Nhâm Tiểu Túc nghe Dương Tiểu Cận nói về công ty Hỏa Chủng thì đầu óc nhanh chóng vận chuyển, vì lời nói này chứa đựng lượng tin tức cực kỳ lớn
Ngay cả Hứa Hiển Sở còn không biết, vậy chứng tỏ tin tức của Dương Tiểu Cận vượt qua binh sĩ như Hứa Hiển Sở
Hơn nữa Dương Tiểu Cận có nói “chỉ có một vài nhân viên trung tâm của Hỏa chung mới biết”
Vậy vì sao không phải là tất cả nhân viên đều biết
Nhất định Dương Tiểu Cận đã tìm hiểu thông tin về công ty này nhưng không thành công
Nhâm Tiểu Túc đoán một mình Dương Tiểu Cận không thể làm được điều này
Cũng giống như hắn, hoàn toàn không biết hiện giờ có bao nhiêu hàng rào tị nạn
Nghe qua số lớn nhất trong danh sách hàng rào là số 178
Hắn không biết công ty Hỏa Chủng, cũng không biết có bao nhiêu tập đoàn
Nhất định sẽ có một tổ chức nào đó nắm giữ được thông tin về những thứ này
Cho nên, Dương Tiểu Cận nằm trong một tổ chức nào đó
Đến cùng đó là tổ chức nào thì Nhâm Tiểu Túc không biết
Nhâm Tiểu Túc là người rất thích đọc suy nghĩ người khác
Khi Dương Tiểu Cận thấy Nhâm Tiểu Túc trầm tư suy nghĩ thì không nói nữa
Dương Tiểu Cận không ngốc, nàng ý thức được Nhâm Tiểu Túc đang phân tích tin tức có trong lời nói của nàng
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Chỉ có hai mươi hàng rào thôi à
Dương Tiểu Cận liếc mắt nói:
- Hẳn còn nhiều hơn nữa
Buổi chiều, trừ Nhâm Tiểu Túc ra, mọi người đều mệt
Bàn chân ba người Lưu Bộ phồng rộp, có điều họ không dám dừng lại, cũng không dám hỏi có thể nghỉ ngơi một lúc không
Nhâm Tiểu Túc đã uống hết một bình nước, sau đó múc nước mới trong khe núi
Những người khác không có vật chứa chỉ có thể tìm lá cây để đựng
Hứa Hiển Sở có bình nước quân đội, Dương Tiểu Cận cũng có một bình nước nên nàng cũng có đồ đựng
Riêng Nhâm Tiểu Túc càng không cần phải nói, hắn có tận hai chai, cùng với chén thiết mang theo từ nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có điều Lạc Hinh Vũ, Lưu Bộ và Vương Bội không có
Cả ba đi phía sau Nhâm Tiểu Túc, mỗi người cầm một chiếc lá, đã chật vật nay còn chật vật hơn
Lấy nước xong, Nhâm Tiểu Túc nói:
- Ngàn vạn lần không nên tới sông ngòi lấy nước
Dù lấy nước ở suối cũng phải mau chóng rời đi
Vì nghe nói nơi công ty Hỏa Chủng phong tỏa có chim tiền sử biết bay, Nhâm Tiểu Túc lại nhớ tới bóng đen trong con sông ở bìa rừng kia
Đó là loài vật mà đám cá ăn thịt kia phải sợ, Nhâm Tiểu Túc có chút nuối tiếc vì không thấy qua bộ dáng chân thật của nó
Vào hoàng hôn, rốt cuộc Nhâm Tiểu Túc cũng tìm được một cái hang mới
Bất quá hang này rất nhỏ, sáu người ngồi có vẻ chặt chội, có điều không còn cách nào khác
Ban đêm cắm trại trong rừng rất nguy hiểm
Lúc này là khoảng thời gian hiếm hoi mà họ cảm thấy an toàn
Có lẽ vào thời khắc này con người mới cảm thấy được tầm quan trọng của đồng bạn
Nhâm Tiểu Túc đánh giá hang động, muốn tìm dấu vết do con người lưu lại
Tỷ như dòng chữ được khắc trên vách đá của hang đá tối qua
Bất quá nơi này chẳng có gì
Hứa Hiển Sở nỏi õ:
- Nếu muốn đi vệ sinh tốt nhất không nên vào rừng cây
Để tránh việc ngoài ý muốn, con gái đi chúng ta sẽ quay đầu lại không nhìn, có thể để một người đi một người giám sát
Đây là nghĩ cho an toàn của các ngươi
Một đám người đang nhai rễ cây dược nấy chín
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Bộ nhớ tới mùi heo rừng nướng thơm ngon thì đùa cợt với Nhâm Tiểu Túc:
- Nếu không ngươi lại ước gì đó đi, vạn nhất có thật thì tốt rồi
Nhâm Tiểu Túc tức giận nói:
- Sao ngươi không tự làm đi
Hắn sẽ không hi sinh sức khỏe của Nhan Lục Nguyên để đổi lấy đồ ăn cho mình
Rễ tùng ăn chẳng khác nào rau cần, không quá khó ăn
Lúc này Nhâm Tiểu Túc vô cùng chú ý tới lời mình nói, sợ đưa tới tai họa cho Nhan Lục Nguyên ở nhà
Lưu Bộ bị Nhâm Tiểu Túc nạt như thế thì không nhịn được nói:
- Ta chỉ giỡn một chút thôi mà
Nếu ta ước nguyện mà được thì ta đã làm rồi
Hiện tại ta bảo có động vật tự đưa tới cửa cho chúng ta ăn thì có thật sao
Kết quả ngoài hang động lại vang lên tiếng động kỳ quái, còn vô cùng dày đặc
Đám Nhâm Tiểu Túc đều cầm súng theo bản năng
Một khắc này, ba đầu heo rừng, hai con mèo hoang, hai con rắn cùng bảy con khỉ phóng ra từ trong rừng
Thể trạng dã trư thì không cần nói, mèo hoang nhìn qua chẳng khác nào con báo trong sách
Nhỏ cũng cao bằng con người, ngồi thẳng lên cũng cao chừng 1 mét 6
Nhâm Tiểu Túc khẳng định đây không phải do Nhan Lục Nguyên
Những thứ này ở chung một chỗ, không cẩn thận có thể giết chết bọn họ đấy
Này đây phải may mắn gì cho cam
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn đám dã thú:
- Lưu Bộ, cái miệng của ngươi sao thối thế
Lưu Bộ cũng sắp khóc tới nơi:
- Ta chỉ tùy tiện nói một chút thôi mà…
Dã thú và con người rơi vào trạng thái giằng coi
Dường như đám dã thú cũng không ngờ nơi này có người
Nhâm Tiểu Túc hạ giọng:
- Lưu Bộ, ngươi bảo chúng nó, hôm nay chúng ta ăn chay, kêu chúng nó đi đi…
Lưu Bộ mếu máo, hắn nhìn đàn dã thú, mở miệng:
- Ta nói thì có tác dụng gì… Này… Các ngươi đi đi
Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc chỉ muốn đùa một chút, ai dè khi Lưu Bộ nói, đám dã thú lại quay đầu chạy về hướng khác
Kỳ thật cũng không phải Nhâm Tiểu Túc đánh không lại chúng
Tuy súng lục khó bắn trúng động vậy nhưng chung quy hắn có ảnh tử là át chủ bài
Có điều lúc này Nhâm Tiểu Túc không muốn lộ ra
Thứ đồ chơi này vừa xuất hiện, chắc chắn đám Hứa Hiển Sở sẽ biết hắn có khả năng phục chế năng lực của người khác
Đến lúc đó hậu quả ra sao khó mà nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa ảnh tử hắn phục chế còn lợi hại hơn ảnh tử chính chủ, ngươi nói xem, người ta còn biết để mặt vào đâu
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Lưu Bộ
Chẳng lẽ thằng này có khả năng giống Nhan Lục Nguyên?
Không đúng
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn mảnh rừng trước mặt:
- Là thứ gì đem đám dã thú này tới đây
Dã thú và dã thú không thể ở chung một chỗ mà không đánh nhau, lại không công kích chúng ta
Này nói rõ có thứ gì kinh khủng hơn áp bách chúng nó, chúng nó tính tới hang động này tị nạn
- Dường như là vậy
Hứa Hiển Sở gật đầu:
- Vì chúng ta chiếm hang nên chúng đi nơi khác
- Các ngươi nhớ không, chạng vạng tối hôm qua trong rừng cây cũng có dị động, thế nhưng thứ đó không lộ diện
Bây giờ nghĩa lại, hẳn là động vật tìm nơi trú ẩn mà thành
Nhâm Tiểu Túc nhớ lại:
- Rốt cuộc trong rừng cây có thứ gì lại khiến đám thú phải rời khỏi nơi sinh sống của chúng
Thậm chí còn có thể hòa bình ở chung một chỗ với giống loài khác?!