Đệ Nhất Danh Sách

Chương 772: Tân Sinh




Thời khắc tường thành sụp đổ, sắc trời hoàng hôn như đỏ rực lửa
Lính canh trên tường thành không ai còn sống nữa
Đám người Hassan, Phó Lan Tề sau một hồi chém giết lẳng lặng chờ đợi chủ nhân của Thảo Nguyên tiến vào, quan lâm hàng rào
Trước khi vào thành, Nhan Lục Nguyên cưỡi ngựa đi vòng quanh thị trấn
Nhóm lưu dân hai bên đường không ngừng nhao nhao núp vào trong lều
Hàng rào đã bị phá hủy, điều khiến người ta ngạc nhiên là chuyện tường rào sụp đổ không lan tới thị trấn
Trong trận chiến này, không có lưu dân nào bỏ mạng cả
Nhan Lục Nguyên thấy một đứa bé trốn trong lều, cha nó một mực bảo vệ nó sau lưng
Chỉ là đứa nhỏ có lẽ do tò mò mà nhịn không được vụng trộm đánh giá Nhan Lục Nguyên
Nhan Lục Nguyên cười cười, bảo Kỳ Kỳ Cách đi bên cạnh ném một miếng khô bò cho đứa nhỏ
Sau đó hắn cũng không nói gì nữa mà đi tiếp
Đứa nhỏ nhận lấy khô bò rồi nhìn Nhan Lục Nguyên
Đột nhiên nó cảm thấy đối phương hẳn là người đẹp nhất mà nó gặp từ lúc được sinh ra đời tới nay
Đôi mắt sáng như sao, lông mi như kiếm
Nếu chăm chú nhìn đối phương sẽ cảm thấy thiếu niên chẳng khác nào thần linh hoàn mỹ chẳng chút khiếm khuyết
Bất quá đứa nhỏ này không biết, điều khiến Nhan Lục Nguyên nhìn nó lâu hơn một chút là hình ảnh chính hắn của nhiều năm về trước
Khi đó cũng luôn có một người sẽ mãi mãi bảo vệ hắn sau lưng như cha của đứa nhỏ kia
Lúc đi ngang qua một sân nhỏ, Nhan Lục Nguyên thấy được vô số đứa nhỏ ở trong
Hắn mở miệng hỏi:
- Đây là học đường của thị trấn
Một người trẻ tuổi nơm nớp lo sợ:
- Xin ngài bỏ qua cho đám nhỏ
Đứa lớn nhất chỉ mới 14 tuổi, nhỏ nhất chỉ mới 8 tuổi
Dù hàng rào 176 có đắc tội gì với ngài thì đám nhỏ này cũng vô tội
Tiên sinh học đường sợ hãi lắm
Y nhìn thiết kỵ kéo dài không thấy điểm cuối rồi ngửa đầu nhìn thiếu niên hùng tráng ngồi trên lưng ngựa trước mặt mình
Thế nhưng dù sợ hãi, y cũng không lùi một bước
Con ngựa to lớn thở phì phì, hơi thở tiếp xúc với không khí hình thành một làn sương trắng đục, khí thế kinh người
Vị tiên sinh này khi ấy bị hù lùi về sau một chút, thế nhưng vẫn gắt gao bảo vệ đám nhỏ sau lưng
Nhan Lục Nguyên đánh giá người trẻ tuổi rồi cười nói với bọn nhỏ:
- Các ngươi có một lão sư thật tốt
Nhớ phải học cho chăm, có người từng nói với ta sách vở còn con đường tốt nhất để nhìn rõ thế giới này
Nếu không học thì phải trả một cái giá lớn bằng máu thịt để nhìn rõ được chân tướng của thời đại này
Đây chính là nơi ẩn núp cuối cùng của các ngươi
Không biết nghĩ tới cái gì mà Nhan Lục Nguyên nói tới đây thì có chút xuất thần
Tiên sinh trẻ tuổi cũng không biết nên làm sao
Rõ ràng thiếu niên trên lưng ngựa trông rất hung tàn nhưng cũng có vẻ không phải thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Hột Cốt Nhan, chia một ít thịt khô cho họ…
Nhan Lục Nguyên nói xong thì cưỡi ngựa tiếp tục rời đi, không quay đầu nhìn lại một cái
Hột Cốt Nhan kinh ngạc nhìn đám nhỏ nhưng cuối cùng vẫn để tộc nhân khiêng một túi thịt khô tới, hung dữ nói:
- Đây là phần thưởng của chủ nhân dành cho các người
Bấy giờ, Hassan chạy xuống khỏi thành lâu, quỳ xuống cung kính nghênh tiếp tân vương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đứng lên đi…
Nhan Lục Nguyên nói
Kỳ Kỳ Cách chợt phát hiện khi tiến vào hàng rào, biểu cảm của Nhan Lục Nguyên dần lạnh đi, khác hẳn với người vừa đi dạo trong thị trấn lúc nãy
“Đát, đát, đát, đát.”
Tiếng vó ngựa vang dài trên đường, mọi người thấy Nhan Lục Nguyên đều câm như hến
Hán tử mặc quần áo và trang phục trên thảo nguyên cưỡi trên thiết kỵ hùng tráng trông mạnh mẽ mà tươi sáng hơn so với nền văn minh tường gạch của Trung Nguyên nhiều
Một bên là nhà gạch chỉnh tề, một bên là da thú cùng trường đao
Nhan Lục Nguyên bình tĩnh ngồi trên lưng ngựa nhìn cảnh tượng trước mắt
Trước kia hắn chưa từng nghĩ bản thân sẽ dùng thân phận này tiến vào hàng rào, đặt chân tới nơi hắn ghét nhất
Từ sau tai biến tới giờ đã hơn 200 năm, đây cũng là lần đầu tiên người Thảo Nguyên tiến vào hàng rào
Các chiến sĩ bên cạnh thấy nhà gạch cao tầng mà rục rịch, cư dân hàng rào thì sợ hãi trốn trong nhà, không dám ra ngoài
Hassan nhỏ giọng nói với Nhan Lục Nguyên:
- Chủ nhân, chúng ta làm gì tiếp theo
Nhan Lục Nguyên nhìn hắn một cái:
- Tiếp theo là sao
- Tàn sát dân trong thành
Hassan nói:
- Tất cả thủ lĩnh đều rất phấn khởi, họ muốn tàn sát toàn bộ dân trong thành để thể thể vinh quang của ngài
Đây là tâm nguyện của mọi người
- Tàn sát dân trong thành
Nhan Lục Nguyên sửng sốt
Hắn nhìn thủ lĩnh phía sau mình
Quả thật bộ dáng bọn họ như không thể chờ đợi nữa
Nhất là hai vị thủ lĩnh Phó Lan và Hột Cốt tộc
Trong trận chiến này, tộc nhân của họ chết quá nhiều
Lúc này cần phải dùng máu tươi của người trong hàng rào hiến tế tộc nhân đã mất của họ
Hơn nữa, họ và Hassan đều từng nghe chủ nhân nói, muốn dùng hàng rào 176 để tế tự cho tân Vương đình
Dù mọi người tổn thất nghiêm trong trong lần chiến tranh này
Tuy hành quân sẽ hao tổn một lượng lớn tài nguyên nhưng chỉ cần tàn sát dân trong thành, họ sẽ nhận được bổ sung một lượng tài phú dồi dào
Nhưng lúc này, Hassan lại phát hiện chủ nhân của hắn trầm mặc
Một khi việc tàn sát diễn ra, bên tai hắn sẽ là vô vàn tiếng la khóc
Hàng rào lớn sẽ như bị bao phủ bởi một màn sương đen, vô số người sẽ chết
Nhan Lục Nguyên nhìn hàng rào vốn dĩ vô cùng phồn hoa cùng tường thành cũ nát sau lưng
Nếu Tiểu Ngọc Tỷ ở đây, tỷ ấy nhất định không muốn chứng kiến cảnh này
Hắn bỗng lên tiếng:
- Truyền lệnh xuống, không được tàn sát cư dân hàng rào
Trước bắt người quản lý hàng rào lại cho ta
Báo cho những cư dân kia biết, chỉ cần chỉ điểm đám quan viên đang ở đâu sẽ được sống
Kêu họ kể thêm tội càng tốt
Thế nhưng trước khi nhận được lệnh của ta, ai dám lạm sát kẻ vô tội, ta sẽ giết người đó
Hassan có chút khó xử;
- Nếu ngài vì người của hàng rào mà giết người của mình, e rằng…
Nhan Lục Nguyên bình tĩnh nói:
- Vậy xem ra họ vẫn chưa biết rõ ai mới là chủ nhân của Thảo Nguyên rồi
- Đã rõ…
Hassan nhận lệnh rời đi
Đối với mệnh lệnh của Nhan Lục Nguyên, hắn phục tùng vô điều kiện
Nếu có người không phục, hắn sẽ lôi người kia ra, cho ngựa kéo đi từ sống tới chết
Động tác của chiến sĩ đằng sau rất nhanh
Chỉ ngắn ngủi vài phút họ đã hỏi được chỗ ở của vài quan viên rồi kéo hết cả nhà của họ tới
Từ đầu tới cuối, Nhan Lục Nguyên đều khí định thần nhàn ngồi trên lưng ngựa
Kỳ Kỳ Cách cưỡi ngựa đi theo bên cạnh
Đại đội ngũ mã đi tới trung tâm hàng rào
Một quan viên trong đó bảo đây là biệt thự của Thân gia
Sắp tới biệt thự, Hassan thấy được nơi này được phòng ngự nghiêm ngặt liền dẫn theo tộc nhân của mình cầm súng vọt tới
Nhan Lục Nguyên đợi trên lưng ngựa
Không tới nửa giờ sau, Hassan đã mở cửa cho hắn vào
Bên trong biệt thự là cảnh máu chảy thành sông, người sống đều quỳ dưới đất
Nhan Lục Nguyên thúc ngựa bước tới, hắn nhìn mọi người, nói:
- Nghe nói người quản lý hàng rào là Thân Ẩn
Là ai trong số các ngươi, mau đứng ra
Hột Cốt Nhan, ngươi dẫn người đi thu gom kho lúa và kho đạn
Lấy hết những thứ chúng ta cần đi
Nói xong, Nhan Lục Nguyên xuống ngựa, đi vào biệt thự trong trang viên
Mãi tới khi hắn an vị trên ghế salon bằng da thật trong phòng khách mới hỏi người trung niên bị Hassan áp chế:
- Ngươi là Thân Ẩn
Thân Ẩn lạnh lùng nhìn Nhan Lục Nguyên:
- Mọi rợ trên Thảo Nguyên cũng dám tới hàng rào làm loạn
Ngươi không sợ thế lực ở Trung Nguyên trả thù à
Nhan Lục Nguyên cười cười:
- Hỏa Chủng
Khổng thị
Vương thị
Ngươi cảm thấy ai trong số họ sẽ trả thù cho Thân gia các ngươi
Lời này vừa nói xong, Thân Ẩn lập tức nhận ra thiếu niên trước mắt hiểu rất rõ về Trung Nguyên
Lần này đối phương công phá hàng rào 176 là có chuẩn bị mà tới
- Ta rất muốn biết…
Nhan Lục Nguyên gõ ngón tay theo nhịp vào tay vịn của ghế:
- Mấy năm trước hàng rào 176 vốn nổi danh chẳng khác nào cứ điểm 178, sao bây giờ lại sa đọa như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thân Ẩn nhìn chằm chằm Nhan Lục Nguyên, hắn không biết nên trả lời thế nào về vấn đề này
Bấy giờ, Phó Lan Tề dẫn một đống lớn quan viên vào biệt thự, trong tay cầm một xấp giấy dày
Những quan viên đó bị ấn cho quỳ xuống
Phó Lan Tề đưa xấp giấy cho Nhan Lục Nguyên:
- Chủ nhân, đây đều là chứng cứ phạm tội mà cư dân hàng rào cung cấp
- Xem ra các người thật sự không được lòng cư dân…
Nhan Lục Nguyên nhận lấy xấp giấy:
- Bằng không chúng ta chơi một trò chơi
Các ngươi tố giác nhau, cho ta xem biểu hiện lấy công chuộc tội của các ngươi
Vừa dứt lời, một người trung niên đang quỳ lập tức bò lên trước:
- Ta tố giác người của Thân gia làm mưa làm gió mấy chục năm nay, chèn ép cư dân khổ không chịu nổi
Nghiệp chướng của Thân Ẩn lại càng thêm nặng nề
Ngay cả vợ của cấp dưới cũng dám cướp
- Tiếp tục…
Nhan Lục Nguyên gõ gõ ngón tay, tay còn lại thì chống cằm
- Còn nữa, Thân Ẩn chẳng phải thứ gì tốt
Trước kia còn lạm sát người vô tội, bắt người trong Thảo Nguyên về tra tấn
Có người mở đầu, những người khác như vòi nước được mở, không hề ngừng lại
Trong biệt thự ầm ĩ một hồi thì có người cao giọng nói:
- Thân Ẩn thích nam nhân
- Hai năm trước hắn từng bắt bớ phụ nữ và trẻ em ở ngoài thị trấn
Nhan Lục Nguyên nghe âm thanh lộn xộn nọ thì có chút không kiên nhẫn nổi:
- Được rồi
Trong biệt thự trở nên yên tĩnh hơn
Nhan Lục Nguyên nhìn Thân Ẩn:
- Ngươi nhìn đi, các ngươi sống trong hàng rào an nhàn sung sướng
Thế nhưng mất đi cốt khí và niềm vui, không như lưu dân
Thân Ẩn quỳ dưới đất cười lạnh:
- Lưu dân chỉ là một đám heo mà thôi
Tôn nghiêm niềm vui là cái quỷ gì chứ
- Không, lưu dân hạnh phúc hơn các ngươi…
Nhan Lục Nguyên lắc đầu
Thân Ẩn cất tiếng cười to:
- Lưu dân phải khổ sở để tìm đường sống
Có người bán con gái cho người khác, có người chỉ biết trộm cắp
Nhưng người này dù chết trong quặng mỏ cũng chẳng ai hỏi thăm
Nhà của họ càng chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện báo thù, chỉ hỏi tiền bồi thường là bao nhiêu mà thôi
Có người cho con đi học nhưng học được vài năm thì phát hiện việc này thật vô dụng nên nghỉ học đi đào mỏ
Đào rồi lại đào, mỏ này qua mỏ khác
Trải qua hôm nay không nghĩ tới ngày mai, chẳng khác nào đám gia súc
Ta hỏi ngươi, người như thế thì có gì đáng vui kia chứ
Nhan Lục Nguyên nhìn ánh nắng bên ngoài biệt thự
Thị trấn trong ấn tượng của hắn không phải như thế, lưu dân cũng chẳng phải vậy
Khi đó ca ca hắn đi săn về, rõ ràng nhà rất nghèo nhưng Vương Phú Quý thường xuyên cho hắn kẹo đường, ngọt tới phát ngán
Ca ca sẽ giấu đi một viên, cho hắn một viên, bảo cần phải tiết kiệm thức ăn
Nhưng Nhan Lục Nguyên luôn nhịn không được ăn loáng cái là xong, sau đó tròn xoe mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc chỉ có thể móc một viên còn lại đưa cho hắn để hắn vui vẻ
Mỗi lần tới lễ mừng năm mới, ca ca sẽ tới chỗ của Vương Phú Quý mua quần áo mới cho hắn
Tuy nhà họ rất nghèo nhưng hàng năm hắn luôn có quần áo mới để mặc
Mùa đông rét lạnh, người trên thị trấn sẽ tới lò mổ mua chút thịt mỡ về làm hoành thánh
Giao thừa tới, trong túp lều đơn sơ mà mùi thịt khiến họ không khỏi chờ mong
Vương Phú Quý đứng trong thị trấn và phát pháo cho đám trẻ
Đó là pháo nhỏ được lấy ra từ những chùm pháo lớn, mỗi đứa trẻ được phát cho năm quả
Đám nhỏ ngây ngốc chạy chơi trên thị trấn, thỉnh thoảng sẽ đụng vào người lớn đang làm việc
Cha mẹ đứa nhỏ sẽ xách nó qua nhà hàng xóm xin lỗi, vừa xin lỗi vừa tét đít chúng
Nơi đó có nụ cười và nước mắt
Đoạn thời gian nghèo khổ đó lại là ký ức vui vẻ nhất trong cuộc đời hắn
Thậm chí Nhan Lục Nguyên còn nhớ tới nụ cười hiếm hoi của ca ca mình khi ấy
Bất quá hắn không tính chia sẻ cho Thân Ẩn biết, gã cũng chẳng xứng để nghe những thứ này
- Phó Lan Tề…
Nhan Lục Nguyên nói
Phó Lan Tề quỳ một gối xuống trước mặt Nhan Lục Nguyên:
- Chủ nhân
- Cũng không có gì, giết hết những người này rồi treo trước cửa đi…
Ánh mắt Nhan Lục Nguyên chẳng liếc tới đám người sắp chết này lấy một cái:
- Lúc trước ta không cho phép các ngươi tàn sát người trong hàng rào
Hiện tại các ngươi được phép giết hết gia tộc của đám người này
Ngần ấy cũng đủ để bù đắp tổn thất từ chiến tranh của các ngươi
Đi đi, đừng để họ phát ra âm thanh ồn ào khó nghe
Nghe xong, Phó Lan Tề và Hột Cốt Nhan hưng phấn đứng lên
Họ trực tiếp dùng chui đao đập rụng răng đám người Thân Ẩn, tránh cho họ nhiều lười
Đám quan viên hàng rào từng hiển hách một thời nay chỉ có thể khủng hoảng trừng mắt, không ngừng phát ra tiếng gào thét không thành
Vừa rồi Thân Ẩn còn chút kiên cường như tới giờ đã chẳng thể khống chế nổi mình
Đám Phó Lan Tề dẫn theo tộc nhân cũng mình tới nhà từng quan viên, muốn làm gì thì làm đó
Nơi đó có dấu vàng thỏi, châu báu, súng ống đều được Hassan thu lấy
Chạng vạng tối, trận cướp đoạt này mới kết thúc
Hán tử trên thảo nguyên ghim thi thể của đám quan viên lên hàng rào của biệt tự
Từ xa nhìn lại như mấy cái “chuông gió” nhưng lại quá mức kinh dị
Dù Nhan Lục Nguyên có thích chúng hay không thì hiện tại người trong Thảo Nguyên đều cần được kích thích vì một tương lai chiến tranh gian khổ
Nhan Lục Nguyên phải để họ hưởng thụ sự sung sướng trong chiến tranh, biến họ thành tín đồ trung thành nhất của hắn
Lúc này, dù hắn thích hay không cũng không quan trọng
Chủ nhân trên thảo Nguyên chỉ biết các tín đồ của hắn có thích hay không mà thôi
Nếu người trong Thảo Nguyên cần, vậy cứ để thi thể kẻ địch biến thành tinh kỳ của hắn vây
Đột nhiên, Nhan Lục Nguyên nhìn thấy một tờ báo trên bàn trà
Trên đó có viết mấy chữ Tạp chí hi vọng
Khi thấy tờ tạp chí đó, Nhan Lục Nguyên cũng không đọc mà ngồi trên sa lon nhắm mắt dưỡng thần
Phải biết, sứ giả Khánh thị cũng đem không ít tạp chí tới cho hắn, thế nhưng hắn không có hứng thú
Kỳ Kỳ Cách vẫn luôn ở cạnh Nhan Lục Nguyên
Giờ khắc này nàng cảm nhận được sự mâu thuẫn trong lòng thiếu niên, tựa hồ hắn đang vùng vẫy
Vì thế tiểu cô nương móc một cái lược ra, nhu thuận đúng phía sau chải đầu cho Nhan Lục Nguyên
Nàng vừa chảy vài nói:
- Bây giờ ngươi chính là hi vọng của bọn họ
- hi vọng ư
Nhan Lục Nguyên lặp lại, ngữ khí mang mấy phần châm biếm
Tiểu cô nương nói tiếp:
- Chứ sao nữa, ta chưa từng thấy cha mình dũng cảm như thế bao giờ
Trước kia khi cống hiến bò dê cho đại bộ lạc, ông chỉ dám khúm núm dâng gia súc lên
Những người khác trong bộ lạc cũng chỉ có thể nén giận không dám nói gì
Hiện tại không như trước, ngày đó ta thấy hắn nói chuyện với thủ lĩnh bộ tộc khác, không chút kiêu ngạo hay siểm nịnh gì nữa
- Đó là vì trong tay hắn có sức mạnh…
Nhan Lục Nguyên cười nói:
- Còn thủ lĩnh những bộ thật kia thì đang xuống dốc
Vốn ta muốn xem trong trận chiến này họ sẽ thể hiện sự dũng mãnh của mình thế nào
Kết quả khiến ta thật thất vọng, đám thủ lĩnh đó vẫn núp phía sau, cứ như lá gan bị ăn mất vậy
Đối mặt với người như thế, cha ngươi có gì mà không tự tin
- Cũng không phải…
Kỳ Kỳ Cách nhẹ giọng nói:
- Cha nói đây là sức mạnh thần linh ban tặng cho hắn
Hiện tại mỗi sáng sớm cha và mẹ sẽ quỳ lạy ngươi
Hắn nói chỉ có ngươi mới giúp người trên Thảo Nguyên có tương lai tốt hơn, không cần sợ hãi bất kỳ người nào
Hiện tại ngươi chính là mặt trời của chúng ta
Ta cảm thấy chỉ khi ánh nắng chiếu rọi nhân gian thì cuộc sống mới tốt được như thế thôi
- Được rồi…
Nhan Lục Nguyên cười nói:
- Đi tìm cha ngươi đi
Nói hắn biết ta chuẩn bị rời đi
Ma xui quỷ khiến thế nào mà Nhan Lục Nguyên bỗng cầm tờ tạp chí kia lên
Hắn nhìn thoáng qua ngày tháng thì thấy là số của ngày hôm qua
Nhan Lục Nguyên biết tới tạp chí hi vọng vì mỗi ngày Vương Phú Quý đều rất thích xem báo
Khi đó hắn từng hỏi Vương Phú Quý, vì sao lại thích đọc báo
Vương Phú Quý cười, bảo để giết thời gian
Sau đó kêu Nhan Lục Nguyên đi theo Trương tiên sinh học cho tốt
Chờ tới khi hắn đọc được tạp chí sẽ cho hắn kẹo ăn
Ban đầu Nhan Lục Nguyên còn rất thích ăn kẹo
Mỗi ngày đều cố gắng học tập thật tốt, thế nhưng rất nhanh đã bắt đầu ham chơi lười biếng
Mỗi ngày chỉ năn nỉ, tìm cách để ca ca dẫn hắn đi săn cùng
Bởi vì thế giới bên ngoài thị trấn lại càng thêm to lớn hơn
Hiện tại hắn đã có thể đọc báo, thế nhưng lại chẳng còn ai cho kẹo hắn nữa
Nhan Lục Nguyên đọc trang đầu tiên, trên đây là tin tức về chiến tranh của Hỏa Chủng và Khổng thị cùng cách nhìn của Vương thị
Lúc này Vương thị không hề nóng lòng nhập cuộc mà lẳng lặng đóng quân ở biên cảnh như chờ đợi gì đó
Dựa theo phỏng đoán của Nhan Lục Nguyên, Vương thị hẳn đang chờ cơ hội một kích tiêu diệt Khổng thị
Kỳ thật tập đoàn cũng không có gì đặc biệt
Bọn họ chẳng khác nào dã thú nơi hoang dã, chỉ cần tìm được cơ hội sẽ toàn lực ứng phó, bắt đầu săn bắn
Còn bình thường sẽ luôn bảo trì im lặng
Trang thứ hai nói về chuyện ở Thánh Sơn
Tỷ như có bao nhiêu người lên núi, còn bao nhiêu người rời núi
Tổn thất thảm trọng cỡ nào
Đồng thời còn có một bài luận nói về quỷ kế của An Kinh tự và Hỏa Chủng tại Thánh Sơn
Cũng không biết ai đã tiết lộ điều này cho tạp chí hi vọng nữa
Trang thứ ba là mấy chuyện nhàm chán, là những gì chủ biên Giang Tự chứng kiến về AI tại Vương thị, khen chê khác nhau
Trong bài báo cũng nói, hiện tại Giang Tự đang ở hàng rào 61, tiếp tục quan sát AI
Trang thứ tư nói về sự thay đổi của Thanh Hòa tại Lạc thành
Trừ Hứa Khác ra, toàn bộ người của Kỵ Sĩ đã rời khỏi Lạc thành, không biết tung tích
Nhan Lục Nguyên cứ thế đọc từ từ, chờ đợi thần dân của hắn tập kết
Thế nhưng khi lật tới trang thứ năm, vị vua tài lược của Thảo Nguyên cứng người lại
Một nửa trên trang báo là hai dòng chữ
“Đừng để bi ai của thời đại trở thành bi ai của ngươi.”




Nhan Lục Nguyên quá quen thuộc đoạn văn này, cũng biết ai là người nói câu này
Mọi ký ức tốt đẹp tại thị trấn đều có bóng dáng người kia
Ngày hôm đó, chính mắt hắn nhìn thấy trường mâu xuyên qua bụng đối phương cùng dòng lũ cuốn đi người quan trọng nhất đời hắn
Tràng lũ kia không cách nào thay đổi được, gần như cuốn sạch những thứ tốt đẹp nhất của hắn đi
Hắn không còn kẹo ăn, mỗi năm chẳng còn quần áo mới
Khi đó hắn là em trai người kia, hiện tại hắn là Tân vương Thảo Nguyên
Lúc này Kỳ Kỳ Cách xông vào trong biệt thự:
- Cha và mọi người về rồi
Vừa dứt lời, nàng bỗng phát hiện thiếu niên ngồi ngược sáng như đang chìm vào hắc ám vô tận, cô độc cùng cực
Đúng, đó là sự cô đơn của bậc Đế vương, được bao bọc bởi gió tuyết và bụi gai
Nhan Lục Nguyên ngẩng đầu nhìn ra ngoài biệt thự, muốn tới hàng rào 61 tìm Nhâm Tiểu Túc nhưng khi ngẩng đầu, hắn lại thấy thi thể lay lắt được treo trên hàng rào quanh biệt thự, máu đen thấm đẫm mặt đất
Đây là người được hắn hạ lệnh cho thủ hạ giết chết, cũng chính là bi ai của hắn
Bên cạnh thi thể là Hassan cùng hơn vạn thiết kỵ đã tập kết
Vạn người trải dài khắp đường phố, nhìn không thấy điểm cuối
Mà những người này đã xuống ngựa, quỳ trên một chân, chờ đợi Tân vương ra đời, rúng động cả hàng rào
Nhan Lục Nguyên đứng từ xa cũng có thể thấy được ánh mắt mong chờ của đám người Hassan, thành kính mà nóng bỏng
Bấy giờ, Nhan Lục Nguyên đứng dậy,

Âm Thầm đốt tờ báo
Biệt thự chìm trong biển lửa
Biệt thự xa hoa nhưng đầy vẻ suy tàn bị ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, không ngừng lan tràn ra xung quanh
Nhan Lục Nguyên đứng trong biển lửa nhìn lửa bao phủ quanh người mình, tựa như chìm trong sự mục nát của thời đại
- Ca, ta trở về không được
- Ca, ta không quay về
- Ngươi nói đừng để bi ai của thời đại trở thành bi ai của ngươi
- Nhưng ta muốn để cho bi ai của ta, trở thành bi ai của thời đại này
Nhan Lục Nguyên đứng trong biển lửa, đeo mặt nạ lên mặt, che giấu hết thảy biểu cảm của hắn
Hắn cảm thấy thời đại này không cần tồn tại nữa
Hassan quỳ gối bên cạnh làm ghế cho hắn leo lên ngựa
Nhan Lục Nguyên dẫm lên lưng Hassan:
- Về nhà, khỏi hoàn
Đám chiến sĩ hân hoan hô to
Có người cầm súng trường vừa lấy được bắn liên tục lên trời
Các chiến sĩ theo Tân vương quay về cố hương phương Bắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.