Khi nãy mọi người có thể nhẹ nhàng nói chuyện phiếm không phải vì họ nắm giữ được bí mật của rằng cây, mà là họ biết chỉ cần cách xa rừng cây vào buổi tối sẽ không có gì nguy hiểm nữa
Nhưng bây giờ thì chuyện gì đang xảy ra, âm thanh kéo xích sắt ngày càng gần
Là thứ gì kéo xích sắt, ai lại dùng xích sắt khóa thứ đó
Bây giờ phải tránh thoát thế nào
Đến cùng Cảnh Sơn là nơi nào, sao lại có nhiều chuyện quái dị như thế
Thứ kéo xích sắt như bị hấp dẫn bởi ngọn lửa trong hang động, từ từ đi tới
Nhâm Tiểu Túc, Dương Tiểu Cận, Hứa Hiển Sở đã mở chốt súng, hướng nòng súng về phía tiếng xích sắt
Trong khoảng khắc, Dương Tiểu Cận phát hiện động tác của Nhâm Tiểu Túc vô cùng chuyên nghiệp
Thậm chí còn có chút quen mắt
Cảm giác quen thuộc này rất kỳ diệu, khiến Dương Tiểu Cận có cảm giác vô cùng thoải mái
Loại thoải mái này giống như người bị bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế sắp xếp mọi thứ gọn gàng ngăn nắp
Thế nhưng bây giờ Dương Tiểu Cận không thể nghĩ thêm được, vì âm thanh kéo xích sắt đã tới gần
Người trong hang động cố hết sức nhìn xem đó là thứ gì
Có điều đối phương ẩn nấp trong bóng tối, thủy chung không hiện thân
Tiếng lạch cạnh truyền tới từ bìa rừng, nội tâm Nhâm Tiểu Túc một trận buồn nôn, vì hắn ý thức đó đó là âm thanh nước bọt rơi lên lớp lá cây dưới đất
- Một khi nó hiện hình, lập tức nổ súng
Hứa Hiển Sở nói:
- Hỏa lực ba người chúng ta đủ để ngăn nó tới hang động trong thời gian ngắn, khi đó ta sẽ điều khiển ảnh tử cản chân nó
- Được
Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng đáp ứng
Trong lòng hắn thầm nhủ, nếu sinh vật này quá mức lợi hại, hắn sẽ không che giấu ảnh tử nữa
Cũng không biết đám dã thú khi nãy chạy trốn đi nơi này
Có điều Nhâm Tiểu Túc tự biết, thứ khiến đám dã thú hung mãnh này phải chạy ra khỏi rừng cây chắc chắn mạnh đến mức khó tưởng tượng
Tần suất hô hấp của Nhâm Tiểu Túc ngày càng dài hơn, tâm tình cũng dần bình tĩnh
Hắn không còn nghe rõ nhịp tim và tiếng thở của mình nữa mà chăm chú nghe động tĩnh trong cánh rừng
Có lẽ chỉ một khắc sau, bí mật trong khu rừng sẽ lộ diện
Thế nhưng ngoài ý muốn của bọn họ, âm thanh kéo lê kia không còn vang lên nữa, dĩ nhiên chủ nhân của xích sắt hẳn cũng đã đi xa
- Thế này là sao
Hứa Hiển Sở cau mày nói:
- Chẳng lẽ nó không dám rời khỏi rừng cây
Ba người vẫn giữ nguyên tư thế ngắm bắn, sợ đối phương chỉ giả bộ mà thôi
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một hồi rồi nói:
- Rất có thể đối phương không dám rời khỏi khu rừng
Bằng không khu rừng và nơi này chỉ cách nhau chừng 10m, phải có lý do mà đám dã thú kia mới chọn nơi này làm chỗ tránh nạn
Âm thanh kéo lê ngày càng cách xa đám người
Rốt cuộc ba người Nhâm Tiểu Túc cũng buông lỏng một chút:
- Xem chúng ta đã lạc quan quá mất
Bí mật của Cảnh Sơn không phải thứ chúng ta có thể tùy tiện suy đoán
- Nhất định rừng cây này có vấn đề, có lẽ bên trong có thứ gì đó cực kỳ kinh khủng
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Bằng không sao thi thể Từ Hạ lại mất tích mà chẳng có dấu vết nào như thế
- Các ngươi nghỉ ngơi đi
Hứa Hiển Sở nói:
- Đêm nay ta gác đêm trước, qua nữa đêm các ngươi thế ta
Nói thì nói vậy, có điều Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận vẫn như cũ ăn ý người gác đầu đêm người gác cuối đêm
Hứa Hiển Sở thầm cười khổ, xem ra hắn vẫn như cũ không được người ta tin tưởng
Một đêm này không có chuyện gì xảy ra
Sáng sớm ánh mặt trời thong thả chiếu xuống
Nhâm Tiểu Túc nghe được tiếng bước chân dã thú quay về khu rừng
Xem ra đám dã thú đã có thói quen rời đi vào buổi tối và quay lại vào buổi sáng
Chẳng lẽ thứ mang xích sắt kia không hoạt động vào ban ngày à
Nhâm Tiểu Túc duỗi cái lưng mỏi ra, kết quả lại nghe được âm thanh nổ vang từ sâu trong Cảnh Sơn
Tiếng nổ này vang lên quá đột ngột, nó khiến Nhâm Tiểu Túc giật cả mình
Người trong hang động nhao nhao đi ra:
- Chuyện gì thế
Có chuyện gì
- Có phải núi lửa trong Cảnh Sơn phun trào không
Có người hỏi
- Nghe không giống tiếng núi lửa phun trào
Hứa hiển Sở lắc đầu:
- Giống tiếng thuốc nổ hơn
Nếu nói Hứa Hiển Sở không thể xác định thì Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận lại cực kỳ rõ ràng
Từ sớm Nhâm Tiểu Túc đã phục chế kỹ năng chế tạo thuốc nổ từ Dương Tiểu Cận rồi
Trong đó có vô số kinh nghiệm thí nghiệm thuốc nổ
Nhâm Tiểu Túc khẳng đinh, âm thanh vừa rồi là tiếng nổ hình nón
Loại thuốc nổ này giống như đạn phá giáp vậy
Lợi dụng hiệu ứng Munroe phát ra xung động có điện hướng, khiến mặt đất nổ thành một cái hố to
Âm thanh này cùng với thuốc nổ phí nhóm và thuốc nổ phí nội tuyến hoàn toàn khác nhau
Cái gọi là thuốc nổ phí nhóm là thuốc bổ được bao bộc lại, dùng để nổ một mặt chắn hoặc công trình kiến trúc, uy lực cực kỳ to lớn
Còn thuốc nổ phí nội tuyến là một loại ngư lôi có ngòi nổ
Nhâm Tiểu Túc biết hắn nhận ra thì Dương Tiểu Cận cũng vậy
Việc này chứng tỏ có người đang đào đất
Vì sao phải đào đất, chẳng lẽ sâu dưới lòng đất của Cảnh Sơn có bí mật gì ư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Lúc trước các ngươi nói còn có đội ngũ khác tới Cảnh Sơn
Nhâm Tiểu Túc quay đầu hỏi Hứa Hiển Sở
- Ừ, hẳn cũng là người của tập đoàn Khánh thị
Hứa Hiển Sở bảo:
- Chung quy hàng rào 112 cũng nằm dưới sự quản lý của Khánh thị
Tập đoàn khác khó lòng vướt qua Khánh thị tới nơi này
Nhâm Tiểu Túc vô thức nhìn Dương Tiểu Cận khiến Dương Tiểu Cận không khỏi né tránh
Chẳng lẽ nàng ấy tới đây cũng vì bí mật này
- Đi, phải tăng tốc độ
Hứa Hiển Sở không cam lòng nói:
- Nghe động tĩnh hẳn là lực lượng vũ tranh của hàng rào 112
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chúng ta phải bắt kịp bọn họ trước khi họ tìm ra được bí mật đó
- Ngươi không muốn sống à
Nhâm Tiểu Túc câm nín nhìn Hứa Hiển Sở:
- Biết là người của Khánh thị còn dám xông vào
Hứa Hiển Sở im lặng hồi lâu:
- Tới thì đánh
Đối với Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận, ba chữ này như có ma lực gì đó…
- Hơn nữa chúng ta có đường lui sao
Hứa Hiển Sở hỏi”
- Chúng ta không thể quay về, chỉ có thể tiến lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tới đó rồi nếu không đánh nổi, chúng ta trốn đi
Đợi họ rời khỏi núi rồi chúng ta tới, tôi tin đường họ dọn sẵn an toàn hơn chúng ta tự đi
Lời này là nói thật, ngay cả thuốc nổ người ta cũng lấy ra
Dương như ngay cả hàng rào 112 cũng nằm dưới sự kiểm soát của Khánh thị…