Trong rừng cây âm trầm, tiếng ma sát do lá cây cọ vào nhau cứ như có sinh vật kinh khủng nào đó đang di chuyển
Mọi người nhìn bóng trắng phía trước mà ngưng thở, phảng phất như sợ mình gây nên sự chú ý cho đối phương
Ở nơi này sao lại có một nữ nhân đưa lưng về phía bọn họ tựa vào cây chứ
Cả đám nghĩ mãi không ra
Có lẽ do càng nghĩ càng không rõ nên sự sợ hãi trong lòng càng nồng đậm hơn cả
Nhâm Tiểu Túc phát hiện, đây là lần đầu tiên hắn thấy Dương Tiểu Cận khaar trương thế này
Hắn có thể thấy được bờ môi run rẩy của đối phương cùng bàn tây siết chặt khẩu súng đến mức trắng bệch
Bóng xám đứng trước Hứa Hiển Sở, dường như phòng bị bóng trắng kia đánh về phía hắn
Nữ nhân kia cách bọn họ hơn chừng 10 mét
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đi đường vòng à
Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:
- Có lẽ nó không thấy chúng ta đâu
Kết quả vừa nói xong, một trận cuồng phong nổi lên, nữ nhân mặc đồ trắng cứ thế bay lên
Hứa Hiển Sở cắn răng nói:
- Không tránh được, ngay cả tiểu quỷ cũng không ngăn được thì chúng ta tới Cảnh Sơn làm gì
Nói xong, chỉ thấy Hứa Hiển Sở điều khiển bóng xám đi về phía nữ quỷ
Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận liếc mắt nhìn nhau, hai người họ không ngờ Hứa Hiển Sở lại dũng mãnh như thế
Không ít người bên ngoài mạnh miệng nhưng khi đụng chuyện lại chột dạ, khẩn trương, sợ hãi
Mà một ít người còn lại thì khác, vào thời khắc nguy hiểm, họ lại càng bình tĩnh, lộ ra sự tàn nhẫn trong nội tâm
- Đi theo
Nhâm Tiểu Túc nói
Sau một khắc, Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận ăn ý đi theo Hứa Hiển Sở
Bọn họ chẳng khác nào một con châu chấu trên sợi dây thừng, cho nên hai người họ không thể để một mình Hứa Hiển Sở mạo hiểm
Lưu Bộ run rẩy nói:
- Chúng ta thế nào
Đi theo không
- Vạn nhất thứ đó cũng ở gần chúng ta thì sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lạc Hinh Vũ sợ hãi nói, nói xong nàng cũng cất bước theo sau
Vương Lỗi cũng thế
Lưu Bộ thấy bản thân chỉ còn một mình thì nhỏ giọng hô:
- Đợi ta với
Nhâm Tiểu Túc đi tới gần Hứa Hiển Sở:
- Đánh không lại ngươi cứ dùng bóng xám giữ chân nó, tranh thủ cho chúng ta thời gian đánh nhau với nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba người Nhâm Tiểu Túc, Hứa Hiển Sở và Dương Tiểu Cận đều có súng
Có thể nói đây là vũ khí mạnh nhất của họ, nếu ma nữ này còn không sợ súng thì mọi người không còn cách nào khác
Hứa Hiển Sở nhỏ giọng đáp:
- Được.
Ta giao phía sau cho các ngươi, các ngươi chú ý xung quanh
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc có chút nghi hoặc
Có lẽ người hàng rào không trải qua cuộc sống trong thị trấn nên càng dễ tin tưởng người khác hơn
Lưu dân ngủ trong thị trấn phải có người gác đêm
Người lớn lên trong hoàn cảnh này không có khả năng giao phía sau lưng mình cho người khác
Đây là sự khác nhau của người sống trong hàng rào và trong thị trấn ư
Ba người cẩn thận tới gần nữ quỷ áo trắng
Chỉ là đến càng gần, nội tâm họ càng phát hiện có điều cổ quái…
Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc khom người như mèo, vì tư thế này là dễ phát lực nhất
Kết quả lúc này hắn đứng thẳng lưng một chỗ:
- Có gì đặc biệt à
Hứa Hiển Sở cũng không rõ, hắn điều khiển bóng xám tới chỗ nữ quỷ kia, trực tiếp “hái” đối phương xuống…
Đó là… một cái bọc nhựa hình người, dường như nó có thể thổi phồng lên được
- Ặc
Nhâm Tiểu Túc và Hứa Hiển Sở đứng hình nửa ngày:
- Đây là cái gì
- Không biết
Hứa Hiển Sở lắc đầu, bọn họ chưa từng thấy qua thứ này:
- Bất quá đã cũ lắm rồi
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Trong hàng rào không có thứ này à
- Ta chưa từng thấy
Hứa Hiển Sở trả lời
Đối với kết quả này, cả bọn có điểm dở khóc dở cười
Thứ cũ kỹ này lại hù bọn họ sợ muốn chết
Tới gần họ mới phát hiện có chỗ lạ
- Đợi muốn chút, dưới cây còn có thứ gì này
Trong lúc vô tình, Nhâm Tiểu Túc thấy dưới rễ cây có một hộp sắt
Nhâm Tiểu Túc cầm dao đâm thủ hộp sắt
Kết quả hộp sắt đã sớm bị mục, chỉ cần dùng lực một chút, hộp sắt đã thành bã vụn
Trong hợp sắt là một tờ giấy màu đỏ, khi hộp sắt bị phá vỡ, trang giấy cũng tan thành khó vui, trong nhắt mắt chỉ còn lại một thứ
Đó là một mảnh nhựa màu xanh, hoặc nói là một cái bao nhựa bọc một tờ giấy màu xanh lá
Trên tờ giấy màu xanh lá có mấy đường vân thần bí trông chẳng khác nào mấy con nòng nọc
- Này…
Hứa Hiển Sở nhìn bọc nhựa nửa ngày:
- Chẳng lẽ đây là đồ của nền văn minh trước tai biến
Hoặc nói cả hai thứ này đều là thế
Bọc nhựa có thể tồn tại mấy trăm năm, lại còn chôn dưới đất nên dù những thứ khác mục nát, bọc nhựa vẫn không tổn hại
- Có điều đường vân kỳ quái này là gì
Chẳng lẽ nó che giấu bí mật gì đó
Dương Tiểu Cận nhíu mày nghi hoặc
- Các ngươi nhìn xem, thứ này trông có giống bản đồ không
Lúc này, đám người Lưu Bộ nói:
- Đồ án này trông như ký hiệu vậy, nhìn từ trên xuống thật giống một thành trì
Hai mắt Hứa Hiển Sở và Nhâm Tiểu Túc sáng lên:
- Chẳng lẽ đây là địa đồ toàn thành trì bí ẩn trong Cảnh Sơn?
- Ồ
Lạc Hinh Vũ nói:
- Các ngươi nhìn đi, phía trên còn có chữ
Vì thời gian nên miếng nhựa cũng bắt đầu phân rã, thế nhưng nhờ Lạc Hinh Vũ nhắc nhở mà mọi người mới chú ý, phía dưới có một dòng chữ nhỏ
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ nhìn:
- Mời quét mã QR để trả tiền
Cả bọn đều mê man:
- Mã QR là gì, trả tiền cho ai
- Chẳng lẽ muốn vào thành trì phải trả tiền à
Vì nền văn minh khi xưa đã biến mất, sau tai biến, thông tin về nó cũng càng ít ỏi
Chỉ biết con người dần trở nên yếu kém, đồng thời những sinh vật khác dần mạnh mẽ hơn
Từ trước tới nay, mọi người chưa từng thấy thứ này trong hàng rào hay ngoài thị trấn, vì thế chẳng ai hiểu công dụng của nó
Dù sao họ cũng xác định được đây không phải bản đồ…
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Hứa Hiển Sở:
- Ngươi chắc chắn trong thành trì bí ẩn có bí mật tiến hóa
- Bằng không thì ngươi giải thích thế nào về sự thay đổi của Cảnh Sơn
Hứa Hiển Sở đáp
- Cũng đúng…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Tóm lại trên núi có bí mật
Thế nhưng ta cảm thấy thành trì gì đó cũng không thần bí như vậy…
- Đi thôi, thấy rồi mới biết
Hứa Hiển Sở cất tờ giấy kia vào ngực một cách cẩn thận, phản phất như sợ làm hư nó
- Còn cái tượng người này, có mang theo không
Lưu Bộ hỏi
- Có, vạn nhất nó có ích thì sao
Hứa Hiển Sở đáp.