Khi Nhâm Tiểu Túc thấy được biểu tượng của Hỏa Chủng liền hiểu vì sao Vương Tòng Dương bị truy sát
Dù sao chuyện này cũng do hắn mà ra, Nhâm Tiểu Túc cũng không tới mức mau quên như thế…
Thế nhưng điều hắn không ngờ là Hỏa Chủng còn cử ra T5 để truy sát Vương Tòng Dương nữa
Đối với Hỏa Chủng, cao thủ T5 thật sự rất quý giá
Trong Thánh Sơn, Hỏa Chủng đã mất đi cả chục T5
Hiện tại lại còn phái ra T5 để truy sát Vương Tòng Dương, chứng tỏ trọng lượng của tên này trong mắt Hỏa Chủng nặng cỡ nào…
T5 chạy như điên, áo của hắn bị ngọn lửa đốt trụi làm lộ ra làn da có màu xám đen, bộ dáng như từng bị lửa hun qua
Tóc đối phương bị đốt trụi, lông mi cũng không còn
Chẳng khác nào người về từ địa ngục
Hơn nữa, mục tiêu của T5 không còn là Vương Tòng Dương nữa mà là Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dương Tiểu Cận hỏi:
- Dùng đạn đen nhé
Tốc độ này của hắn muốn chạy nước rút cần có thời gian, tránh không được đạn đen đâu
Nhâm Tiểu Túc đau như ai cắt da xẻ thịt:
- Khục khục, trước ngươi nghỉ ngơi một lát đi
Không cần xài đạn đen, ta sợ ngươi mệt
Dương Tiểu Cận mím môi, thiếu chút nữa là cười ra tiếng
Nàng rất thích nhìn Nhâm Tiểu Túc cố gắng bày ra bộ dáng đường hoàng để che giấu tính keo kiệt của hắn
Sau một khắc, Nhâm Tiểu Túc nhảy khỏi mô đất, không chút che giấu mà chạy thẳng tới T5
T5 tính toán một chút tốc độ di chuyển của Nhâm Tiểu Túc thì thầm cười lạnh
Khóe miệng cũng hơi nhếch lên, cái tên trước mặt này không phải đối thủ của hắn
Một tay súng bắn tỉa lại từ bỏ việc hắn am hiểu hiểu nhất để đấu cận chiến với đối thủ thì khác nào tự tìm đường chết
Bất quá dù có súng ngắm cũng vô dụng
Một khi hắn đi tới phạm vi 100 mét xung quanh đối phương thì thương pháp có tốt thế nào, thần tiên cũng khó mà cứu
Bấy giờ, T5 thấy được đoàn tàu hơi nước hắn đuổi theo suốt hai ngày nay chẳng biết đã dừng lại từ lúc nào
T5 thầm nghi hoặc, sao đối phương không chạy, chẳng lẽ tên đó không sợ hắn giết hai người kia xong thì tiếp đục đuổi giết hắn à
Bất quá T5 không kịp nghĩ tiếp mà chăm chú nhìn Nhâm Tiểu Túc trước mặt
Hắn thầm nghĩ thiếu niên này cũng coi như kiên cường, dám đánh tay đôi với T5 như hắn
Trong lúc suy nghĩ, chẳng biết từ khi nào lão Hứa đã tiếp cận và nhảy xuống tấn công T5
Lực va đập to lớn khiến T5 có chút luống cuống
Cả người bắt đầu di chuyển, xoay trong 180 độ trên không trung, đồng thời tiếng súng vang rền
T5 không thấy thiếu nữ bóp cò súng nhưng hắn cảm nhận được, chỉ cần bản thân di chuyển nhanh hơn thì viên đạn kia sẽ không đuổi kịp hắn
Trên thực tế, Dương Tiểu Cận liên tục bắn ba phát, dù T5 bị lão Hứa đánh văng thì mỗi viên đạn đều sẽ bắn vào cùng một chỗ
Ba viên đạn cứng rắn đâm xuyên qua T5
T5 chẳng khác nào miếng vải rách rơi trên mặt đất Nhâm Tiểu Túc thấy đối phương đã chết thì vỗ tay cho sạch bụi:
- Đầu óc đám T5 này hình như không được tốt lắm, không rõ cái gì gọi là binh bất yếm trá
Có lẽ trong quá trình tiến hóa họ đã bỏ quên một phần chỉ số thông minh ở đâu đó rồi
- Cũng có thể…
Dương Tiểu Cận thu súng, đứng dậy:
- Họ khác những siêu phàm giả khác
T5 chỉ thuần túy dựa vào ngoại lực để tiếng hóa, khả năng cao đã để lại di chứng gì đó
Bất quá kết quả của đại đa số siêu phàm giả gặp họ đều rất thảm
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc nhìn đoàn tàu hơi nước đang đậu ở cách đó không xa
Vương Tòng Dương đứng trên tàu, bộ dáng như bất kỳ lúc nào cũng có thể thừa cơ chạy mất
- Sao thằng này còn chưa chạy
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói
Lại nghe Vương Tòng Dương rống lớn:
- Chuyện Hỏa Chủng truy sát ta là ngươi làm phải không?
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt, sao Vương Tòng Dương lại đoán được chứ nhỉ
Hắn hô:
- Không phải, ngươi nghe ta ngụy biện đã
Vương Tòng Dương:
- ??
Thiếu chút nữa Vương Tòng Dương tức đến phun máu
Hắn quát Nhâm Tiểu Túc:
- Khi Đông Hồ sụp đổ ta từng thấy ngươi
Sau đó Hỏa Chủng liền bắt đầu truy nã ta
Lần này gặp ngươi tại Thánh Sơn, Hỏa Chủng lập tức nâng lệnh truy nã của ta lên
Rất khó tin đây chỉ là trùng hợp a
Tuy cho tới hôm nay Vương Tòng Dương không biết là chuyện gì xảy ra, thế nhưng từ lúc hắn rời khỏi hàng rào 73 hẳn đã phải gánh tiếng xấu cho ai đó rồi bị Hỏa Chủng truy nã
Hiện tại xảy ra những chuyện tương tự, hắn chịu oan ức lớn như thế sao có thể là trùng hợp được
Khi đó hắn đã cảm thấy có gì đó không đúng, vì sao năng lực của hắn và Hứa Hiển Sở giống nhau, chắc chắn là Hứa Hiển Sở cũng chịu oan giống hắn
Nhất định chỗ này là có vấn đề
Cái gọi là kỹ năng chịu tiếng xấu cho người khác nghĩa là phải gánh tội, ám chỉ rõ ràng như thế chỉ thiếu nói thẳng ra nữa mà thôi
Khả năng Hứa Hiển Sở cũng không nghĩ ra được nguyên nhân nên mới đắc chí vì năng lực của mình
Thế nhưng Vương Tòng Dương sao có thể không nghĩ ra
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:
- Thật sự không có liên quan tới ta
Vương Tòng Dương dần tỉnh táo lại:
- Mặc kệ ngươi có thừa nhận hay không thì ta đều tự hiểu
Tuy ta không biết ngươi làm thế nào nhưng ở đây ta chính thức xin lỗi ngươi
Oan oan tương báo tới khi nào mới kết, không bằng chúng ta biến chiến tranh thành tơ lụa
Ngươi đi tiếp con đường của ngươi, ta tiếp tục giao hàng của ta
Trước kia ta không còn lựa chọn nào khác, hiện tại ta chỉ muốn làm người tốt
Đây là lời thực lòng của Vương Tòng Dương, hiện tại hắn thật sự không muốn tham gia vào mấy chuyện kỳ quái gì cả
Tiền đã kiếm đủ, mỗi ngày bị người đuổi giết thì còn gì là hưởng thụ cuộc sống
Nhâm Tiểu Túc suy tư rồi đáp:
- Nếu ta nói không được thì sao
Ngươi gây chuyện cho ta đâu phải lần một lần hai
Vương Tòng Dương có phần suy sụp:
- Tại sao không được
Rõ ràng là người giết anh họ ta trước
Kỳ thật quan hệ của ta và anh họ cũng không thân thiết vì mấy
Ngươi có nhớ lúc ta kiểm tra tiểu viện của ngươi, ta còn bảo ngươi tham gia quân ngũ trở thành lính của ta không
Khi ấy ngươi mạnh hơn đám tư quân phế vật nhiều
Kỳ thật ta cũng đâu có sát tâm với ngươi
Nhâm Tiểu Túc nhướng mày:
- Ngươi cảm thấy mình rất vô tội
Vương Tòng Dương vô cùng đau đớn nói:
- Ngươi dừng lại đi
Ta biết lúc tuyết lỡ không có bông tuyết nào là vô tội
Thế nhưng ngươi cứ mãi chấp nhất một bông tuyết nhỏ nhoi làm gì
Một trận gió lạnh thổi qua, nơi này trừ tiếng gió không còn tiếng gì khác
Bấy giờ Dương Tiểu Cận đột nhiên nói:
- Chắc ngươi đã hiểu lầm rồi
Nhâm Tiểu Túc không hề nhắm vào một mình ngươi
Vương Tòng Dương có chút sửng sốt:
- Nghĩa là
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dương Tiểu Cận vô cùng nghiêm túc nói:
- Hắn đánh chết hết đám bông tuyết đó
Nhâm Tiểu Túc:
- ??
Ống khói của đoàn tàu phun ra một đống khói đen, Vương Tòng Dương không nói hai lừa mà lựa chọn rời đi
Nơi này không nên ở lâu
Dương Tiểu Cận có hơi khó hiểu nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Ta có hù dọa gì hắn à?