Đệ Nhất Danh Sách

Chương 697: Trong Làn Sương Quỷ Dị





Lúc họ tới chân núi Thần Trì đã là ngày thứ tư từ khi xuất phát
Vì sự quỷ dị của ngọn núi này mà tối hôm trước mọi người đã nghỉ ngươi thật tốt
Bấy giờ, quái vật không xuất hiện nữa
Dường như lão Hứa đã khiến nó cảm nhận được nguy hiểm nên tạm thời bỏ qua đám người này
Nhưng Nhâm Tiểu Túc cảm thấy hẳn đối phương vẫn sẽ tới nữa
Suy nghĩ kỹ sẽ thấy, nếu có người giết vật nuôi của Nhâm Tiểu Túc thì hắn nhất định cũng sẽ báo thù
Bất quá Nhâm Tiểu Túc nghĩ lại, căn bản hắn không có khả năng sẽ nuôi sủng vật, nếu có cũng nuôi để thịt thôi
Lúc Nhan Lục Nguyên còn bé từng hỏi Nhâm Tiểu Túc có sợ rắn không
Nhâm Tiểu Túc nói sợ, không sợ mới lạ
Khi đó Nhâm Tiểu Túc thích nhất màu đông, vì bắt rắn không gặp nguy hiểm
Quả nhiên núi Thần Trì kỳ quái y như những gì đại lừa dối nói
Cả ngọn núi như được bao phủ trong mây mù, phảng phất lạc vào một thế giới khác
Mãi tới lúc này, Trình Vũ mới xác nhận, ít nhất đại lừa dối từng thật sự đi tới Thánh sơn
Phải biết, trong Chợ đêm có không ít người thích lừa gạt hãm hại người khác, không quan tâm bản thân có làm được không, dù sao chỉ cần kiếm được tiền họ đều sẽ nhận nhiệm vụ
Trước khi lên núi, Trình Vũ lấy một bó dây thừng 200m ra rồi lần lượt cột vào tay mọi người
Ban đầu, mọi người còn lo thế này có ảnh hưởng tới hành động không
Về sau mới phát hiện kỳ thật cũng không quá vướng bận nên mới yên lòng
Trình Vũ cười nói:
- Mỗi người cách như chừng hai ba thước dây thừng
Khoảng cách này đủ để các ngươi hành động nếu gặp phải nguy hiểm, không bị ảnh hưởng bởi người khác
Nếu cần vẫn có thể tháo dây ra
Mọi người biểu thị đồng ý, mãi tới khi Nhâm Tiểu Túc đi tới, bắt đầu nhảy dây…
Lần này Nhâm Tiểu Túc không cần lấy dây thừng ra nữa mà trực tiếp cầm đoạn dây trên tay mình rồi để Dương Tiểu Cận quay dây cho hắn
Sau khi lên núi, tầm nhìn bị sương mù bao phủ chỉ xa chừng 5 mét
Trình Vũ đột nhiên cảm thấy dây thừng trên tay mình lay động nhiều lần, nhìn lại mới thấy chẳng biết từ lúc nào Nhâm Tiểu Túc đã bắt đầu nhảy dây…
Khi Nhâm Tiểu Túc nhảy dây, Dương Tiểu Cận quay dây thừng sẽ ảnh hưởng tới dây nối từ tay Nhâm Tiểu Túc tới Trình Vũ
Điều này khiến Trình Vũ bỗng cảm giác kỳ lạ…
Thật là kỳ quái, hắn không muốn tham gia vào cái loại chuyện này đâu
Trình Vũ hét lớn với Nhâm Tiểu Túc:
- Ở đây mà nhảy dây cái gì
Núi Thần Trì tràn đầy sương mù, không biết lúc nào sẽ có chuyện nguy hiểm xảy ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mọi người vốn đang khẩn trương lại có người nhảy dây, muốn quỷ dị bao nhiêu đều có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc nghe Trình Vũ nói xong thì cau mày gào to:
- Ngươi rống cái gì thế
Đường ngươi ngươi đi, ta nhảy thì liên quan gì tới ngươi
Trình Vũ sắp hỏng mất rồi, con hàng này sau có thể trả lời như chuyện bình thường thế hả… Hơn nữa còn dám nhíu mày không vui nữa cơ…
Đổi lại là ngày thường, Trình Vũ chắc chắn sẽ đánh người
Thế nhưng nghĩ tới đối phương là bắp chân của La Lam, khả năng cao hắn đánh không lại thì tâm tư mới bình ổn
Ai lại có thể xem tên bệnh tâm thần này là bắp đùi để ôm chứ hả
Còn vị cô nương đằng sau kia nữa, ngươi còn quay dây cho hắn nhảy là sao
Nhâm Tiểu Túc ngừng lại, thầm hỏi:
“Nhiệm vụ hoàn thành thế nào?”
“Cấp hoàn mỹ!”
Nhâm Tiểu Túc nhẹ nhàng thở phào
Lúc trước hắn còn lo sương mù quá dày, những người khác không thấy rõ hắn nhảy dây sẽ ảnh hưởng tới cấp độ nhiệm vụ
Đại lừa dối dẫn họ đi trong núi, lực chú ý của Trình Vũ một nửa đều đặt trên người đại lừa dối
Hắn muốn nhìn thử xem rốt cục đối phương dựa vào cái gì có thể tự tin sẽ dẫn được đám người này rời khỏi núi
Đại lừa dối thầm nói:
- Quẹo trái 150 bước…
Trình Vũ yên lặng đếm bước chân, khi đếm tới 150 bước, hắn lại thấy đại lừa dối dừng lại trước một tảng đá rồi nói:
- Quẹo phải 370 bước…
Trình Vũ kinh ngạc phát hiện đối phương lại dựa vào cách ngu ngốc này để làm dấu mốc mà rời khỏi núi
Đừng nói nếu phải bước 100.000 bước thì tên này cũng nhớ kỹ chứ
Vào lúc này, đội ngũ phía sau đột nhiên dừng lại
Trình Vũ lớn tiếng hỏi:
- Phía sau sao thế
Sao lại dừng lại
Âm thanh chỉ truyền được tới giữa đội ngũ, có người đáp:
- Chúng ta không nhìn được tình huống thế nào, không biết vì sao dừng lại nữa
Cả bọn không ai nói gì, chờ đợi người phía sau cùng đáp lời
Nhưng chờ mãi chỉ có sự yên lặng, bỗng dưng Nhâm Tiểu Túc nghe được tiếng vang rậm rạp kỳ quái truyền tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thanh âm kia cứ như có khớp xương gõ lên mặt đất hoặc tiếng di chuyển của một ít côn trùng
“Chẳng lẽ là bọ mặt người?”
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ chẳng lành
Âm thanh này rất giống lần trước họ gặp phải bọ mặt người
Hơn nữa cả hai nơi đều là vùng đất thánh thần trong truyền thuyết
Đột nhiên, một tiếng hét thảm vang lên
Cùng lúc đó, La Lam, Chu Kỳ, Nhâm Tiểu Túc, Trình Vũ, Tống Kiều đều nhìn về hướng vừa rồi
Thế nhưng sương mù quá lớn, mọi người không thể nhìn thấy rõ đến cùng là chuyện gì đã xảy ra
Thế nhưng ai cũng cảm giác được dây thừng trong sương mù ngày càng căng chặt, hơn nữa còn kịch liệt lay động, cứ như một đám người đang không ngừng vùng vẫy
Dần dà, sợi dây rơi xuống thành một đường thẳng
Dây thừng được nối phía sau Dương Tiểu Cận và Tống Kiều bỗng dưng căng chặt, tựa như một người đang bị lôi kéo mà Dương Tiểu Cận cũng sắp bị kéo theo
Nhâm Tiểu Túc quyết định vọt tới thật nhanh, dùng chủy thủ chặt đứt dây thừng
Ngay sau đó, dây thừng đã đứt thoáng cái bị kéo ra đằng sau
Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng cởi bỏ dây thừng cho Dương Tiểu Cận, chặt chẽ bảo vệ nàng sau lưng
Mà La Lam và Chu Kỳ đã sớm cưỡi dây thừng, như mèo con núp sau lưng Nhâm Tiểu Túc
Giờ khắc này, rốt cục Trình Vũ cũng xác định được La Lam dám ngủ thoải mái là vì hắn gặp được Nhâm Tiểu Túc
Phản ứng đầu tiên của một người khi gặp nguy hiểm tuyệt đối không sai
Đám Nhâm Tiểu Túc lẳng lặng đứng tại chỗ
Trong làn sương trắng thỉnh thoảng truyền tới tiếng kêu gào đau đớn cùng với bóng mờ thấp thoáng ẩn hiện phía sau
- Có siêu phàm giả đang chiến đấu…
Trình Vũ nói
Nhưng mười người còn dư lại này chẳng ai muốn đi cứu viện cả
Vốn mọi người đều có mục đích riêng mà nhập hội
Bây giờ ai muốn đâm đầu vào nguy hiểm để cứu người khác chứ
Chỉ có Tống Kiều là tương đối gấp gáp, vì người bị lôi vào màn sương có trợ thủ của hắn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.