Đệ Nhất Danh Sách

Chương 766: Quá Thất Đức!





Tuy tiền tuyến xảy ra vấn đề nhưng Vương Uẩn cảm thấy việc này không phải trách nhiệm của hắn
Chung quy những gì cần hắn đều làm hết cả rồi, bây giờ xảy ra chuyện thì liên quan gì tới hắn
Khổng Đông Hải dường như có chút mệt mỏi, hắn nói với Vương Uẩn:
- Ngươi triển khai điều tra việc này đi, cần phải tra ra hết gián điệp của Vương thị và An Kinh tự cho ta
Vương Uẩn gật đầu tuân lệnh rồi rời khỏi biệt thự
Bấy giờ, trong lòng hắn còn có chút đồng tình với chỉ huy tiền tuyến
Chuyện lớn thế này, e rằng con đường trước mắt của đối phương đã khó lòng giữ được
Khổng Đông Hải là người không chứa nổi hạt cát trong mắt
Làm việc với một người như thể phải vô cùng cẩn thận mới được
Sở dĩ gọi hắn là ông chủ vì trong cả liên minh hàng rào, không ai dám lấy danh nghĩa độc lập hoàn toàn, tập đoàn như cũ vẫn là tập đoàn
Vương Uẩn ngồi trên chuyên xe của mình
Kết quả vừa ngồi vào hắn liền phát hiện có điều không đúng, bởi vì lái xe không phải người của hắn
Bất quá Vương Uẩn vẫn bất động thanh sắc quan sát tình huống ven đường, không vạch trần chuyện này
Một lát sau, xe bỗng chạy vào đường lạ, không phải đường tới cơ quan tình báo hay nhà riêng của Vương Uẩn
Hơn nữa, phía trước hay sau đều có xe đột nhiên rẽ từ trong ngõ hẻm ra bọc hậu
Vương Uẩn nhớ rõ biển số của những chiếc xe này
Đây đều là xe của hệ thống tình báo, nằm dưới sự cai quản của phòng tình báo số 3
Sắc mặt Vương Uẩn âm trầm, mãi tới tận lúc này hắn cũng chẳng thèm nói nhiều nửa lời với tên tài xế lạ lẫm trước mặt
Vào lúc xe sắp rẽ qua một ngã tư, Vương Uẩn hừ lạnh một tiếng
Bầu không khí trong xe bỗng xáo động, tài xế bị xung lực to lớn đẩy ngã vào tay lái, đầu đụng tới chảy máu
Cửa xe hai bên chỗ ngồi của Vương Uẩn bị ép tới văn ra ngoài
Bản thân hắn thì xoay người nhảy khỏi xe, vì quán tính mà lăn vài vòng mới dừng lại
Xe phía sau dừng lại, Vương Uẩn thấy có người cầm súng đi xuống
Vương Uẩn không kịp nghĩ nhiều, hắn giơ tay vươn về phía chiếc xe đó, xoay tay một cái, tiếng nổ trầm đục ầm ầm vang lên, pháo khí từ tay hắn bắn ra, va chạm với chiếc xe khiến nó bị phá hủy
Xe bị ngoại lực chèn ép lật nghiêng sang một bên
Vương Uẩn đứng dậy kéo kéo cà vạt trên tây trang, nhanh chóng quay về phòng bí mật của mình
Hiện tại hắn không thể rời khỏi hàng rào, chỉ sợ hiện tại khắp nơi trong hàng rào đều bị quân đội bao vây
Trong hàng rào dám ám sát người quản lý cục tình báo, đây không phải việc trưởng phòng hai phòng kia dám làm, nhất định là lệnh của Khổng Đông Hải
Khổng Đông Hải vừa rồi bảo hắn quay về điều tra chuyện gián điệp, kỳ thật chỉ là kế hoãn binh, chỉ có khi hắn rời khỏi biệt thự thì đối phương mới có thể đảm bảo an toàn, hạ lệnh lùng bắt
Thế nhưng Vương Uẩn nghĩ không ra, vì sao Khổng Đông Hải tự nhiên lại muốn bắt hắn
Tuy chuyện của tiền tuyến có quan hệ với hắn nhưng trách nhiệm đâu phải hoàn toàn thuộc về hắn
Vương Uẩn chạy như điên trên đường, không ít cư dân đã tỉnh ngủ mà thông qua cửa sổ tò mò đánh giá hắn
Vương Uẩn thầm cảm thấy bất đắc dĩ, nếu là ban ngày trên đường nhất định có không ít người
Bất kỳ lúc nào hắn cũng có thể hòa vào dòng người trốn thoát
Thế nhưng hiện tại là nửa đêm, trên đường không có ai cả
Hắn rất dễ trở thành mục tiêu gây chú ý
Đột nhiên, Vương Uẩn chậm rãi dừng bước
Phía đầu đường đối diện hắn đang có Đại đội trưởng Tiền Thích Văn dẫn theo binh sĩ dựng chướng ngại vật trên đường, thế nhưng đây không phải chuyện quan trọng nhất
Quan trọng nhất là bên cạnh Tiền Thích Văn là mười thuộc hạ của hắn đang bị khống chế
Sau lưng mỗi người đều bị một họng súng chĩa vào
Cấp dưới thấy Vương Uẩn xuất hiện thì hô to:
- Trưởng quan, ngươi đi đi, đừng lo cho chúng ta
Vương Uẩn thầm cười khổ trong lòng, hắn đi thế nào cho được
Hắn giơ hai tay lên, chậm rãi đi qua:
- Ta là người quản lý cục tình báo Vương Uẩn
Ta muốn gặp ông chủ, ta trong sạch
Tiền Thích Văn cười lạnh:
- Trong sạch của ngài không do chính ngài định đoạt
Vào phòng giam cơ mật, giải thích với đồng sự của ngài đi
Nói xong, vài binh sĩ cảnh giác mười phần tới gần Vương Uẩn
Vốn họ còn tưởng Vương Uẩn sẽ không để ý tới an toàn của cấp dưới mà phản kháng
Thế nhưng từ từ, họ phát hiện Vương Uẩn thật sự đầu hành
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thuộc hạ của Vương Uẩn có phần tuyệt vọng:
- Trưởng quan, ngươi không cần vì chúng ta mà ở lại
Họ không ngăn được ngươi
Vương Uẩn cười:
- Chạy đi đâu
Họ chắc chắn đã bố trí thiên la địa võng chờ ta
Như thế cũng tốn, tránh cho ta tốn sức
Đám thuộc hạ im lặng, họ hiểu rõ đây chỉ là Vương Uẩn kiếm cớ an ủi họ mà thôi
Trước kia dù là tình huống khó khăn thế nào thì Vương Uẩn cũng chưa bao giờ thất thủ chịu trói
Họ còn chưa nói hết thì binh sĩ bên cạnh đã dùng cán súng đánh ngất Vương Uẩn, nhanh chóng đưa hắn tới phòng giam bí mật
Đám thuộc hạ của Vương Uẩn thấy một màn này thì tức giận mà la hét điên cuồng, thế nhưng chỉ có thể bất lực đứng nhìn
Đợi khi Vương Uẩn tỉnh lại, hắn đã ngồi trong phòng thẩm vấn lạnh như băng, hai tai bị còng lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đồ đạc trên người đều bị lấy đi sạch, dù là giày cũng chẳng còn
Chỉ còn mỗi áo sơ mi trắng cùng quần tây
Vương Uẩn đạp chân lên mặt đất, ánh đèn trên đỉnh đầu có chút ảm đạm âm trầm
Bấy giờ, cửa phòng bị đẩy ra, trưởng phòng phòng một của cục tình báo đi vào, cười nói với Vương Uẩn:
- E rằng chính Vương trưởng quan cũng không ngờ sẽ có ngày bản thân ngồi ở đây
Trong lúc nói chuyện, Lỗ Tiếng không đi vào mà chỉ đứng ngay cửa phòng, chẳng dám tùy tiện tới gần
Vương Uẩn tỉnh táo nói:
- Không cần nhiều lời, nói thẳng đi
Hiện tại ta là tù nhân, Lỗ trưởng phòng đứng xa như thế chẳng lẽ là sợ một tên tù nhân như ta à
Lỗ Tiếng cười:
- Vương trưởng quan quả thật khác với người bình thường, tới nhà giam cơ mật vẫn có thể khí định thần nhàn như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bất quá ta đúng là không dám tới gần, chung quy ta cũng đâu phải siêu phàm giả
- Vì sao bắt ta
Vương Uẩn nói:
- Ta muốn gặp Khổng Đông Hải
- Bắt đầu kêu luôn cả tục danh của ông chủ rồi
Lỗ Tiếng kéo một cái ghế tới ngồi trước cửa, cười nói từ phía xa:
- Chỉ là hiện tại ông chủ sao có thể tới nơi này gặp ngươi
Nói đi, ngươi liên thủ với Khánh thị bằng cách nào
Việc tiền tuyến Khổng thị bị Vương thị ám hại liên quan gì tới ngươi
Vương Uẩn nghe vậy thì ngây ngẩn cả người
Chuyện nghi ngờ hắn có qua lại với Vương thị hắn hiểu
Thế nhưng Khánh thị là sao, từ khi nào hắn quen biết người của Khánh thị
Kết quả bấy giờ, Lỗ Tiếng lấy một xấp hình từ trong túi áp ra ném lên mặt bàn trước mặt Vương Uẩn:
- Xem chút đi, đây là tin tức chúng ta vất vả lắm mới tìm được
Vương Uẩn nhìn tới thì phát hiện quang cảnh trong ảnh chụp là ở Thánh Sơn
Trong ảnh, hắn như đang thì thầm to nhỏ gì đó với La Lam…
Trí nhớ của Vương Uẩn rất tốt, vì thế chỉ dựa vào góc độ hắn cũng có thể hồi tưởng được khi ấy người ngồi ở chỗ chụp được những góc chụp này chỉ có đại lừa dối mà thôi
Giờ khắc này, Vương Uẩn thầm chửi ầm trong lòng
Nhâm Tiểu Túc, đại lừa dối, đám người Tây bắc các ngươi thật sự là quá thất đức rồi?!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.