Đệ Nhất Danh Sách

Chương 769: Quyết Định Của Nhan Lục Nguyên




Mấy năm trước hàng rào 176 đã sớm nổi danh cùng hàng rào 178, thế nhưng mấy năm nay, mọi người chỉ đề cập tới hàng rào 178 mà quên mất còn có hàng rào này
Nguyên nhân trong đó rất nhiều, một mặt do vị trí địa lý của hàng rào 176 không ác liệt như hàng rào 178
Kẻ địch trên Thảo Nguyên cũng không hung ác như vậy
Từ góc độ chiến đấu thì trong tất cả liên minh hàng rào, hàng rào 176 cũng không có cống hiến gì nhiều cho liên minh hàng rào
Chung quy người trên Thảo Nguyên không nhiều, ngay cả vũ khí nóng cũng chẳng có thì rất khó trở thành tai họa lớn cho Trung Nguyên
Hai bên cũng chưa từng có trận huyết chiến lẫy lừng nào
Mặt khác, sức chiến đấu của hàng rào 176 không mạnh
Đời sau không bằng đời trước, vài chục năm nay hàng rào 176 toàn là kế thừa theo từng đời, trở thành gia sản riêng của một gia tộc rồi
Vốn dĩ tài nguyên của hàng rào 176 đều do Vương thị, Hỏa Chủng, Khổng thị ba nhà cung cấp
Đây xem như sự cảm tạ dành cho hàng rào 176 vì họ đã bảo vệ phương bắc Trung Nguyên
Thế nhưng khi hàng rào 176 trở thành tài sản riêng, mà mọi người cũng phát hiện uy hiếp từ Thảo Nguyên như đàn sói mà hàng rào 176 lại như cậu bé trong câu chuyện Cậu Bé Nói Dối thì “sự cảm tạ” này cũng nhanh chóng chấm dứt
Vì hàng rào 176 khan hiếm vật tư, vốn tồn tại ở giữa khe hẹp của ba nhà
Dần dà mỗi năm trôi đi càng thêm khốn khổ hơn
Trước kia, người quản lý hàng rào 176 không nhìn xa trông rộng
Vị trí địa lý của hàng rào đã không có nhiều tài nguyên cũng chẳng thèm phát triển công nghiệp
Họ chỉ chăn nuôi và làm nông mà thôi, cho nên dần mất đi vị thế giữa các liên minh hàng rào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiện tại, vũ khí họ dùng cũng rất cũ, thậm chí còn có người đem vũ khí tới Chợ đêm đổi tiền nữa
Đây là lý do Khánh Thận bảo đừng tin vào hàng rào 176
Đại lừa dối nghe Khánh Thận nói xong thì cười hắc hắc:
- Vẫn là ánh mắt của hàng rào 178 ta lâu dài
Qua nhiều đời Tư lệnh chưa bao giờ là tước vị truyền thừa
Con cái ai mà muốn đoạt quyền đều bị sung quân đi canh trạm gác
Đây xem như là việc độc nhất trong liên minh hàng rào
Chỉ có thể nói nhóm Tư lệnh của cứ điểm 178 chúng ta không thẹn với danh tiếng có được a
Đại lừa dối nói tiếp:
- Hơn nữa, khi kẻ địch cứ điểm 178 phải đối mặt cũng chẳng phải dân du mục ngay cả vũ khí nóng cũng chẳng có kia
Đây cũng là lý do cứ điểm 178 được gọi là cứ điểm mà họ chỉ được gọi là hàng rào
Khánh Thận nghiêm túc đánh giá đại lừa dối, hắn phát hiện khi nhắc tới cứ điểm 178, đại lừa dối như toát ra sự tự hào và cảm giác vinh dự từ nội tâm
Đây là thứ mà đại bộ phận người ở Trung Nguyên đều không có được
La Lam nói:
- Kỳ thật ban đầu người ta vẫn rất anh hùng đó
Khi đó lực lượng quân sự trong liên minh hàng rào còn chưa phát triển
Đối mặt với sự tấn công của người Thảo Nguyên gian khổ vô cùng
Đáng tiếc tới thế hệ này thì sa đọa vô cùng
- Cho nên ngươi cảm thấy người Thảo Nguyên sẽ là uy hiếp với hàng rào 176
Nhâm Tiểu Túc nhìn Khánh Thận
- Điều kiện tiên quyết là người trong Thảo Nguyên đủ mạnh…
Khánh Thận trả lời:
- Chung quy thì lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa béo
..
Bảy ngày sau, tại biên cảnh phương bắc của Trung Nguyên và Thảo Nguyên, Nhan Lục Nguyên bỗng dưng dừng ngựa, nhìn về phương nam:
- Xác định tuyến đường đi, kiểm tra vật tư, người ngựa
Sau này khả năng cao mỗi ngày đều phải chiến đấu, không được lơ là
Hassan gật đầu:
- Chủ nhân, ngài yên tâm
Chúng ta sẽ không để lơ là
Nhan Lục Nguyên gật đầu, trước kia hắn cảm thấy loại nhân tài như Hassan làm thủ lĩnh bộ lạc nhỏ thật là lãng phí
Từ khi Hassan được phong là Kỵ vương thì rất nhanh thể hiện ra tài năng trên phương diện quản lý của mình
Bấy giờ, Nhan Lục Nguyên lại hỏi:
- Bộc Lan tốc và Hột Cốt tộc thế nào rồi
Hassan ở bên cạnh cung kính nói:
- Trinh sát đã được phái đi, một ngày sau sẽ quay về
Có tin gì ta sẽ báo cho ngài ngay
Lần này xuôi nam, Nhan Lục Nguyên không dẫn dân du mục tới hàng rào 176 mà tới địa bàn của Hỏa Chủng
Sứ giả Khánh thị phái tới Thảo Nguyên lúc trước từng truyền một tin quan trọng cho hắn: Công ty Hỏa Chủng và Khổng thị đã khai chiến
Hơn nữa Hỏa Chủng còn điều động binh lực từ mấy tháng trước
Lúc này phòng ngự hàng rào ở phương bắc của Hỏa Chủng đều trống rỗng
Cũng vì không muốn những bộ tộc khác biết kế hoạch của mình mà Nhan Lục Nguyên là đoàn đội lên đường cuối cùng
Sau khi hai đại bộ lạc kia đi tới hàng rào 176, Nhan Lục Nguyên mới tới xuất phát tới địa bàn của Hỏa Chủng
Sứ giả Khánh thị thậm chí còn hứa hẹn với Nhan Lục Nguyên đợi khi hắn tới hàng rào 21 sẽ có người mở cửa thành sẵn cho hắn
Thế nhưng khi tới biên giới cách hàng rào 21 chừng 100 ki lô mét , hắn lại ngừng lại:
- Đóng quân tại đây, chờ trinh sát quay về rồi tính tiếp
Hassan không hiểu Nhan Lục Nguyên muốn làm gì nhưng vẫn tuân lệnh
Đêm xuống, tín đồ của Nhan Lục Nguyên bắt đầu quỳ lạt lều lớn
Không biết lễ nghi này từ đâu mà ra mà sáng sớm họ đều phải quỳ lạy thần linh của mình 100 lần
Tối trước khi ăn cơm phải quỳ lạy ba lần mới xem là đủ thành kính
Tín ngưỡng của đám người này với Nhan Lục Nguyên ngày càng tăng cao, cũng dần bắt đầu hình thành nghi lễ
Nghi lễ ở đây mang ý nghĩa là quy củ như người Trung Nguyên
Ví dụ như cầu mưa thì tế tam sinh hay mỗi ngày đều phải quỳ lạy trước tượng phật…
Sáng hôm sau, khi Kỳ Kỳ Cách đang chải tóc cho Nhan Lục Nguyên thì Hassan và thủ lĩnh của các bộ tộc phụ thuộc đi vội tới lều lớn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhan Lục Nguyên nhìn Hassan:
- Có việc cứ nói
Hassan cung kính thưa:
- Chúc mừng chủ nhân, trinh sát quay về nói Bộc Lan tộc và Hột Cốt tộc đã tới phạm vi của hàng rào 176
Bất quá dường như hàng rào 176 đã lường trước được nên tiến hành mai phục
Hiện tại hai đại bộ lạc đang khó khăn chống cự với người của hàng rào 176
Đường lui phía sau họ dã bị chặt đứt, xem ra sẽ vùi thay bên ngoài hàng rào 176 kia
Sắc mặt các thủ lĩnh khác cũng vô cùng vui mừng
Bộc Lan và Hột Cốt chết rồi, trên Thảo Nguyên đâu còn ai là kẻ địch của họ
Mọi người còn lén lút nói, vị vua anh minh tài trí của họ đúng là thần linh giáng thế
Không tổn hao người nào cũng có người giúp họ diệt trừ đối thủ
Thế nhưng Nhan Lục Nguyên im lặng thật lâu, nhìn khuôn mặt vui mừng của từng thủ lĩnh và nói:
- Chuẩn bị xuất phát, chúng ta tới hàng rào 176
Hassan ngây ngẩn cả người:
- Chủ nhân, bây giờ tới đó có phải nguy hiểm không
Sao chúng ta không tiếp tục đi tới địa bàn của Hỏa Chủng, không phải bảo phòng ngự bên đó đã trống rỗng à
Nhan Lục Nguyên lắc đầu:
- Số lượng của Bộc Lan và Hột Cốt nhiều hơn chúng ta rất nhiều
Nếu họ đều chết hết ở hàng rào 176 thì Thảo Nguyên cần bao nhiêu năm mới khôi phục được ngần ấy nhân số
Hassan, thứ ta muốn là thần dân và gia súc trên Thảo Nguyên chứ không phải một Thảo Nguyên trống rỗng
Đám người Hassan nhất thời ngây người, họ không ngờ chủ nhân của mình lại muốn cứu Bộc Lan và Hột Cốt tộc
Trong mơ hồ, họ như cảm nhận được sự quyết đoán và hùng tâm của đối phương
Đây đại khái mới là khí độ là chủ nhân của Thảo Nguyên nên có
Nhan Lục Nguyên cười nói:
- Chuẩn bị đi, kỳ thật hàng rào 176 cũng không cường đại như chúng ta tưởng đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tân vương triều của Thảo Nguyên sắp ra đời, không bằng lấy máu của họ đi tế tự đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.