Nhâm Tiểu Túc từng ngồi xổm bên bờ tường nghe lởm Trương tiên sinh giảng bài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn từng nghe Trương Cảnh Lâm kể một ít kỳ văn dị sự, trong đó có chuyện về Tiêu thất thành trì
Kỳ thật có đôi khi Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Trương Cảnh Lâm cũng không đứng đắn như bề ngoài của hắn
Hôm nào mệt, hắn thường kéo cái ghế ngồi trên bục giảng kể một ít câu chuyện thú vị cho hết giờ
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm thấy như vậy cũng bình thường
Chung quy cả thị trấn cũng có mỗi Trương Cảnh Lâm là thầy dạy học, muốn hắn ngày nào cũng lên bài cũng hơi khó
Hôm đó Trương tiên sinh kể về vài câu chuyện thú vị trong từng
Hắn từng nói về một tòa Cổ Thành không người
Không biết vì sau trong thời đại phồn hoa nhất Cổ Thành bỗng nhiên xuống dốc
Trương Cảnh Lâm bảo, việc này có liên quan ít nhiều tới sự tồn tại của yêu ma
Khi ấy Nhâm Tiểu Túc tự nhủ trong lòng, ta tin ngươi mới lạ, không muốn giảng lại đi kể chuyện ma quỷ, thế giới này làm gì có ma
Thế nhưng bây giờ Nhâm Tiểu Túc có phần tin tưởng rồi
Kỳ thật tuổi Trương Cảnh Lâm không lớn lắm, bộ dáng chừng hơn ba mươi
Nhâm Tiểu Túc nghe Vương Phú Quý nói, thật lâu trước đây Trương Cảnh Lâm từ nơi khác tới đây
Về phần bao lâu thì tất cả mọi người đều không nhớ
Có đôi khi Nhâm Tiểu Túc suy đoán, có thể trước kia Trương Cảnh Lâm là người tỏng hàng rào, về sau trở thành lưu dân chăng
Bằng không sao hắn biết nhiều chuyện như thế, tuy có chút bừa bãi…
Hiện tại nghe Hứa Hiển Sở nói như thế, trong vô thức Nhâm Tiểu Túc nhớ lại chuyện Trương Cảnh Sơn kể
Như vậy trong Cảnh Sơn có ma ư
Nhâm Tiểu Túc hỏi Hứa Hiển Sở:
- Không còn cái gì khác sao
Hứa Hiển Sở cẩn thận suy nghĩ một chút:
- Còn nữa, trước khi chúng ta lên đường, dường như Vương Tòng Dương thăm dò được một tin, không chỉ có mỗi hàng rào 113 biết về sự kỳ lạ của Cảnh Sơn
Dường như trước đó từng có một đội ngũ khác tới rồi
Nhâm Tiểu Túc còn tưởng Hứa Hiển Sở muốn nói bí mật gì đó, kết quả lại là chuyện đã biết
- Kỳ thật dù là nhóm quản lý hay tập đoàn, mọi người đều cảm thấy hứng thú với vấn đề tiến hóa và siêu phàm giả
Hứa Hiển Sở nói tiếp:
- Hẳn các ngươi cũng biết bên trong hàng rào mới xây một bệnh viện tâm thần
Họ nghiên cứu siêu phàm giả chẳng khác nào điều tra tội phạm, còn muốn lợi dụng siêu phàm giả nữa
- Nói tới siêu phàm giả
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Ngươi là siêu phàm giả, hẳn cũng rất chú ý tới việc này
- Siêu phàm giả…
Hứa Hiển Sở trầm tư:
- Kỳ thật siêu phàm giả đã xuất hiện từ lâu rồi, chỉ bất quá mọi người đều nghĩ đó là truyền thuyết
Gần đây mọi người bắt đầu coi trọng sự xuất hiện của siêu phàm giả, thậm chí còn có không ít tổ chức siêu phàm giả xuất hiện
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút:
- Còn có tổ chức
Có tổ chức có nghĩa số lượng siêu phàm giả không ít
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Trước đây từng có chuyện siêu phàm giả ám sát người quản lý hàng rào, hẳn các ngươi cũng nghe qua
Hứa Hiển Sở nói:
- Tin này là Vương Tòng Dương nói ta biết
Hắn nói tổ chức siêu phàm giả kia tên là Tên Côn Đồ
Ít nhất cũng là tên siêu phàm giả ám sát kia nói
- Hắn bị bắt ư
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói
- Không có
Hứa Hiển Sở lắc đầu:
- Thực lực của hắn vượt xa những gì các ngươi tưởng tượng
Hiện tại các hàng rào đều bắt tay nhau nhằm vào siêu phàm giả
Dường như hàng rào đánh giá rất cao sự nguy hiểm của siêu phàm giả
Có điều vẫn chưa biết đánh giá cụ thể thế nào
Nhâm Tiểu Túc thầm nói:
- Đánh nhau người sống ta chết như thế làm gì, không thể sống chung thật tốt à
Hắn nói vậy là vì đồng cảm a
Nhâm Tiểu Túc cũng là siêu phàm giả, hiện tại phải đối đầu với mấy “ông to” nên hắn cũng hơi rét
Dương Tiểu Cận liếc Nhâm Tiểu Túc một cái rồi im lặng
Hứa Hiển Sở thở dài:
- Ta không thể quay về, nếu người trong hàng rào biết ta là siêu phàm giả, kết cục của ta nhất định rất thảm
Bỗng nhiên Lưu Bộ ngồi bên cạnh nói:
- Chúng ta sẽ không tiết lộ bí mật của ngươi, ngươi yên tâm
Lúc này nói thật Lưu Bộ có chút sợ mình bị diệt khẩu nên nhanh chóng tỏ thái độ
Nhưng có ai tin tưởng Lưu Bộ đâu, tin Lưu Bộ là ngu á
Hứa Hiển Sở hiếm hoi nói với Lưu Bộ:
- Trong nhóm này người ta lo lắng nhất là ngươi
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Vậy nếu Lưu Bộ chết ngoài ý muốn thì ngươi quay về được rồi
Lưu Bộ:
- ??
Nguyền rủa hắn làm gì
Lưu Bộ muốn mắng Nhâm Tiểu Túc nhưng hắn không dám
Hứa Hiển Sở cảm thán:
- Ngươi cũng là siêu phàm giả
Nhâm Tiểu Túc:
- Hả
Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc thầm nhớ lại bản thân có làm lộ ra điều gì bị Hứa Hiển Sở bắt được không
Lúc này Hứa Hiển Sở lại nói:
- Chắc chắn ngươi có siêu năng lực chọc giận người khác mọi lúc mọi nơi
Nhâm Tiểu Túc:
- …
Bất quá thời điển này bỗng nhiên đầu óc Nhâm Tiểu Túc lóe lên linh quan
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn thầm hỏi cung điện:
“Cung điện, kỹ năng chọc người của ta có đẳng cấp gì?”
Âm thanh cung điện bình tĩnh nói:
“Hoàn mỹ.”
Nhâm Tiểu Túc:
“…”
Lại còn là hoàn mỹ
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc phát hiện kỹ năng hoàn mỹ của Dương Tiểu Cận hắn còn ngạc nhiên vô cùng
Ai dè chính hắn cũng có
Nếu so sánh kỹ năng cấp hoàn mỹ của mình và người ta thì có khác gì đâu
Cung điện, ngươi có nhầm không vậy?
Bất quá suy nghĩ một chút về kỹ năng cấp hoàn mỹ này
Nội tâm Nhâm Tiểu Túc trừ đau nhức ra cũng có chút vui mừng, dù sao cũng là cấp hoàn mỹ mà…
Có người nói, sống trên đời có kỹ năng đã là tốt lắm rồi… Không ngờ hắn còn trẻ lại có thể đạt được kỹ năng cấp hoàn mỹ…
Hứa Hiển Sở liếc mắt nhìn ba cỗ thi thể ngoài hang, cuối cùng nói:
- Lên đường đi
Dù đến cùng trong Cảnh Sơn có giấu cái gì đi nữa, ta cũng muốn liếc mắt nhìn một cái
Đây là khát vọng của một siêu phàm giả, mọi người chỉ có thể nghe kể về các truyền thuyết đó trong hư vô
Còn họ, họ có thể tiếp cận với truyền thuyết, có đủ năng lực để nhìn thấy thế giới rộng lớn bên ngoài
Hứa Hiển Sở là thế, Nhâm Tiểu Túc cũng vậy
Hứa Hiển Sở nói:
- Không biết các ngươi từng đọc qua một cuốn sách gọi là Tây Du Ký chưa
Ta từng đọc được trong hàng rào, khi đó ta thấy trong sách nói có người có thể nâng một cây gậy nặng 13.500 kg
Khi ấy ta vẫn cảm thấy khó tin, bây giờ ta tự hỏi liệu các nhân vật trong sách có tồn tại chăng
Nghe nói cây gậy đó còn có thể nâng cả ngọn núi lên nữa
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát:
- Tây Du Ký ta chưa xem, trong học đường không có cuốn sách này
Bất quá ngươi nói cây gậy có thể nâng một ngọn núi thì có vấn đề
Một ngọn núi nặng cả sáu tấn, máy kéo trong nhà xưởng ngoài thị trấn có tải trọng là 10 tấn, nâng hai ngọn núi tuy quá tải nhưng vẫn ổn…
Hứa Hiển Sở quay người đi vào rừng, hướng về phía Cảnh Sơn.