thì thấp giọng hỏi:
- Hắn nói gì vậy
Nhâm Tiểu Túc đáp:
- Hắn chỉ ta rồi chỉ hắn, sau đó chỉ bên ngoài hẳn là muốn hỏi ta có đi vệ sinh với hắn không, ta đáp là không.